Chương 19: Cũng không tệ

Nội dung là Tiền Ngự sử cáo buộc Thất hoàng tử. Tiền Ngự sử bị phạt đóng cửa suy nghĩ, chưa bị bãi chức, không được thượng triều nhưng vẫn có quyền dâng tấu.

Lão Thất sai người đánh Tiền ngự sử, lại còn bị bắt được bằng chứng, đúng là ngu ngốc đến hết thuốc chữa! Quan trọng nhất là, hắn muốn hại chính huynh đệ của mình!

Ngược lại Lão Lục thì trái ngược hẳn: chuyện này hắn đoán trước sẽ có người đối phó Tiền ngự sử, nên đã phái người âm thầm bảo vệ. Sau đó còn giao người cho Tiền ngự sử, ra vẻ như không hề có chuyện gì xảy ra…

Hắn vẫn thông minh như khi còn nhỏ. Đáng tiếc… đáng tiếc…

“Ngươi đi truyền chỉ của trẫm, Lục hoàng tử ở Đại Lý Tự cũng đã hơn một năm rồi, để hắn đổi chỗ đi. Ngày mai đến Hộ Bộ nhậm chức, bảo Lộ Thượng thư tùy ý sắp xếp cho hắn một chức vụ.”

Lý Trường Hải lĩnh chỉ đi truyền, trong lòng không ngừng đoán ý nghĩa thực sự của thánh chỉ này. Tấu chương của Tiền ngự sử chắc chắn sẽ bị lưu lại không phát. Không xử lý Thất hoàng tử mà lại điều Lục hoàng tử đến Hộ Bộ, chắc chắn không phải bù đắp. Dù sao cha vợ của Lục hoàng tử mới lật đổ Trương thị lang không lâu, vậy chỉ có thể là một lý do…



Khi Diệp Hàn Du nhận được thánh chỉ thì đang ở thư phòng Đại Lý Tự sắp xếp hồ sơ vụ án. Bình thường hắn rất ít giao lưu với quan lại ở Đại Lý Tự, mà thích tự mình nghiên cứu các vụ án đã phá.

Vừa nghe mình bị điều đến Hộ Bộ, hắn hơi bất ngờ. Nhưng thánh ý thì đâu phải dễ đoán như vậy? Nghĩ mãi cũng không hiểu dụng ý của phụ hoàng, hắn dứt khoát gác qua một bên, chiều vẫn làm việc đến lúc hạ nha rồi cùng nô tài quay về phủ hoàng tử.

Trên đường, đúng lúc gặp Ngũ hoàng tử lêu lổng vừa tan sở.

Dạo trước hoàng thượng từ bi đột xuất, nhớ ra còn có hắn, cho đi làm ở Lại Bộ, chứ không thì giờ vẫn còn phải luyện chữ lớn ở Thái học viện.

“Lục đệ, đang định tìm ngươi, qua chỗ huynh uống vài chén.”

Diệp Hàn Du có chút động lòng, nhưng nghĩ đến phủ của Ngũ ca toàn là nữ nhân, dứt khoát nói:

“Ngũ ca đến chỗ đệ đi, nơi đó thanh tĩnh. Tô Mộc, ngươi đến chỗ nương nương các ngươi bảo chuẩn bị vài món mang qua thư phòng tiền viện.”



Tiểu thái giám được Tô Mộc sai đến vừa truyền lời xong, Cố Uyển Ninh lập tức sai Thu Cúc vào bếp làm đồ ăn. Bếp vẫn đang hầm canh gà, nhưng đồ ăn tối của nàng vốn là lấy từ ngự thiện phòng, không chuẩn bị món khác.

Nàng đích thân đến nhà bếp xem nguyên liệu còn lại: cải trắng, củ cải, và một con cá trắm lớn đang nuôi trong thau.

“Lấy canh gà làm nước dùng, làm lẩu đi, lẩu cá. Thêm mấy món theo phần ăn của gia là đủ rồi.”

Thu Cúc nhận lệnh lập tức xử lý cá trắm. Thanh Trúc và mấy người khác cùng giúp, lẩu vốn dễ làm, Cố Uyển Ninh còn lấy ra nồi lẩu uyên ương đặc biệt, nấu nước lẩu cay, bày vài đĩa rau là xong.

Tiền viện, Lục hoàng tử và Ngũ hoàng tử đang uống trà, nói chuyện hôm nay Diệp Hàn Du bị điều đến Hộ Bộ.

“Ngươi nói xem, sao phụ hoàng lại đột nhiên điều ngươi sang Hộ Bộ?”

Diệp Hàn Du trầm mặc một lát:

“Cho dù có dụng ý gì, phận làm con chỉ cần nghe lời là được.

Còn ngũ ca, bên Lại Bộ thế nào?”

