Cô gái khóc đến đau đớn kia thấy mưu tính của mình thất bại, lập tức lao tới xe ngựa, vén rèm xe lên, khẩn thiết cầu xin:
“Quý nhân! Bọn họ định đem tiểu nữ bán vào chốn nhơ bẩn, cầu xin quý nhân cứu giúp! Tiểu nữ nhất định sẽ lấy thân báo đáp đại ân đại đức của người!”
[Nghe nói một vị trắc phi của Lục hoàng tử cũng từng khổ sở cầu xin giữa đường rồi được ngài ấy thu nhận, chắc chắn lần này ngài ấy cũng sẽ thu nhận ta.]
Sắc mặt Diệp Hàn Du không đổi, chậm rãi hỏi: “Ngươi bị bán bao nhiêu lượng bạc?”
Mắt người phụ nữ lập tức sáng rực:
“Không nhiều, chỉ năm mươi lượng thôi! Quý nhân có thể giúp tiểu nữ ứng trước được không? Tiểu nữ… Tiểu nữ nhất định sẽ trả lại!”
[Mau đồng ý đi! Chỉ cần người đồng ý, việc chủ nhân giao phó đã thành được một nửa rồi!]
Diệp Hàn Du: …
Hắn vẫy tay gọi tên đại hán đứng đầu nhóm. Gã nọ hí hửng chạy lại, cười nịnh nọt:
“Gia có điều gì căn dặn? Có phải muốn chuộc thân cho cô ta không? Chỉ cần ngài đưa năm mươi lượng, tiểu nhân sẽ giao khế bán thân ngay.”
Diệp Hàn Du suýt nữa đã đá cho một cú bay đầu. Một đám coi hắn là kẻ ngốc chắc?
Nữ nhân này gánh nợ năm mươi lượng, bọn họ mang đi bán vào thanh lâu ít nhất cũng lãi gấp đôi, gấp ba, giờ lại bằng lòng để hắn chuộc về đúng giá?
Mẹ nó, kẻ đứng sau hẳn cũng biết hắn nghèo, sợ hắn không trả nổi, nên mới ra giá thấp thế hả?
Được lắm, các ngươi giỏi lắm!
Lúc này, trong lòng cô họ Liễu lại tiếp tục vang lên:
[Ta biết mà, với sắc đẹp của ta, sao Lục hoàng tử lại không để mắt cho được? Chỉ cần để ta tiến vào hậu viện, chuyện chủ nhân giao phó chắc chắn sẽ hoàn thành!]
Ban đầu Diệp Hàn Du còn tưởng nữ nhân này có liên quan đến Lục thượng thư, hoặc là người của Thất hoàng tử, giờ xem ra hoàn toàn không phải.
Hắn khẽ liếc mắt ra hiệu cho Tô Mộc: “Đưa tiền cho hắn.”
Tô Mộc mặt đau như cắt, móc túi lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng:
[Gia thật là tàn nhẫn! Bình thường tiểu nhân phải vất vả lắm mới moi được ít tiền riêng từ mấy vị cô nương, vậy mà chỉ vì một nữ nhân không biết từ đâu chui ra mà tiêu mất năm mươi lượng!
Nàng ta có điểm nào đáng giá đến thế? Một ngón tay của chủ mẫu nhà ta cũng đẹp gấp trăm lần!]
Diệp Hàn Du cố giữ mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng đã âm thầm tính toán làm sao dạy dỗ tên Tô Mộc chết tiệt này một trận – năm mươi lượng bạc mà ngươi cũng kêu rên?
“Chát!” Hắn hạ rèm xe xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi đưa nàng ta về trước, bản vương còn có việc.”
Hắn vốn định về sớm để dùng bữa tối cùng Cố thị, giờ nghĩ cũng biết là không kịp nữa.
Nàng chắc chắn sẽ không vì đợi hắn mà nhịn đói.
Bởi vì nàng không cầu gì ở hắn. Nói thẳng ra là – không để tâm!
Cũng may… hắn cũng chẳng để tâm đến nàng. Nàng là chính thê, có nghĩa vụ của nàng, còn hắn có trách nhiệm của mình. Hắn sẽ cho nàng đủ tôn trọng, cũng sẽ để nàng sinh con cho mình, giao quyền quản lý nội viện cho nàng…
Chỉ tiếc, những điều đó – nàng cũng chẳng màng.
Đêm tân hôn, hắn không động đến nàng, nguyên do có nhiều, nhưng phản ứng của nàng lại nằm ngoài dự liệu. Ba ngày đầu tân hôn, nàng không hề lợi dụng thời cơ đến gần hắn, thậm chí sau đó còn như quên hắn là ai!
Hắn trao quyền quản lý nội viện, nàng không cần; hắn không đến viện nàng, nàng cũng chẳng tìm đến; nàng chưa từng tranh sủng, hoàn toàn khác biệt với bất kỳ nữ nhân nào hắn từng gặp.
Nàng sống rất thảnh thơi: đùa giỡn với đám trắc thϊếp, bên cạnh có cả chục cung nữ, thái giám hầu hạ, muốn ăn gì có ăn, muốn mặc gì có mặc, ngày thường thưởng hoa, đọc sách, cuộc sống nhàn nhã quá mức. Thế thì sao được?
