Chương 25: Sổ Sách

“Gia nói câu này thật lạ, thϊếp thân là chính phi của gia, chẳng phải nên lo những việc này sao?” Cố Uyển Ninh mỉm cười đáp.

Diệp Hàn Du nhất thời nghẹn lời, nhưng hắn nhanh chóng phản công lại: “Chính phi phải làm không ít việc, nàng đã làm xong chưa? Gia hôm nay về phủ vẫn đói bụng, nàng đã hỏi được một câu nào chưa?”

Cố Uyển Ninh: [Luồng oán khí này là chuyện gì vậy trời…]

“Thì ra gia vẫn chưa dùng bữa tối? Sao không nói sớm? Thu Cúc, còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mau đi chuẩn bị ít đồ ăn, phải nhanh đấy. Thôi, để thϊếp thân đích thân đi vậy.”

Nàng vừa nói vừa nhanh chóng đứng dậy đi thẳng đến tiểu trù phòng, Thu Cúc cũng vội vàng theo sau.

Chỉ còn lại Diệp Hàn Du một mình ngồi đó, tiếp tục tỏa hàn khí.

Đừng tưởng hắn không nhìn ra, nữ nhân kia rõ ràng là cố tình tìm cớ để trốn tránh việc ở bên hắn, hắn tuyệt đối không tin Cố thị thật lòng muốn tự tay nấu ăn cho mình!

Hậu viện những nữ nhân kia, ai chẳng tìm mọi cách để lấy lòng hắn?

Đưa đồ ăn, dâng canh bổ, tặng hương bao, khăn tay, thậm chí là áo quần, tất cả đều có người đưa đến!

Còn Cố thị thì sao?

Dù nàng mới gả vào phủ chưa bao lâu, cũng đã hơn một tháng, đừng nói là tặng đồ, đến cả một sợi chỉ của nàng hắn cũng chưa từng thấy!

Nữ nhân kia cứ như hoàn toàn không đặt hắn vào mắt, điều khiến hắn tức nhất là, hắn còn không bằng Lâm Kinh Âm!

Chính hắn còn chưa từng được nàng đích thân đưa nước uống, vậy mà Lâm Kinh Âm đã được nàng hầu hạ tận tình!

Thật khiến người ta giận đến phát điên!

Trong tiểu trù phòng, Cố Uyển Ninh bảo Thu Cúc thái sợi thịt, còn nàng thì rửa tay sạch sẽ, tự mình nhào một nắm bột. Trong bếp còn chút nước dùng gà từ hôm trước, chưa đầy một khắc, một tô mì thịt sợi nấu với nước gà nóng hổi đã ra lò. Thu Cúc còn trộn thêm hai món rau dưa nhỏ bằng củ cải và lõi cải thảo. Cố Uyển Ninh tự tay bưng lên đặt trước mặt Diệp Hàn Du.

“Sợ gia đợi lâu, nên thϊếp thân chỉ làm một bát mì đơn giản, gia mau ăn khi còn nóng đi.”

Diệp Hàn Du trong lòng còn giận, nhưng bát mì do Cố thị mang đến thực sự thơm đến mức khó cưỡng. Nước dùng trong veo, phía trên xếp ngay ngắn những miếng thịt sợi đỏ sậm, điểm thêm vài nhánh hành xanh cùng hai miếng ớt đỏ, khiến người ta chỉ nhìn đã thèm.

Hắn không nhịn được, cầm đũa ăn luôn.

Sợi mì dai vừa phải, nước dùng đậm đà hơi cay, thịt thì mềm ngọt trơn mượt. Một bát lớn kèm hai đĩa rau nhỏ nhanh chóng bị hắn ăn sạch. Diệp Hàn Du bỗng thấy, cơn giận trong lòng như bốc hơi sạch sẽ!

Nhưng mà… nếu cứ như vậy mà không nói gì, thì chẳng cam tâm chút nào. Cố thị rõ ràng muốn dùng một bát mì nhỏ để chặn miệng hắn, hắn đâu dễ bị dỗ dành thế?

“Việc quản lý sổ sách chắc nàng cũng học gần xong rồi chứ?”

Cố Uyển Ninh định nói nàng còn chưa học, nhưng Diệp Hàn Du căn bản không cho nàng cơ hội lên tiếng, trực tiếp phất tay gọi Tô Mộc không biết đã quay lại từ lúc nào:

“Tô Mộc, ngươi đi đến chỗ Cao trắc phi lấy sổ sách về, việc chính phi phải làm không thể mãi để một trắc phi lo liệu.”

Cố Uyển Ninh: [Sư phụ từng nói, khi đã bất lực với hoàn cảnh, thì đừng phản kháng, mà hãy thích nghi.]

Người đàn ông này rõ ràng là quyết tâm bắt nàng quản lý sổ sách, thôi thì nhận luôn cho xong.

“Vâng, thϊếp thân tuân lệnh.”

Diệp Hàn Du vẫn chú ý đến biểu cảm của nàng, thấy nàng bình tĩnh nhận lời, trong lòng lại hơi khó chịu, như thể mục đích của hắn chưa đạt được.

“Không ngờ tay nghề nấu nướng của chính phi lại tốt đến thế, vậy thì bữa sáng mai cứ giao cho nàng luôn đi.”

