Chương 16: Gây sự

“Gia, gia? Ngài đang nghĩ gì thế?”

Lý trí của Diệp Hàn Du bị kéo trở lại. Hôm nay hắn đến là để gây sự, liền ngồi phịch xuống ghế một cách đầy khí thế, sai bảo:

“Nhanh rót chén trà nóng, gia khát rồi, đích thân ngươi đi pha.”

Cố Uyển Ninh: “…”

Nàng nhìn ra rồi, hôm nay người này rõ ràng cố tình đến gây phiền toái cho nàng!

Nàng biết, tối qua sau đó hắn đã tỉnh táo lại, có lẽ đang giận nàng. Nhưng nàng cảm thấy mình đâu có làm gì sai?

Tuy hai người đã là phu thê, nhưng không hề thân thiết. Nhất là nàng nhìn ra Diệp Hàn Du vẫn đang giữ lòng trung với chính phi đã khuất.

Đặt mình vào vị trí hắn mà nghĩ, nếu trong lòng có người mình thích, dù trúng dược cũng tình nguyện nhịn, chứ không tùy tiện tìm ai giải quyết.

Đó cũng là lý do nàng không đẩy hắn cho các thị thϊếp khác.

Vậy tên đàn ông thối này rốt cuộc giận cái gì chứ?

Xuân Lan thấy tình hình không ổn, vội lên tiếng đánh lạc hướng: “Chủ tử, nô tỳ có cần đi làm thêm vài món nữa không ạ?”

[Phản ứng của Lục điện hạ đúng là kiểu… không được giải tỏa nên bức bối quá độ? Không thì sao mới vào đã gây chuyện với chủ tử?

Chủ tử có làm gì quá đáng đâu cơ chứ!]

Diệp Hàn Du ho sặc sụa mấy tiếng, mặt đỏ bừng!

Hay lắm, đến cả nha hoàn nhà họ Cố cũng dám ngấm ngầm nói móc hắn, đúng là Cố thị biết dạy người giỏi thật!

Cố Uyển Ninh đã bắt đầu sai bảo:

“Trời hôm nay lạnh, làm thêm món cá chua cay và thịt bò luộc cay đi. Thanh Trúc, lấy ít nước nóng lại đây cho gia lau tay sưởi ấm, trà thì thôi, mang một bát canh hoàng kỳ hầm bò lên cho gia xua lạnh.”

Cứ cho hắn ăn no, ăn căng bụng rồi thì đỡ gây chuyện!

“Tô nội giám, phiền ngài ra tiền viện mang bộ thường phục của gia lại, ở trong viện nhà mình rồi thì đừng mặc triều phục nữa, không thoải mái.”

Một đám nô tài không ai dám cãi, nhanh chóng bắt tay vào việc.

Diệp Hàn Du rõ ràng đến để làm khó nàng, vậy mà giờ cả phòng đều bị nàng sai xoay như chong chóng, đến cả Tô Mộc nàng cũng dám sai khiến, nàng lấy quyền gì chứ?

Xuân Lan đi lấy nước, Thanh Trúc nhanh nhẹn xuống bếp giúp Thu Cúc. Dù gì hôm nay là lần đầu gia ở lại dùng bữa, Thu Cúc phải thể hiện cho tốt.

Bốn nha hoàn lớn đều bận rộn, cơ hội phục vụ liền rơi vào tay nhóm nha hoàn cấp hai.

Thời nào cũng không thiếu nô tài muốn tiến thân. Làm nô tài lâu rồi, ai chẳng muốn đánh cược một lần, từ nô mà hóa chủ?

Trong đám nha hoàn cấp hai, có người tên Nguyên Hương, thấy Tô Mộc mang quần áo đến liền chủ động tiến lên hầu hạ.

Diệp Hàn Du ở tiền viện không phải không có cung nữ, nhưng hắn không thích dùng, thường để tiểu thái giám hầu hạ.

Dù đàn ông có tỉ mỉ đến đâu cũng không mềm mại như phụ nữ. Ở chính viện hôm nay, hắn cảm thấy thật sự chưa từng được hưởng thụ như vậy.

Xuân Lan giúp hắn lau mặt tay bằng khăn nóng, rồi uống bát canh thơm ngon ấm bụng, có người giúp thay y phục, hắn chỉ việc đứng yên, chẳng phải động tay gì cả.

Trong lòng hắn nghĩ: đây chắc là sinh hoạt hằng ngày của Cố thị, bằng không sao nàng ra lệnh tự nhiên như thế?

Ta ngoài kia vất vả kiếm tiền nuôi nhà, còn nàng thì chỉ việc hưởng thụ? Nghĩ đến là thấy không công bằng!

Tiếc là, cảm giác hưởng thụ chẳng được bao lâu…

Một bàn tay nhỏ lén lút chạm vào đùi hắn.

