Chương 26: Cùng giường

Nàng không hỏi mấy câu kiểu như “số bạc này có nên nhận hay không”, chuyện như vậy đến cả Hoàng thượng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, ai chẳng biết tịch thu gia sản là việc béo bở, nhưng dù có béo đến đâu thì người ngoài cũng đừng mong chen chân vào, có lợi cũng chỉ đến tay hoàng tộc mà thôi.

“Vậy hoàng thúc tổng cộng đã cho gia bao nhiêu ngân phiếu?”

Sắc mặt Diệp Hàn Du thay đổi đôi chút, sau đó nhẹ giọng đáp: “Bốn vạn lượng.”

Cố Uyển Ninh cẩn thận quan sát vẻ mặt hắn, xác định lời hắn nói thật hay giả. Một lát sau, cuối cùng nàng cũng có thể kết luận chắc chắn: “Xem ra Thần vương hoàng thúc đối với gia không tệ.”

Diệp Hàn Du lại nói: “Trang điền và cửa hàng đều giao cho Liên Thăng trông coi, hai cửa hàng đó, một cái chuyên bán son phấn nữ nhi, buôn bán cũng tạm coi là ổn. Cái còn lại là tạp hóa, làm ăn không lấy gì làm khá, mỗi tháng lắm thì được hai ba chục lượng. Trang điền thì cũng chỉ được coi là thường thường.”

Liên Thăng là tâm phúc của Diệp Hàn Du, vốn là người giúp hắn điều tra sự vụ, sau khi có được mấy cửa hàng và trang điền kia thì cũng giao hết cho hắn trông coi.

Một ngày không được nổi một lượng bạc, đến bán giấy vệ sinh cũng chẳng tới mức lời lãi ít như vậy, nhỉ?

“Nếu đã không sinh lời, gia sao không đổi nghề khác thử xem?”

Diệp Hàn Du lập tức có hứng: “Vậy nàng muốn đổi sang nghề gì?”

Cố Uyển Ninh ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Làm nghề gì thì còn phải xét tình huống cụ thể, điều này có liên quan đến vị trí địa lý của cửa tiệm, hoàn cảnh xung quanh nữa. Nếu gia có thể để thϊếp thân đích thân đi xem một lần thì hay biết mấy.”

Diệp Hàn Du nghĩ một lát rồi nói: “Hôm kia là ngày nghỉ, gia sẽ dẫn nàng xuất cung, tiện thể xem luôn cửa tiệm mà ngũ ca chọn.”

Nghe có thể xuất cung, Cố Uyển Ninh liền mừng rỡ. Sau đó nàng lại sực nhớ ra một việc chính, liền lười nhác tựa vào ghế, giọng nói mang theo vẻ hài lòng: “Còn nửa tháng nữa là đến vạn thọ tiết của phụ hoàng, gia đã nghĩ kỹ sẽ dâng gì làm thọ lễ chưa?”

Nhìn nữ nhân bên cạnh lộ ra dáng vẻ thong dong này, Diệp Hàn Du hiếm hoi trong lòng cảm thấy bình yên. Cứ như vậy mà hòa thuận trò chuyện với nàng, chuyện gì cũng có thể thương lượng, ngày tháng như vậy hình như cũng không tệ.

“Trong cung ai mà chẳng biết gia nghèo, nên mấy năm trước dâng lễ cũng toàn là đồ bình thường, sao vậy, nàng có ý gì hay?”

Năm nay nhất định không thể giống như trước nữa, dù sao thì hắn vừa mới nhận được một món tiền lớn.

Cố Uyển Ninh không nhịn được hỏi: “Từ sau khi Bạch tỷ tỷ gả cho gia, lễ vật cũng vẫn cứ đơn sơ như thế sao?”

Nghe nàng nhắc tới Bạch thị, Diệp Hàn Du liền nhíu mày: “Tự nhiên vẫn là như cũ, thì liên quan gì đến việc cưới nàng ta?”

Cố Uyển Ninh thầm nghĩ: Cưới chính phi rồi nghĩa là trưởng thành, sao lại giống như trước được? Huống chi nếu không biết cách lấy lòng phụ hoàng, thì phụ hoàng cũng sẽ chẳng hao tâm tổn trí vì ngươi, bảo sao ngươi không được sủng, ngay cả cơ hội hiếm hoi xuất hiện mỗi năm một lần cũng không biết nắm lấy, vậy còn trách được ai?

“Nhưng năm nay lại tròn bốn mươi tuổi của phụ hoàng, thϊếp thân nghĩ, tốt nhất vẫn nên chuẩn bị lễ vật cho thật bắt mắt một chút.”

Lạc Hàn Du khẽ cười: “Nàng nghĩ ra được cái gì rồi sao?”

Cố Uyển Ninh thản nhiên đáp: “Thϊếp thân cũng chẳng từng thấy qua bao nhiêu sự đời, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ là mấy món ngọc khí, cổ vật thôi. Nhưng thϊếp thân có một vật, muốn nhờ gia xem thử giúp.”

“Ồ, nàng còn có chủ ý? Lấy ra cho gia xem đi.”

