Chương 9: Tiểu đội buôn chuyện ở hậu viện Lục hoàng tử

Về đề xuất của bà vυ" Ninh là nên tới thư phòng mang canh dâng nước, đương nhiên khỏi cần nghĩ, Cố Uyển Ninh tuyệt đối không làm.

Sư phụ cô từng nói: bất kể nam hay nữ, nếu sớm xảy ra chuyện đó sẽ ảnh hưởng tới phát triển thể chất, lỡ như có con thì cũng chưa chắc giữ được. Vậy nên cô không vội gì cả, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Ngược lại, mấy người thϊếp trong hậu viện lại rất năng nổ, hôm nay người này mang canh, ngày mai người kia dâng nước, tóm lại là Diệp Hàn Du không thiếu nước uống.

Sau khi biết mình bị chỉ hôn vào phủ Lục hoàng tử, Cố Uyển Ninh đã cố ý thu thập thông tin về mấy người thϊếp trong hậu viện của Lục hoàng tử.

Trong đó có ba người đặc biệt đáng chú ý:

Một là Trắc phi Cao thị – người phụ trách quản lý sổ sách trong phủ hoàng tử. Nếu Lục hoàng tử tan triều sớm thì thi thoảng ghé phòng nàng ngồi một lát, nhưng tuyệt không ở lại qua đêm.

Hai là Thị thϊếp Lý thị – vốn là thông phòng, sau không biết làm gì mà được thăng lên thị thϊếp.

Ba là Trắc phi Lâm thị – con gái đích của Hộ quốc đại tướng quân. Vốn nàng có tư cách làm chính phi, tiếc rằng thời điểm không phù hợp. Hoàng thượng đã sớm định sẵn chính phi cho Lục hoàng tử. Lâm thị yêu mến Lục hoàng tử, dây dưa mãi không thôi, thậm chí vì muốn gả cho hắn mà không tiếc tự hủy danh tiết, khóc lóc cầu xin trên phố, khiến Lục hoàng tử đành phải mang kiệu nhỏ đưa nàng vào phủ.

Ngoài ba người này còn có một thông phòng là Giang thị – được hoàng thượng ban xuống để “chỉ dẫn việc phòng the”. Lục hoàng tử cũng không thân thiết gì với nàng ta, chỉ thỉnh thoảng ban thưởng chút ít, khiến người ngoài nghĩ vì nàng là người hoàng thượng ban nên Lục hoàng tử không dám thất lễ.

Còn có hai tú nữ mới được chọn vào lần tuyển tú vừa rồi, một là Tôn Thu Vũ – con thứ của Đại Lý Tự khanh, người kia là Triệu thị – cháu gái bên ngoại của Đức phi nương nương. Hai người này vào phủ còn sớm hơn cả Cố Uyển Ninh, thế mà Diệp Hàn Du đến cả cửa viện của họ còn chưa từng bước vào, đừng nói gì đến việc khác.

Nam nhân mà không bước vào hậu viện thì dù nữ nhân có ý đồ gì cũng vô ích. Nhưng như thế cũng có lợi: Diệp Hàn Du đối xử công bằng, không thiên vị ai, nên mấy nữ nhân này chẳng có cớ gì mà đấu đá nhau. Điều đó khiến Cố Uyển Ninh – người mong ngóng được xem kịch vui – thấy vô cùng thất vọng.

Không có trò hay để xem, cô đành tự tạo niềm vui cho mình – chính là mỗi ngày nghe mấy người thϊếp đến thỉnh an kể chuyện.

Trắc phi Lâm thị vốn là con tướng quân, vậy mà lại chẳng có chút khí chất anh hùng nào, ngược lại mềm mại dịu dàng như tiểu thư vùng Giang Nam, trong sáu người thì nhan sắc nàng là nổi bật nhất, cử chỉ lời nói đều ẩn chứa vẻ quyến rũ.

Cố Uyển Ninh thật sự rất khó hiểu – một nữ tử như vậy vì sao lại cam tâm tình nguyện tự hủy thanh danh chỉ để gả làm thϊếp cho một người nam nhân?

“Lâm thị, chẳng phải đã nói thân thể ngươi chưa hoàn toàn khỏe lại, không cần tới thỉnh an sao?”

Lâm thị vội đứng dậy cảm tạ: “Tạ chủ tử quan tâm, thân thể thϊếp đã không sao, thỉnh an là bổn phận của thϊếp. Còn phải cảm tạ chủ tử đã mời ngự y, chỉ uống ba thang thuốc đã khỏi hẳn rồi.”

Không hiểu sao, Cố Uyển Ninh luôn thấy thái độ của Lâm thị với mình có gì đó rất lạ. Trong thời gian này, người thϊếp tỏ ra kính trọng cô nhất chính là Lâm thị. Rất ngoan ngoãn, chưa từng tham gia mấy chuyện dâng canh dâng nước.

“Ngồi xuống đi, không cần đa lễ. Ngươi khỏe là tốt, nếu có chỗ nào không khỏe thì phải nói ra, đừng gắng gượng.”

Lâm thị dịu dàng đáp lời, rồi ngồi xuống.

