Tiền Ngự sử là quan Ngự sử đại phu tòng tam phẩm, cao hơn Cố Hiến hẳn hai cấp. Không ai ngờ ông ta lại dám đối đầu trực diện với cấp trên ngay giữa điện!
Lý Trường Hải nhìn thấy thân thể Hoàng thượng rõ ràng thả lỏng hẳn ra, ánh mắt nhìn về phía đại nhân Cố tràn đầy tán thưởng.
Tiền Ngự sử giọng điệu không tốt: “Chính bản quan tận mắt nhìn thấy.”
Cố Hiến lập tức chắp tay hướng Lục hoàng tử: “Vậy xin hỏi Lục hoàng tử có một mình vào Túy Hồng Lâu không?”
Lục hoàng tử lắc đầu: “Đi cùng Thế tử Tần gia.”
Cố Hiến lại quay sang Tiền Ngự sử: “Vậy vì sao Tiền đại nhân chỉ buộc tội Lục hoàng tử mà không nhắc đến Thế tử Tần gia? Chẳng lẽ không phải đang bao che cho Thế tử Tần gia sao?”
Tiền Ngự sử bị chất vấn đến ho khan, vội vàng đổi lời: “Là… là bản quan nghe người khác nói.”
“Vậy xin hỏi Tiền đại nhân là nghe ai nói? Thần nghi ngờ người đó có ý đồ mưu hại hoàng tử. Xin Tiền đại nhân giao người đó ra.”
Tiền Ngự sử ấp úng hồi lâu cũng không nói được tên ai. Hoàng thượng vốn đã nhìn ông ta không thuận mắt, nghe theo lời Cố Hiến suy nghĩ, ông già này chắc chắn là bị mua chuộc để hãm hại con trai ông!
“Tiền Ngự sử còn lời nào biện giải không?” – Giọng Hoàng thượng nghe nhẹ nhàng, nhưng toàn thân Tiền Ngự sử đã lạnh ngắt.
“Thần… thần thật sự chỉ là làm theo chức trách, không hề cấu kết với ai, cũng không nói dối. Mong Hoàng thượng minh xét.”
Cố Hiến tiếp lời: “Tiền Ngự sử còn chối cãi? Rõ ràng Lục hoàng tử cùng Thế tử Tần gia vào kỹ viện, ông lại chỉ tố Lục hoàng tử. Rõ ràng Lục hoàng tử không có hành vi sai trái, ông lại nhắc đến Đại Hưng luật, muốn ép Hoàng thượng hạ chỉ đánh Lục hoàng tử sáu mươi trượng. Nếu không phải bị mua chuộc, thì là cố ý muốn hại chết Lục hoàng tử, tội này đáng chết!”
Quần thần: Hảo hán! Họ Cố đúng là không định để Tiền Ngự sử sống nữa! Nếu nhận cấu kết hay bị mua chuộc thì vẫn còn cơ hội sống, chứ mưu hại hoàng tử thì đúng là đường chết!
Tên Cố Hiến này, quả nhiên đủ tàn nhẫn!
Ai có mắt đều nhận ra, ông ta đang tuyên bố với cả triều đình: Cho dù Lục hoàng tử không được Hoàng thượng sủng ái, thì có ta là nhạc phụ vẫn sẽ bảo vệ!
Đôi mắt híp của Hoàng thượng đã mở lại bình thường, liếc Tiền Ngự sử đang quỳ gối nhận tội, rồi nhìn Cố Hiến đang đứng giữa điện đầy khí thế sát phạt, hạ chỉ:
“Tiền Ngự sử thất trách, suýt khiến Lục hoàng tử chịu hình phạt oan uổng, phạt hai năm bổng lộc, về nhà đóng cửa suy ngẫm.”
Cố Hiến lập tức quỳ xuống cao giọng hô:
“Hoàng thượng thánh minh! Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Hoàng thượng mỉm cười: “Trẫm còn chưa làm gì, ái khanh đã kêu trẫm thánh minh, trẫm cũng không biết mình thánh minh chỗ nào?”
Cố Hiến đáp ngay: “Hoàng thượng cho Lục hoàng tử đến Đại Lý Tự rèn luyện là thánh minh, dạy bảo thành tài là thánh minh, nhìn ra tâm tư hiểm độc của Tiền Ngự sử là thánh minh. Có thể được làm việc vì Hoàng thượng là phúc phần của thần ba đời, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Chúng thần: Cái chỉ là “về nhà suy ngẫm”, bị hắn dán thêm mác “tâm tư hiểm độc, không dùng được”, sau này chắc chẳng còn cơ hội trở lại triều đình nữa đâu.
Mà lời lẽ của Cố Hiến… đúng là vỗ mông ngựa không chừa kẽ hở nào… Thật là không biết xấu hổ!
Nhưng bọn họ vẫn phải theo tên chuyên gia vỗ mông đó quỳ xuống hô vạn: “Hoàng thượng thánh minh! Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Đúng là cmn khó chịu đến phát điên!
