Chương 11: Ái phi nên nỗ lực rồi

Trong viện Ngô Đồng, mấy ngày nay Cao trắc phi cũng không dễ chịu gì. Nàng đang quản lý việc chi tiêu trong phủ Lục hoàng tử, nhưng thật không dễ gì quản lý nổi.

Không phải vì sổ sách kế toán trong phủ quá nhiều khiến nàng không tính xuể, mà là bởi vì – Lục hoàng tử quá nghèo!

Những cuốn sổ trên tay giờ chẳng khác gì củ khoai nóng, cầm thì bỏng tay, bỏ thì tiếc.

Trắc thϊếp Triệu thị đến phủ Tam hoàng tử thăm tỷ tỷ ruột của mình. Chính phi Tam hoàng tử ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, trang phục tỉ mỉ, toàn thân đều toát ra vẻ cao quý. Nàng mặc bộ váy gấm “Lưu Quang Cẩm” hiếm có ngoài thị trường – một tấm vải đã trị giá hơn 200 lượng bạc, có tiền cũng chưa chắc mua được. Màu đỏ rực rỡ càng thêm quý hiếm, trang sức trên đầu khiến người ta chói mắt, đặc biệt là cây trâm cài đầu bằng vàng khảm ngọc hình hoa phù dung, mỗi khi nàng động đậy là ánh sáng lại lấp lánh – khiến Triệu trắc thϊếp nhìn mà vừa hâm mộ vừa ghen tị.

Tam hoàng tử phi thấy ánh mắt ngưỡng mộ của muội muội, trong lòng vô cùng đắc ý. Nàng sai người tiếp đón muội ngồi xuống, rồi bày ra điểm tâm trái cây đủ loại mua từ ngự thiện phòng, hai chị em lúc đó mới bắt đầu trò chuyện.

Thật ra, phần lớn chỉ toàn những lời vô nghĩa. Nhưng hôm nay Tam hoàng tử phi mời muội muội đến là có mục đích, nàng ung dung từ tốn khéo léo moi được rất nhiều thông tin từ Triệu trắc thϊếp.

Theo quy định, trắc thϊếp khi xuất phủ chỉ được mang theo một nha hoàn thân cận. Nhưng hôm nay trong hai nha hoàn bậc nhất đi theo Triệu trắc thϊếp, có một người là do đại tổng quản Tô Mộc sắp xếp. Lúc này hai người đang đứng ngoài cửa, nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện giữa Triệu thị và Tam hoàng tử phi.

Hồng Mai không nhịn được thở dài — chủ tử mà nàng hầu hạ quá ngốc, mới vài câu đã bị người ta moi hết chuyện hậu viện, chủ tử nhà mình tuyệt đối sẽ không thích một người đàn bà thiếu đầu óc thế này!

Mục đích đạt được, Tam hoàng tử phi liền tiễn muội muội về. Trước khi đi, nàng còn tháo cây trâm vàng mà Triệu trắc thϊếp nhìn chằm chằm hồi lâu đưa tặng, còn dặn dò:

“Sau này rảnh rỗi nhớ thường xuyên đến tìm tỷ chơi nhé.”

Triệu trắc thϊếp vui mừng khôn xiết, hí hửng quay về viện mình.

Mới về đến nơi, thì trong thư phòng, Diệp Hàn Du đã biết hết toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện của họ.

Tô Mộc bẩm báo xong thì lặng lẽ đứng chờ phân phó.

Diệp Hàn Du từ đầu đến cuối không biểu lộ gì trên mặt, ngay cả người thân cận nhất như Tô Mộc cũng không đoán ra được lúc này hắn đang nghĩ gì.

“Tô Mộc, ngươi nói xem, tam ca thăm dò chuyện hậu viện của gia là có mục đích gì?”

Tô Mộc thành thật đáp:

“Có lẽ là sợ chính phi của chúng ta mang thai trước hắn, nên mới sai người dò tin.”

Tam hoàng tử cưới chính phi đã gần ba năm, nhưng đến nay vẫn chưa có tin vui, dễ khiến lòng người sinh nghi.

Diệp Hàn Du nghe vậy, đặt bút lông xuống, ngả người dựa vào lưng ghế, không nói gì.

Tô Mộc suy nghĩ một lúc rồi khuyên nhủ:

“Gia, người vẫn nên thi thoảng đến hậu viện đi một chút, không thể cứ để chính phi cô quạnh mãi được. Hơn nữa, nô tài thấy tính tình chính phi không tệ…”

“Không tệ chỗ nào?”

Giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường, chẳng thể phân biệt là vui hay giận.

Nhưng Tô Mộc – người luôn theo bên cạnh hắn – lại hiểu rất rõ, đây là khi gia muốn trò chuyện.

“Chưa bao giờ gây chuyện làm phiền chủ tử, tính cách tốt, đối với các trắc phi và thị thϊếp khác trong viện cũng rất ôn hòa, ngay cả với bọn nô tài chúng ta cũng chưa từng nặng lời, hơn nữa còn cổ vũ các thị thϊếp mau chóng mang long thai cho người.”

Quan trọng nhất là – diện mạo cũng cực kỳ xuất sắc, trong những nữ tử mà hắn từng gặp, chỉ có chính phi là xứng đôi với gia nhà mình.