Diệp Mạc Thần thở phào nằm dài trên ghế: “Đệ biết mà, huynh không có dã tâm lớn vậy, mỗi ngày thượng triều hạ nha cũng chỉ là gϊếŧ thời gian. Nếu không phải ở Thái học xấu mặt quá, thì ta chẳng muốn ra ngoài đâu. Giờ chỉ muốn nghĩ cách kiếm tiền, không thì đến tiền mua trâm cho nữ nhân của ta cũng không có.”

Diệp Hàn Du: …

Chỉ riêng đám nữ nhân mà huynh nuôi, dù mỗi người tặng một cái trâm vàng, cũng đủ khiến ngươi trắng tay rồi!

“Cũng phải có chút tiền, phủ ngoài cung sắp xây xong rồi, phụ hoàng kiểu gì cũng phải phong tước cho chúng ta. Ngũ ca chẳng lẽ muốn mãi làm hoàng tử không có tước vị sao?”

Diệp Mạc Thần lập tức ủ rũ. Làm hoàng tử, đau đầu nhất chính là đây.

Đời trước vì hoàng tử quá nhiều, tiên hoàng đem tất cả phong vương ra ngoài, khiến phụ hoàng sau khi kế vị phải mất mấy năm để dẹp chư hầu.

Cảnh tượng thảm liệt hồi đó, dù hắn còn nhỏ cũng vẫn nhớ. Hiện nay trong số huynh đệ của phụ hoàng, chỉ còn lại hai người nắm thực quyền: Chiến vương và Thần vương. Một người công cao chói lọi, là đệ ruột, một người luôn ủng hộ từ đầu, hiện nắm Tông nhân phủ. Những người khác đều là vương gia nhàn rỗi, có hai vị thể trạng kém chết sớm, con chính thất kế vị cũng bị hạ tước, sống không khá khẩm gì.

Có bài học trước mắt, phụ hoàng cực kỳ keo kiệt với bọn họ. Trừ Đại ca ra, các hoàng tử trưởng thành đều không có tước vị. Ra khỏi cung, nhiều nhất cũng chỉ được phong Huyện vương, mỗi năm lãnh hai nghìn lượng bạc bổng là hết mức.

“Ài… cuộc sống khổ sở này đến bao giờ mới chấm dứt đây? Có lúc ngũ ca thật hy vọng lục đệ ngươi tranh giành một chút, đến lúc đó huynh chỉ muốn được phong vương cha truyền con nối, muốn lên triều thì lên, không thì ở nhà, ngày tháng đó thoải mái biết bao!”

“Ngũ ca, thận trọng lời nói.”

Diệp Mạc Thần cười cợt: “Không phải chỉ có huynh đệ chúng ta sao? Gia không ngốc!”

Bên ngoài vang lên vài tiếng bước chân, Tô Mộc gõ cửa rồi mở ra, một hàng tiểu thái giám bưng đồ ăn đi vào thư phòng.

Diệp Mạc Thần nhìn đồ ăn trong tay tiểu thái giám, nghi ngờ nói: “Lục đệ, ngươi thế là không được rồi, mời ngũ ca ăn mà chỉ toàn rau sống thế này?”

Diệp Hàn Du cũng sửng sốt. Ý hắn là bảo Cố thị nấu vài món giống hôm qua mang lên là được, ai ngờ nàng lại mang cả nồi lẩu và nguyên liệu tới, mà rau lại còn sống nguyên!

Thu Cúc đi cùng đám người mang đồ ăn, nghe thấy liền giải thích: “Ngũ hoàng tử không biết, đây là lẩu cá uyên ương, trời chuyển lạnh, ăn cái này là hợp nhất rồi. Ngài thử sẽ thấy.”

Nói xong nàng chỉ huy tiểu thái giám đặt nồi lên, giúp hai vị hoàng tử pha nước chấm. Trong nồi, mùi canh gà bốc lên, mang theo hương cay nồng, làm người ta thèm ăn. Thu Cúc bỏ miếng cá vào nồi, để sôi rồi gắp ra mời thử.

Thật ra, hoàng tử như Ngũ và Lục đều không có thái giám chuyên thử thức ăn. Nhưng hôm nay là Thu Cúc làm, là người thân tín của Cố Uyển Ninh, Diệp Hàn Du biết nàng sẽ không gây rắc rối. Hắn nhìn thoáng qua Ngũ hoàng huynh, thấy đối phương đã ăn trước một miếng, hắn cũng chậm rãi gắp thử.

Mùi cá tươi hòa cùng canh gà, cay mà không nồng, vị ngọt đậm đà.

Lúc Thu Cúc rời đi, Diệp Mạc Thần đã ăn đến đỏ tai, sảng khoái nói: “Lục đệ, ta vẫn tưởng là ngươi không biết chọn nữ nhân, không ngờ nàng ấy lại biết nấu ăn thế này, thật sự hiếm có!”

“Nhìn thì yếu ớt, không ngờ lại đảm đang thế.”

Diệp Hàn Du khẽ nhướng mày, không nói gì. Nhưng lần đầu tiên, hắn cảm thấy nữ nhân do phụ hoàng ban cho, hình như cũng… không tệ lắm.