Nhị hoàng tử: “…”
Hay thật, còn định giúp Lục hoàng tử một tay, kết quả hắn ba câu dọn dẹp sạch sẽ, không những tự mình giải quyết mà còn nhờ nhạc phụ bồi thêm cú, ép Tiền Ngự sử phải về nhà đóng cửa suy ngẫm luôn. Quả là…
Còn người buồn nhất phải là Tam hoàng tử, vừa rồi còn đang khen Tiền Ngự sử dễ dùng, mới quay người lại đã thấy lão về nhà suy ngẫm, mà Hoàng thượng cũng không nói khi nào cho quay lại triều. Có khi lần này là phế hẳn.
Còn tên vô dụng Tần Vân Kỳ kia nữa, bảo hắn hạ dược Lục hoàng tử mà cũng thất bại, đồ ngu, đáng đời bị tống vào ngục!
Sau triều đình, các quan đều phải về nha môn làm việc. Tam hoàng tử thì kiếm cớ gọi tâm phúc tới, đóng cửa lại, kể hết chuyện vừa xảy ra trên triều cho Lý Lương Phủ nghe.
Lý Lương Phủ nói:
“Tam hoàng tử không cần lo, chuyện này vốn chẳng liên quan đến ngài. Dù có làm gì, Lục hoàng tử cũng không biết. Hơn nữa, việc bị hạ dược ở kỹ viện, hắn chắc chắn không thể tự nói ra.”
“Hôm nay cũng chứng minh phán đoán của ta: Hoàng thượng đúng là không sủng ái Lục hoàng tử.”
“Về phần Cố đại nhân kia, nếu tiếp tục hành xử như hôm nay, chẳng mấy mà đắc tội cả triều thần.”
Tam hoàng tử gật đầu: “Là hoàng tử, cho dù có sai cũng không thể cúi đầu rót trà xin lỗi thần tử. Phụ hoàng lại nói lời đó ngay trên Kim Loan điện, đủ thấy vị trí của Lục hoàng tử trong lòng ông ấy.”
Lo lắng trong lòng lập tức tan biến. Hắn đánh giá Lý Lương Phủ vài lần, cảm thấy mưu sĩ mới thu nhận này không tệ.
“Được rồi, ngươi lui đi. Dạo này phải vất vả ngươi giả làm thị vệ bên cạnh ta, đợi khi khai phủ xong thì sẽ được danh chính ngôn thuận. Chỉ cần tiếp tục hiến kế cho bản hoàng tử, bản hoàng tử tuyệt không bạc đãi.”
Lý Lương Phủ cúi mình: “Đây là bổn phận của thảo dân. Có thể được Tam hoàng tử trọng dụng là phúc phận. Nếu không còn phân phó gì, thảo dân xin cáo lui.”
Tam hoàng tử phẩy tay, ra hiệu hắn rời đi.
Tâm trạng hôm nay của Diệp Hàn Du cũng không tệ, sau khi tan nha đột nhiên nhớ tới chuyện tối qua, liền lạnh mặt đi đến chính viện.
Trong viện, Cố Uyển Ninh đang dặn Thu Cúc vào ngự thiện phòng lấy ít nguyên liệu, chuẩn bị trổ tài nấu bếp. Ai ngờ mùi thơm còn chưa xong thì Diệp Hàn Du đã tới rồi.
Cố Uyển Ninh dẫn theo nhóm nha hoàn hành lễ cung kính với Lục hoàng tử.
Diệp Hàn Du dù có bất mãn với Cố Uyển Ninh, nhưng cũng không trút giận lên bọn hạ nhân: “Đứng cả lên đi.”
Cố Uyển Ninh đứng dậy rồi thuận miệng hỏi: “Gia đến đây làm gì?”
Nàng thật sự không ngờ Lục hoàng tử sẽ đến. Dù sao từ lúc nàng gả vào phủ, Diệp Hàn Du hơn một tháng cũng chưa từng đặt chân vào chính viện, huống hồ còn có chuyện xảy ra tối qua… Nàng tưởng hắn sẽ quay về tiền viện.
Tuy nhiên Diệp Hàn Du lại không nghĩ nhiều như nàng. Hắn lạnh mặt, liếc nhìn người phụ nữ đang đứng ngay ngắn bên cạnh, nheo mắt khıêυ khí©h: “Sao? Gia không thể đến sao?”
Cố Uyển Ninh cắn môi: “Cả phủ Lục hoàng tử đều là địa bàn của gia, gia muốn đi đâu thì đi. Nhưng… gia đã dùng cơm tối chưa? Nếu chưa thì…”
“Được, tối nay gia dùng cơm ở đây.”
Cố Uyển Ninh: “…”
Nàng định nói là “nếu chưa thì mời về tiền viện dùng cơm”, ai bảo hắn ở lại chính viện ăn đâu?
Diệp Hàn Du ngồi nghiêng người, nhưng đuôi mắt vẫn luôn chú ý tới Cố Uyển Ninh. Thế mà nhìn mãi cũng không nghe được âm thanh gì, chẳng lẽ, năng lực đọc tâm của hắn mất hiệu lực rồi? Chuyện này không nên chứ?