Tôn Thu Vũ chen lời: “Nương nương có nghe nói chưa? Hôm qua trong ngự hoa viên, Lệ phi nương nương đã phạt người, hoàng thượng biết xong còn thưởng cho Lệ phi nương nương, Lệ phi đúng là được sủng ái rồi!”

Cố Uyển Ninh nhắc nhở: “Thánh ý không phải thứ mà ngươi hay ta có thể đoán được, muội muội nên cẩn trọng lời nói.”

Bàn luận sau lưng hoàng thượng là đại bất kính.

“Vâng, thϊếp tạ ơn nương nương đã nhắc nhở.”

Tuy ngoài mặt Tôn Thu Vũ nhận lỗi rất nhanh, nhưng trong lòng lại không coi ra gì – con gái của một vị quan tứ phẩm, có gì mà dám lên mặt với mình?

Gả vào phủ Lục hoàng tử mà chỉ có 64 tráp hồi môn, trong đó rất nhiều thứ là hoàng thượng vì thể diện hoàng gia mà ban cho, thật đúng là nghèo rớt mồng tơi!

Không hiểu cô ta đi vận cứt chó gì mà lại được ban hôn cho Lục hoàng tử, đúng là trời mù mắt rồi!

Triệu thị tiếp lời: “Chuyện đó ta cũng nghe rồi, nói thật thì cũng chẳng trách Lệ phi nương nương được. Người bị phạt là Trần Đáp ứng, quá to gan!

Nàng ta lại dám ở ngự hoa viên mà nói gì mà “nàng muốn rời khỏi hoàng cung”, còn nói “không cầu được sủng hạnh”, rằng “người vào cung cả đời chỉ có thể bị giam cầm, không bằng người ngoài sống tự do”.

Lại còn nói muốn gả cho người mình yêu, một đời một đôi! Mấy lời đó mà cũng dám nói ra miệng à?

Cố Uyển Ninh: … Căng thật! Vào cung rồi mà còn dám buông lời như vậy, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết Trần Đáp ứng chắc chắn không còn ngày lành nữa rồi!

Buôn chuyện là bản năng con người.

Mấy nữ nhân càng nói càng hăng, đến cả Giang thị – người vốn chẳng mấy khi có mặt – cũng góp lời:

“Còn không phải sao? Nàng ta chắc là muốn lạt mềm buộc chặt, cố tình nói những lời nửa thật nửa giả trước mặt hoàng thượng để gây chú ý, mong được sủng ái. Kết quả, hoàng thượng không nghe thấy, mà lại bị Lệ phi nương nương nghe được, Lệ phi ra lệnh cho cung nữ tát nàng ta bốn mươi cái.

Nghe nói khuôn mặt của Trần Đáp ứng giờ nhìn không nổi nữa rồi, sưng như trái bí chưa chín, chỗ tím chỗ vàng.”

Lâm thị tiếp lời: “Trần Đáp ứng là con thứ của Bình An bá.”

Nhà Bình An bá vốn chẳng có địa vị gì trong triều, nên mới phải dốc sức gả nữ nhi vào cung. Bây giờ xảy ra chuyện thế này, phủ Bình An bá e là càng xuống dốc thêm.

Cố Uyển Ninh nghe mà mắt sáng rỡ – thật là hấp dẫn quá!

Chỉ tiếc hậu viện Lục hoàng tử vẫn còn quá ít người.

Hay là cô nên tìm cách giúp Diệp Hàn Du tuyển thêm vài thị thϊếp nữa nhỉ? Như vậy mấy cuộc tám chuyện này mới thú vị hơn!



Lục hoàng tử hạ triều xong thì về thẳng thư phòng.

Tô Mộc mang trà Long Tỉnh đã pha sẵn đặt lên bàn rồi lùi về phía sau, im lặng không nói.

“Cô ấy hôm nay làm gì?”

Tô Mộc bước lên đáp:

“Vẫn như mọi hôm. Canh giờ Mão dậy rửa mặt, vận động trong sân, canh giờ Thìn ăn sáng, sau đó đi dạo tiêu thực. Giữa canh Thìn gặp mấy thị thϊếp hậu viện. Hôm nay tâm trạng của chính phi nương nương khá tốt, mãi đến giữa canh Tỵ mới giải tán.”

Nếu tính theo giờ hiện đại thì là:

6h sáng rửa mặt tập thể dục,

7h ăn sáng,

8h gặp thị thϊếp,

nói chuyện tới gần 10h mới giải tán.

Chính phi của hắn hôm nay “thưởng trà” với mấy thị thϊếp còn lâu hơn mọi hôm.

“Trong cung hôm qua có chuyện gì mới?”

Tô Mộc bèn kể chuyện xảy ra ở ngự hoa viên hôm qua.

“Lệ phi phạt người, tin đồn lan khắp cung tối hôm đó. Hoàng thượng biết chuyện thì lập tức cho đuổi Trần Đáp ứng ra khỏi cung, còn để lại khẩu dụ: bảo nàng ta đi mà sống một đời một đôi với ai đó đi.”

Lời nguyên văn của hoàng thượng là:

“Đã không muốn ở trong cung thì cút cho xa vào! Trẫm không thiếu đàn bà!”