Tất nhiên, câu này hắn không dám nói ra – làm nô tài mà dám bình phẩm dung mạo của chủ tử thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Diệp Hàn Du hừ nhẹ một tiếng: “Đó là vì người ta căn bản không để mắt tới gia của ngươi.”

Tô Mộc lập tức không chịu nổi: “Sao có thể như thế được? Chỉ riêng gương mặt và thân phận của gia, nữ nhân nào không tranh nhau lao tới!”

Diệp Hàn Du hiếm khi bật cười, cầm bút tiếp tục viết:

“Đúng vậy, nhưng chính phi nhà ngươi lại không hề lao tới đấy.”

Nếu như hậu viện ai cũng như Cố thị, thì tốt biết mấy.

Tô Mộc: … Tốt lắm! Ăn cái tát “bốp bốp” ngay tại chỗ!

Dù sao cũng là đại thái giám thân cận của Lục hoàng tử, Tô Mộc rất biết cách điều chỉnh tâm trạng. Rất nhanh sau đó hắn liền quên chuyện này.

Một lát sau, hắn xem giờ rồi nhắc nhở:

“Gia, đến giờ đi gặp rồi, để nô tài hầu hạ người thay y phục.”

Diệp Hàn Du “ừ” một tiếng, lấy ra hai quyển sổ sách:

“Đem trả lại cho Liên Thăng, bảo hắn từ từ xử lý, có vài chuyện không vội được.”

Ngày tháng của hoàng tử vốn đã chẳng dễ chịu, may mà hoàng thúc Thần vương thời gian trước tặng cho hắn hai cửa hàng và một điền trang, nếu không, ngay cả tiền tiêu vặt cho mấy người hậu viện hắn cũng không có.

Phụ hoàng chỉ biết thưởng nữ nhân, hắn thì thà đổi hết đám thị thϊếp lấy bạc – ít cũng được!

Tô Mộc cúi người: “Nô tài sẽ nhắc nhở hắn.”

Diệp Hàn Du thay đồ xong liền mang theo tùy tùng rời khỏi phủ hoàng tử.

Trong cung, tối nay Đại Dung Đế lại chọn thẻ bài của Lệ phi.

Dù sao thì người cũng trẻ trung xinh đẹp, lại biết chiều chuộng, từ sau khi vào cung, hoàng đế thường xuyên nghỉ lại tại Diễm Hoa Cung.

Sau bữa tối, hoàng đế kéo Lệ phi ngồi lên nhuyễn tháp:

“Ái phi, mấy ngày qua trẫm cũng đâu có nhàn rỗi, sao bụng nàng vẫn chưa có động tĩnh gì?”

Tuy rằng từ khi tuyển tú xong đến nay mới chỉ ba tháng, nhưng hoàng đế rõ ràng đang nóng lòng.

Lệ phi tỏ ra uất ức: “Hoàng thượng đã có nhiều hoàng tử rồi, cho dù thần thϊếp có mang thai, người cũng chẳng thấy có gì đáng ngạc nhiên nữa.”

Hoàng đế nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Sao ái phi biết trẫm sẽ không ngạc nhiên? Nàng có biết vì sao trẫm lại đưa ái phi vào cung không?”

Lệ phi cười nũng nịu: “Tất nhiên là vì thần thϊếp xinh đẹp, vừa gặp liền khiến hoàng thượng động lòng rồi!”

Hoàng đế bật cười ha hả: “Ái phi đúng là không biết ngượng! Tuy ái phi thật sự rất đẹp, nhưng đó chưa phải là lý do chính.”

Nàng tuy đẹp, nhưng không phải người đẹp nhất — chí ít thì chính phi của lục nhi còn đẹp hơn nàng.

Lệ phi khoác tay hoàng thượng, làm nũng hỏi: “Vậy, hoàng thượng, người mau nói cho thần thϊếp biết đi.”

Hoàng đế ngừng cười, nghiêm túc nói: “Ái phi ngoan ngoãn, sớm mang long thai, trẫm sẽ thăng vị cho nàng. Ái phi rất được trẫm yêu thích, chỉ là một danh vị phi thôi, thực sự là uất ức cho nàng.”

Lệ phi lập tức vui mừng trong lòng, không khỏi suy đoán thánh ý!

Chỉ là một vị phi? Giờ nàng đã là nhị phẩm phi rồi, thăng lên nữa là tứ phi (hiền, lương, thục, đức) – chính tòng nhất phẩm, trên đó là quý phi – nhất phẩm.

Bình thường, phi tần mang thai tối thiểu sẽ được thăng một cấp. Nhưng nếu chỉ là thăng một cấp, hoàng thượng cần gì phải nói ra?

Vậy nên… chẳng lẽ… nàng có cơ hội trở thành quý phi?

Hậu cung Đại Hưng triều cho phép có đến hai vị quý phi!

“Làm sao không nói gì nữa vậy?”

Lệ phi chớp đôi mắt to long lanh: “Thần thϊếp, thần thϊếp chưa hiểu rõ ý hoàng thượng…”

“Ái phi thông minh như vậy, có gì mà không hiểu chứ? Chính là ý đó.

Trẫm đã sớm nghe nói mệnh cách của ái phi cao quý vô cùng. Ba năm trước đã định đưa nàng vào cung làm phi, chẳng ngờ nàng lại bị bệnh, không thể dự tuyển. Nay trẫm cuối cùng cũng chờ được ái phi, nàng nhất định phải cố gắng đấy!”