Cố Uyển Ninh: […Vừa nãy đúng ra nên múc cho hắn bát nước rửa nồi.]

Giờ triều sáng là vào giờ Mão sơ, tức đúng 5 giờ sáng. Các đại thần ở xa thì phải dậy từ 3 giờ, rửa mặt ăn sáng rồi cưỡi ngựa hoặc ngồi kiệu vào cung. Còn dù là ở trong cung cũng phải dậy lúc 4 giờ để chuẩn bị.

Nếu nàng phụ trách bữa sáng cho hắn thì chẳng phải còn phải dậy sớm hơn?

Nhưng nàng có thể nói không sao?

“Gia, thϊếp thân xưa nay dậy muộn, lỡ làm chậm trễ giờ thượng triều của gia thì sao?”

Diệp Hàn Du khẽ “ồ” một tiếng: “Vậy thì nàng cứ yên tâm, gia sẽ gọi nàng dậy.”

Cố Uyển Ninh: [Thôi, không giãy giụa nữa… Tên đàn ông chết tiệt này rõ ràng là cố tình giày vò nàng, nói gì cũng vô ích.]

Nàng dứt khoát ngồi phịch xuống ghế, chẳng buồn nói nữa.

Trong sảnh lập tức yên tĩnh.

Diệp Hàn Du thấy nàng bị ép đến mức chịu thua như vậy, cuối cùng mới hài lòng, dù bụng còn hơi đầy, hắn vẫn gắp một miếng điểm tâm ngọt thường ngày chẳng động đến, bỏ vào miệng.

Không hiểu có phải do tâm trạng tốt hay không, miếng bánh đậu đỏ này lại thấy thơm ngon lạ thường.

Tô Mộc đi không lâu thì quay về.

Trong tay là một quyển sổ mỏng, cung kính đặt bên cạnh Cố Uyển Ninh.

Nàng cầm lên xem qua, tư thế rất tùy ý, thần sắc cũng lạnh nhạt. Nửa khắc sau, nàng ném thẳng quyển sổ lên bàn nhỏ.

“Sổ sách đưa rồi, còn ngân lượng đâu? Trong phủ có khoản chi nào thì ta tìm ai để lấy bạc?”

Biểu cảm trên mặt Diệp Hàn Du khẽ cứng lại: “Tô Mộc, Cao thị không đưa bạc cho ngươi à?”

Tô Mộc mở miệng định giải thích, nhưng trên thượng vị đã vang lên một tiếng cười nhẹ.

Diệp Hàn Du không vui: “Cố thị, nàng cười cái gì?”

“Tô công công, chắc người biết ta cười gì chứ?”

Tô Mộc len lén liếc gương mặt chủ tử, rồi mới nhỏ giọng nói: “Cao trắc phi nói, trong sổ từ lâu đã không còn bạc. Nàng ấy còn lấy của hồi môn bù vào hơn ba trăm lượng. Nàng ấy nói, đa tạ chính phi…”

Cố Uyển Ninh: [Cảm ơn ta vì cuối cùng đã chịu nhận củ khoai bỏng tay này hả, ha ha…]

Ai, nghèo không phải lỗi, nhưng nghèo đến mức sổ sách lật chưa đầy nửa khắc đã xem xong thì là lỗi của ngươi rồi.

Diệp Hàn Du cảm thấy mặt mình hơi đau, hắn lập tức thò tay vào ngực, móc ra một xấp ngân phiếu, đếm vài tờ đưa cho Tô Mộc: “Đưa cho Cao trắc phi, nàng ấy giúp quản sổ, không thể để nàng ấy bỏ tiền túi được.”

Những tờ còn lại hắn đưa thẳng cho Cố Uyển Ninh: “Số này nàng cứ cầm dùng trước, hôm nay gia chỉ mang theo từng này, tạm tiêu đi.”

Cố Uyển Ninh cầm lấy, đếm từng tờ, đếm xong hơi ngạc nhiên — tùy tay đưa vậy mà toàn là ngân phiếu năm trăm lượng, có đến năm tờ.

“Không phải nói thu nhập của gia mỗi năm chỉ có vài trăm lượng sao? Chẳng lẽ gia cũng đang làm ăn buôn bán bên ngoài?”

Tô Mộc đã mang ngân phiếu ra ngoài, Diệp Hàn Du phẩy tay đuổi sạch đám nha hoàn xung quanh.

Đợi mọi người lui hết, hắn mới thấp giọng nói: “Nàng còn nhớ chuyện phụ thân nàng dâng sớ buộc tội Trương thị lang không?”

Cố Uyển Ninh nhướn mày: “Dĩ nhiên nhớ.”

“Lúc đó là Thần vương hoàng thúc phụ trách khám xét gia sản. Sau đó ông ấy kín đáo đưa cho gia một ít ngân phiếu, thêm hai cửa tiệm, một trang viên.”

Cố Uyển Ninh không ngờ hắn lại chịu nói cho nàng nghe cả chuyện riêng tư như thế này. Rõ ràng, rõ ràng suốt thời gian qua Diệp Hàn Du đối với nàng như có như không. Đến nàng vốn tự nhận mình cũng thông minh lanh lợi, mà vẫn không đoán nổi rốt cuộc Diệp Hàn Du đang toan tính điều gì!