[Chỉ cần hôm nay gia đυ.ng đến ta, ta sẽ là thị thϊếp của gia. Nếu sinh được con trai con gái, nói không chừng sẽ được phong làm thứ phi!

Con gái quan tứ phẩm như nàng ta mà làm chính phi thì có gì hơn ta chứ? Cha ta cũng là quan tứ phẩm mà, ta còn xinh hơn nàng ta nhiều, không tin gia không động lòng!]

Diệp Hàn Du lập tức túm cằm nha hoàn kia. Lúc hắn thay đồ, Cố Uyển Ninh đã lui ra ngoài, Xuân Lan cũng bưng chậu nước đi, trong phòng chỉ còn Tô Mộc và vài nô tài.

Người trước mắt đúng là xinh đẹp. Trước nay hắn không để ý đến nha hoàn trong viện. Sau khi Bạch thị mất, đám hầu cận cũ đều bị đuổi về Nội Vụ Phủ, nha hoàn chính viện hiện tại ngoài người Cố Uyển Ninh mang đến đều là người mới.

Với nhan sắc như vậy, vào phủ Hoàng tử quả là uổng phí.

“Ngươi tên gì?”

Nguyên Hương hồi hộp, sắc mặt Diệp Hàn Du quá đáng sợ. Nhưng nàng vẫn lấy hết can đảm trả lời, biết đâu được hôm nay lọt vào mắt gia, là có thể một bước lên mây!

“Hồi gia, nô tỳ tên là Nguyên Hương. Gia, nô tỳ đau…” Giọng nàng mềm như bún, kéo dài câu, khiến người nghe sởn da gà.

Diệp Hàn Du thẳng tay hất ra:

“Với nhan sắc thế này, ở lại chỗ gia đúng là thiệt thòi. Bản gia ban cho ngươi một cơ duyên, ngươi dám nhận không?”

Nguyên Hương cảm thấy lời gia tuy nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm. Hơn nữa… hắn hoàn toàn không có ý với nàng!

Sau một hồi suy tính, nàng quyết định đánh cược:

“Nô tỳ xin nghe theo phân phó của gia.”

Diệp Hàn Du ra hiệu mắt cho Tô Mộc, hắn cúi người nói:

“Nguyên Hương cô nương, theo nô tài.”

Nguyên Hương lúc nãy đang quỳ thay đồ, trước khi rời đi còn tiếc nuối nhìn hắn một cái, dập đầu rồi theo Tô Mộc ra ngoài.

Cố Uyển Ninh không biết bên trong xảy ra chuyện gì, chỉ vài câu nói là xong, nàng cũng chẳng định nghe lén. Khi Tô Mộc đưa người ra ngoài chỉ nói một câu rồi đưa đi.

Trong viện nàng có nhiều gián điệp người khác cài vào, trong đó có Nguyên Hương. Nàng chưa động đến là vì muốn điều tra rõ ai đứng sau, và gián điệp dùng tốt còn hiệu quả hơn người của mình.

Nhưng nếu Diệp Hàn Du đã có ý, nàng tất nhiên sẽ không giữ lại. Mấy kẻ như vậy trong cung chẳng có nhân quyền gì. Bị chủ tử mang đi hay đánh chết tại chỗ, cũng không ai hỏi han.

Ngoài viện, nha hoàn đã bày sẵn cơm. Suất ăn hai phu thê có tới mười sáu món, cộng thêm vài món Thu Cúc làm thêm, đầy tràn cả bàn.

Diệp Hàn Du vừa ngồi xuống đã quên béng Nguyên Hương, thấy vẻ mặt bình thản của Cố Uyển Ninh liền không vừa mắt, lại muốn gây chuyện.

“Dùng bữa thôi. Cố thị, ngươi đến gắp đồ ăn cho gia.”

Cố Uyển Ninh: … Gắp cái đầu ngươi ấy!

Lúc mới cưới, hắn còn dễ chịu, không gây chuyện, không tìm việc làm phiền. Vậy mà hôm nay như biến thành người khác: chạy đến đòi ăn, còn xem nàng như nô tài sai bảo, chẳng phải bị bệnh sao?

Nàng hít sâu một hơi, đè nén tức giận. Ai bảo người ta là hoàng tử, sinh ra đã có thể đè đầu cưỡi cổ nàng? Người ta là chủ, nàng là tớ. Dù là chính phi thì cũng chỉ là nô tài nhà họ Diệp. Vậy thì hầu hạ đi!

Trước đây cùng ăn cơm, hắn thường chọn đồ thanh đạm, Cố Uyển Ninh cố tình gắp cho hắn một đũa thịt bò luộc cay. Diệp Hàn Du chưa từng ăn món này, liền gắp ăn thử.