Cố Uyển Ninh liền đứng dậy, bước đến án thư, lấy ra một bức tranh cuộn, trải lên mặt bàn.

“Gia thấy bức tranh này thế nào?”

Diệp Hàn Du chăm chú quan sát họa phẩm trên bàn. Bức tranh khá lớn, trong tranh vẽ đình đài lầu các tinh xảo chưa từng thấy, sương khói mờ ảo, như cảnh tiên. Trước lầu có một hồ sen, hoa sen nụ còn chưa nở, thướt tha đứng thẳng, trong hồ còn có nhiều con cá chép đang tung tăng bơi lội.

Tên tranh là [Bách Lý Hạ Thọ] – Trăm cá chép chúc thọ. Đáng tiếc bức họa này lại không có đề danh, Diệp Hàn Du thật sự muốn biết là bút tích của ai.

“Nàng định lấy bức tranh này làm thọ lễ?”

Cố Uyển Ninh mỉm cười gật đầu: “Gia không thấy bức họa này rất thích hợp sao?”

Diệp Hàn Du không nói gì, chỉ xét về kỹ pháp thì lấy bức họa này làm thọ lễ hoàn toàn xứng tầm, tên tranh cũng vừa vặn. Chỉ tiếc không có chữ ký, hắn nhìn hồi lâu cũng không nhận ra là thủ bút của danh gia nào. Dùng làm lễ mừng thọ vẫn cảm thấy thiếu đi một chút khí thế. Nhưng dù sao, so với mấy món đồ trị giá một hai trăm lượng bạc như mấy năm trước thì cũng hơn nhiều.

Hơn nữa, dẫu sao cũng là chính phi đã bỏ công sức lựa chọn, thể diện này, hắn vẫn nên cho.

“Được rồi, dùng bức tranh này đi. Mua mất bao nhiêu bạc, nàng cứ khai vào sổ.”

Miệng thì nói, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tranh. Hắn luôn cảm thấy bức họa này khác với những gì từng thấy trước kia, nhưng lại không nói ra được là khác ở đâu.

Cố Uyển Ninh không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi một bên cùng hắn thưởng tranh.

Mãi đến khi Thanh Trúc bước vào nhắc: “Chủ tử, trời cũng không còn sớm, nô tỳ đã chuẩn bị sẵn nước nóng, mời hai vị chủ tử đến phòng tắm.”

Cố Uyển Ninh nhìn đồng hồ nước, không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy.

“Đêm nay gia ngủ ở đâu?”

Làm ơn quay về thư phòng của gia đi, đừng làm phiền ta tắm nữa.

Nào ngờ Diệp Hàn Du chẳng hiểu điều chút nào, lại còn không chịu rời đi.

“Tất nhiên là ngủ tại chính viện rồi, được rồi, gia biết nàng không nỡ để gia đi, gia đi rửa mặt trước đây.”

Cố Uyển Ninh: … Đúng là, không biết xấu hổ! Nàng lúc nào thì không nỡ để hắn đi?

Thấy Diệp Hàn Du đã vào phòng tắm, Tô Mộc theo hầu, nàng dứt khoát về nội thất thay một bộ y phục đơn giản rồi bắt đầu luyện yoga trên giường.

Khi Diệp Hàn Du tắm xong đi ra, vừa hay thấy nữ nhân trên giường đang làm một tư thế kỳ quái. Nhìn qua giống như luyện công, nhưng lại chẳng phải loại võ công nào. Hắn biết Cố thị ngày nào cũng rèn luyện, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến.

Hơn nữa, những động tác ấy càng làm nổi bật dáng người tuyệt mỹ của nàng. Mới chỉ mười bốn tuổi, nhưng những đường cong kia lại vô cùng rõ rệt. Còn vòng eo kia, nhỏ đến mức không ôm đầy một vòng tay. Nhìn một lúc, Diệp Hàn Du chỉ cảm thấy trong phòng như đột nhiên nóng lên.

Hắn vội xoay người bước ra ngoài phòng, bưng chén trà lạnh lên uống cạn.

Cố Uyển Ninh không ngờ hắn tắm nhanh như vậy. Ban đầu thấy hắn đứng trong phòng nhìn chằm chằm mình khiến nàng có chút không tự nhiên, may là hắn chỉ đứng một lát rồi rời đi, nàng vội vàng dừng động tác, đứng dậy bước vào phòng tắm.

Đợi nàng ra khỏi phòng tắm thì thấy người kia đã leo lên giường.

Nàng hơi sững người.

Diệp Hàn Du ban nãy còn nhắm mắt dưỡng thần, dù không nhìn nhưng tai vẫn nghe thấy. Nàng đứng yên tại chỗ mãi không nhúc nhích, hắn liền mở mắt nhìn một cái, phát hiện y phục ngủ của nàng đã thay, không giống bộ đêm qua – đêm qua là loại chỉ có hai sợi dây mảnh, còn đêm nay lại kín mít từ cổ xuống chân, chỉ hở chút ở cổ và tay.

“Chẳng lẽ nàng định đêm nay đứng ngủ?”

Cố Uyển Ninh cắn nhẹ môi: “…Gia, chẳng phải bình thường gia ngủ ở giường ngoài sao?”