Ngay cả hắn – một vị hoàng tử – còn chưa hưởng được đời sống sung sướиɠ như vậy!
Diệp Hàn Du nghĩ suốt dọc đường, đến khi xe ngựa dừng trước cổng cung, hắn vẫn còn đang cân nhắc, làm cách nào khiến cuộc sống của Cố thị “thêm phần màu sắc”. Nói trắng ra là – tìm việc cho nàng làm!
…
Hôm nay Ngũ hoàng tử bận rộn cả ngày. Sau khi lâm triều xong liền lập tức sai người đi tìm cửa tiệm, mời thợ rèn. May thay, mọi nỗ lực đều có đền đáp, quả thật đã tìm được một cửa hàng ưng ý.
Trên phố Chu Tước sầm uất nhất kinh thành toàn là tửu lâu trà quán, lẽ ra buôn bán phải rất phát đạt. Thế mà, tửu quán Nhạc Khách Lai lại bị các nhà bên cạnh chèn ép đến mức ế ẩm.
Chủ tiệm Vân Phúc Lâu bên cạnh mấy lần tìm sang mua lại quán, nhưng đều bị chủ Nhạc Khách Lai từ chối.
Vân gia dựa thế có người chống lưng, luôn chèn ép Nhạc Khách Lai, ngay cả khi đã khiến quán gần như đóng cửa vẫn không buông tha. Giá mua quán còn cố tình ép thấp ba phần, lại còn mạnh miệng tuyên bố: ngoài Vân Phúc Lâu, chẳng ai dám mua lại.
Sự thật chứng minh, thông báo sang nhượng đã dán nửa tháng mà vẫn chẳng có ai hỏi tới.
Đúng lúc chủ quán đã định bán rẻ cho nhà họ Vân, Ngũ hoàng tử xuất hiện.
Hai người nói chuyện cực kỳ hợp ý. Chiều hôm đó đã ký hợp đồng mua bán, sau đó, chủ tiệm cũ còn trở thành chưởng quầy mới cho Ngũ hoàng tử. Cả hai cùng nhau thảo luận cách tân trang lại cửa hàng, đến lúc chia tay thì trời đã khuya, qua cả giờ cơm tối.
Trương chưởng quầy tiễn Ngũ hoàng tử rời đi, trong lòng mừng đến nở hoa. Quả là ông trời không tuyệt đường sống! Hơn nữa, trời còn rơi xuống một cái bánh nhân thịt to tướng!
Lão ngoái đầu nhìn về phía Vân Phúc Lâu, nghiến răng thầm nghĩ:
“Họ Vân, cứ chờ đấy! Sau này lão tử không ép chết tiệm nhà ngươi thì không mang họ Trương nữa!”
…
Tin Lục hoàng tử mang một nữ nhân về nhanh chóng lan khắp hoàng tử sở.
Là hoàng tử sở, chứ không riêng Lục hoàng tử sở!
Ngũ hoàng tử phi lúc đầu còn tưởng nghe nhầm, đến khi xác nhận rõ ràng, trong lòng có chút nhẹ nhõm, rồi lại cảm thấy lo lắng.
Thực ra, chuyện này nàng đã quá quen rồi, dù sao Diệp Mạc Thần đã ngủ qua với không biết bao nhiêu nữ nhân. Nhưng… Lục đệ muội mới vừa thành thân! Lần này, chẳng phải sẽ đau lòng đến chết sao?
…
Các trắc thϊếp trong Lục hoàng tử sở:
Cao trắc phi: Hừ! Một ả ti tiện từ đâu chui ra mà cũng dám dụ dỗ gia? Thật tưởng hoàng tử sở là nơi ai muốn vào cũng được chắc? Rồi nó sẽ biết, vào đây là quyết định sai lầm nhất đời!
Tôn Thu Vũ: Gia bị mù à? Bao nhiêu mỹ nhân trong hậu viện không màng, lại ra ngoài đường nhặt rác? Ta phải xem xem, con đàn bà kia có điểm nào khiến gia mê mẩn đến vậy?
Giang thị: Mới bao lâu chứ? Gia đã có người mới rồi… Vậy sau này, gia có còn nhớ đến ta không?
Triệu thị: …Đống đồ sứ trong phòng lại phải thay mới rồi.
Lý thị: Thêm một nữ nhân thôi, có liên quan gì đến ta đâu… À mà có đấy, mai đi thỉnh an chính phi, lại có thêm chuyện để tám rồi.
Lâm Kinh Âm: Gia rốt cuộc nghĩ gì vậy? Chính phi đẹp thế còn không cần, lại đưa một người chẳng rõ lai lịch vào hậu viện. Chính phi giờ chắc đang không vui rồi.
Nghĩ đến đó, Lâm Kinh Âm bảo nha hoàn mang theo chiếc khăn tay mới thêu, đến chính viện.
Lúc này Cố Uyển Ninh đang chuyện trò cùng vài nha hoàn, không ngờ Lâm Kinh Âm lại tới giờ này, tưởng có chuyện gì quan trọng, liền vội vàng sai người mời nàng vào.
“Thỉnh an tỷ tỷ, tỷ tỷ vạn phúc.”