Lệ phi nghe xong lời của hoàng thượng, tim nhỏ không khỏi đập thình thịch, trong lòng và trong mắt chỉ còn lại Đại Dung Đế.
“Hoàng thượng, thần thϊếp… thần thϊếp nhất định sẽ không phụ thánh ân.” Nói rồi liền nhào vào lòng hoàng thượng.
Bên ngoài, Lý Trường Hải nghe rõ rành mạch toàn bộ cuộc đối thoại bên trong. Từ lúc hoàng thượng mới sáu tuổi vào hoàng tử sở, ông ta đã hầu hạ bên cạnh. Ai cũng nói không được tùy tiện suy đoán thánh ý, nhưng nếu ông thật sự không đoán được hoàng thượng đang nghĩ gì, sao có thể ở lại bên cạnh ngài suốt 34 năm?
Không nói đâu xa, chỉ riêng việc Lệ phi nương nương đã làm vào ngày tuyển tú kia, hoàng thượng chắc chắn không thể thật sự thích nàng ta, chỉ tiếc là Lệ phi hoàn toàn không biết điều đó.
Bên trong cung điện chẳng bao lâu đã vang lên những âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập, Lý Trường Hải biết kế tiếp hoàng thượng sẽ không cần đến mình nữa, liền gọi thái giám và cung nữ đến trông coi bên ngoài, chờ bên trong gọi nước, còn ông thì lui xuống nghỉ ngơi.
Tuổi cũng đã cao, nếu còn không biết giữ gìn sức khỏe, e rằng chẳng hầu hạ được hoàng thượng thêm mấy năm nữa.
Vào giờ Hợi khắc đầu tiên, Hạ Sơ vội vã cõng Lục hoàng tử trở về hoàng tử sở. Tiểu Ngụy Tử tất tả chạy đến nơi ở của sư phụ Tô Mộc để gọi người dậy.
“Ngươi nói gì? Gia bị hạ dược? Hai người các ngươi làm cái gì thế hả? Cơm nước của gia ngươi không thử độc sao?”
Tiểu Ngụy Tử vừa giúp sư phụ mặc áo ngoài vừa uất ức giải thích: “Đâu dám không thử! Nô tài đều đã thử rồi! Nhưng mà… loại xuân dược đó… nô tài cũng thử không ra đâu mà”
Tô Mộc: “…”
Hắn quên mất, người không có “gốc” dù trúng thuốc cũng chẳng có phản ứng, dù sao cũng mất cái đó rồi còn gì!
“Đi mau! Đừng để xảy ra chuyện! Truyền thái y chưa?”
“Vừa tìm đại phu bên ngoài xem qua, đại phu nói không có thuốc giải, chỉ có thể giải tỏa bằng cách kia thôi. Với lại, nếu gọi thái y đến, chuyện này sáng mai là truyền khắp hoàng cung cho xem.”
Tô Mộc suýt phát điên!
Gia nhà bọn họ tránh hậu viện như tránh ôn dịch, thế mà lần này lại trúng loại thuốc như vậy, lại còn không có thuốc giải, giờ phải làm sao đây?
Nghĩ một hồi, Tô Mộc cắn răng, dẫn theo Tiểu Ngụy Tử đi đến thư phòng: “Ngươi cõng gia theo ta, nhanh lên!”
Tiểu Ngụy Tử cũng có chút bản lĩnh, sức lực không thiếu, nghe xong liền cõng người trên giường theo Tô Mộc lao về phía hậu viện.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đến trước viện chính.
Cổng viện đóng chặt, bà vυ" gác cửa chẳng biết biến đi đâu. Tô Mộc trực tiếp nhảy qua tường mở cửa từ bên trong, sau đó để Tiểu Ngụy Tử cõng người vào viện.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng của Cố Uyển Ninh bị đá tung, một luồng gió lùa mạnh vào. Hôm nay nàng đọc sách khuya, nên tắm rửa cũng muộn, vừa mới lau khô tóc chuẩn bị nghỉ ngơi thì…
Không ngờ Tô tổng quản lại xông vào phòng mình!
“Tô tổng quản, ông làm cái gì vậy?”
Tô tổng quản “phịch” một tiếng quỳ xuống đất:
“Chủ tử nương nương, gia bị người ta hạ thuốc, Tiểu Ngụy Tử đã đưa đại phu đến xem, thuốc này không có giải, nô tài thấy chỉ có phòng của nương nương còn sáng đèn nên đưa gia đến đây, mong nương nương chăm sóc cho người một đêm!”
Nói xong, hắn đứng dậy, sai Tiểu Ngụy Tử đặt người lên ghế sưởi, rồi vội vã rời khỏi phòng chính. Trước khi đi còn đuổi cả mấy cung nữ nghe động tỉnh dậy xem xét quay về phòng.
Xuân Lan và mấy người khác đều là những cung nữ tinh ý. Nhìn thấy Tô Mộc thì biết ngay chủ tử gia ở trong phòng chính. Tự nương nương không có tâm tư gì với gia, nhưng các nàng thì sốt ruột lắm, sớm đã mong hai người có thể gần gũi nhau hơn.
Tối nay khó khăn lắm mới có cơ hội thế này, ngu gì mà cản trở!
Thế là, Tô Mộc, Tiểu Ngụy Tử, bốn đại cung nữ và một ám vệ đều trốn một góc nghe ngóng, mong trong phòng đêm nay sẽ thành chuyện.
Cố Uyển Ninh, người bị đẩy vào tình thế bất đắc dĩ, chỉ muốn mắng chửi:
“… Đây là chuyện gì vậy? Chẳng phải lỗi tại mình ngủ muộn à? Hay là sau này phải tập tắm trong bóng tối?”
Một tiếng rên khe khẽ truyền tới tai nàng, Cố Uyển Ninh nhanh chóng hoàn hồn.
Nàng bước đến cạnh ghế sưởi, định bắt mạch cho Lục hoàng tử. Nhưng người đàn ông đang nằm đó bỗng bật dậy, nắm lấy cổ tay nàng kéo mạnh vào lòng.
Cố Uyển Ninh sợ đến vã mồ hôi, một tay giữ chặt quần áo suýt bị xé rách, tay kia vội bắt mạch. Nhưng Lục hoàng tử quá khỏe, không ngừng xé áo nàng, nàng phải vừa bảo vệ mình vừa bắt mạch, vất vả mãi mới xác định được tình trạng.
Lục hoàng tử đã vật nàng lên ghế sưởi, sắp sửa thực sự làm tới, Cố Uyển Ninh nhanh tay điểm huyệt mê trên người hắn, khiến cơ thể đang căng cứng của hắn cuối cùng cũng thả lỏng, rồi đổ gục lên người nàng.
Cố Uyển Ninh vất vả đẩy hắn sang bên, “rầm” một tiếng, người đàn ông rơi khỏi ghế sưởi.
Ám vệ trên xà nhà vẫn luôn quan sát, nhưng khi thấy Lục hoàng tử sắp hành sự thì lập tức rút lui, họ đâu dám nhìn.
Cố Uyển Ninh thở hổn hển ngồi dậy, chỉnh lại áo ngủ xộc xệch, sau đó cố gắng kéo Lục hoàng tử trở lại ghế sưởi.
Nhìn người đang nằm trên ghế, nàng do dự thật lâu, cuối cùng đành thở dài, cúi người cởi thắt lưng của hắn.
Lục hoàng tử từ nhỏ luyện võ, thể chất rất tốt. Bị trúng thuốc, dù đã bị điểm huyệt nhưng chẳng bao lâu đã tự giải.
Mở mắt ra, hắn thấy chính thất đoan trang của mình.
Cố thị học mấy chiêu này từ đâu ra vậy?
Một nam nhân như hắn còn không biết, sao một khuê nữ như nàng lại biết rõ thế?
Còn chưa kịp nghĩ tiếp thì chuyện khiến hắn càng tức giận hơn đã xảy ra.
Cố thị vậy mà lại… cứ thế ném hắn lên ghế sưởi, còn bản thân thì gọi nước!
Bên ngoài, Tô Mộc cười toe toét – gọi nước rồi, vậy là xong chuyện rồi nha. Gia giỏi thật!
Thanh Trúc bưng chậu nước bước vào phòng, nhìn thấy nương nương mặt hồng môi đỏ, trong lòng càng vui sướиɠ.
Cố Uyển Ninh biết nàng đã hiểu lầm, nhưng không giải thích.
Không ai thấy, vừa rồi chiếc nhẫn bạch kim đính đá trắng trên ngón giữa tay phải của nàng đã lóe sáng một cái.
Một nửa viên hương di tử đã dùng, nước cũng nguội rồi, Thanh Trúc cuối cùng nhận ra điều gì đó không ổn.
“Chủ tử, đừng rửa nữa.”
Nói rồi, nàng cầm khăn, hầu hạ Cố Uyển Ninh lau tay. Cố Uyển Ninh đứng yên để nàng phục vụ.
Ghế sưởi và chỗ rửa mặt cách nhau bởi một bức bình phong, tuy không nhìn thấy nhưng vẫn nghe rõ mọi chuyện bên kia. Diệp Hàn Du suýt cắn vỡ răng vì tức – hắn bị Cố thị chê rồi!