Chương 8: Thái độ

Thái tử phi cười rất vui vẻ, tam hoàng tử phi cũng được dỗ dành phần nào, sắc mặt dịu lại. Nhị hoàng tử phi thì điềm đạm, không thể nhìn ra biểu hiện gì, còn ngũ hoàng tử phi thì chăm chú nhìn tân đệ muội với ánh mắt sáng rực – không biết cái miệng của nàng ta mọc kiểu gì, sao lại giỏi nịnh người đến thế!

Hoàng hậu ngồi nghiêm trang trên ghế, bất động như núi, nhưng trong mắt lại đầy vẻ hóng chuyện.

Đáng tiếc, Hạ quý phi chỉ mím môi, không tiếp tục nói gì nữa.

Đến lượt Đức phi: “Tỷ tỷ thật rộng rãi quá, may mà muội cũng đã chuẩn bị từ trước, nếu không thì mất mặt mất! Mong đệ muội đừng chê.”

Đức phi xuất thân từ nhà họ Triệu, vốn làm thương nhân, lại là con gái đích của dòng chính nên không thiếu tiền bạc. Lễ vật bà đưa ra cũng không kém: một bộ trang sức thạch anh tím cao cấp, cũng đủ 24 món. Cố Uyển Ninh lập tức hiểu – chắc chắn Đức phi có người nằm vùng trong cung của Quý phi, nếu không thì không thể chuẩn bị lễ vật giống hệt về số lượng, lại dùng thạch anh tím để “đè” lên hồng ngọc của Quý phi.

Cô lén liếc nhìn sắc mặt của Quý phi – quả nhiên không tốt lắm.

Theo lý mà nói, Quý phi là người đứng đầu Tứ phi, cao hơn Đức phi nửa bậc, vậy mà Đức phi dám công khai “vả mặt”, thật sự quá thú vị!

Ngoài hai người này, các phi tần khác cũng lần lượt tặng lễ. Lệ phi lúc này cũng đang ở trong điện của Hoàng hậu – nàng ghét Thái tử phi đã đành, còn ghét luôn cả tân Lục hoàng tử phi. Một người cướp mất vị trí Thái tử phi mà nàng khao khát, còn người kia thì vốn dĩ nàng định tính kế để được làm chính thất nhưng thất bại, giờ lại phải nhìn người ta thành chính phi, còn bản thân thì chỉ là thϊếp!

Nhưng Lệ phi cũng rất khôn ngoan, không làm khó ngay tại chỗ, nên đưa gì thì đưa, dù sao thì ngày tháng trong cung còn dài, nàng không vội!

Tiếp theo là đến bốn chị dâu.

An vương và vương phi đã xuất kinh để tìm thầy chữa bệnh, không có mặt.

Thái tử phi tặng một vòng cổ khảm đá quý, Cố Uyển Ninh vui vẻ nhận lấy.

Nhị hoàng tử phi là con gái của Tạ Thái phó, tặng một đôi vòng ngọc có chất lượng tốt.

Tam hoàng tử phi nhan sắc cũng không tệ, nhưng lời nói thì sắc bén, lễ gặp mặt cũng là vòng ngọc, song chất lượng tốt hơn hẳn đôi của Nhị hoàng tử phi.

Quả không hổ là cháu ruột của Đức phi kiêm con dâu, cách làm việc giống y đúc.

Trong lòng Cố Uyển Ninh đã xoay chuyển hàng nghìn ý nghĩ – Tam hoàng tử phi rõ ràng muốn lấn át Nhị hoàng tử phi, nhưng ánh mắt nhìn mình lại đầy khinh miệt – điểm này thì cô dám chắc!

Dù gì cha cô cũng là quan tứ phẩm, vậy mà nhà họ Triệu chỉ là thương nhân, cũng là hoàng tử phi, cớ gì mà cô ta lại khinh thường mình?

Chỉ có hai lý do:

Một là: cô không có nhiều của hồi môn. Nhà tam hoàng tử rất giàu, lúc gả vào có tới 108 tráp sính lễ, bạc chôn đáy rương đến 100.000 lượng! Phải biết, ở Đại Hưng triều, một lượng bạc có giá trị tiêu dùng rất cao. Một quan viên nhất phẩm một năm chỉ được 180 lượng tiền lương chính, cộng thêm phụ cấp và gạo lương thì quy ra cũng chỉ khoảng 800 lượng. Còn Lục hoàng tử hiện đang làm việc ở Đại Lý Tự, là quan lục phẩm, cả năm tiền lương và phụ cấp cũng chỉ khoảng 180 lượng. Trong khi chỉ riêng bạc đáy rương của tam hoàng tử phi đã là 100.000 lượng – đúng là một con số khổng lồ!

Hai là: ngoài kia ai cũng đồn, trong số các hoàng tử, Lục hoàng tử là người không được sủng ái nhất. Nên tam hoàng tử phi khinh thường chồng cô, kéo theo khinh cả cô.

Nghĩ tới đây, Cố Uyển Ninh mím môi cười. Nếu tất cả các hoàng tử và phi tử đều nghĩ như vậy thì tốt quá rồi, cô sẽ tiết kiệm được bao nhiêu phiền toái!

Từ cung Quý phi bước ra, Diệp Hàn Du dắt cô đi chào mấy người huynh trưởng. Các hoàng tử không ngốc, vào ngày như thế sẽ không làm khó tân đệ muội hoặc tẩu tẩu. Sau màn chào hỏi, Diệp Hàn Du đưa cô về phủ Lục hoàng tử.

Làm hoàng tử không có nhân quyền, ra ngoài toàn phải đi bộ. Từ phủ hoàng tử đến điện Triều Dương, rồi đến điện Dực Khôn của hoàng hậu, sau đó quay về phủ hoàng tử – đi một vòng như vậy, suýt chút nữa làm chân Cố Uyển Ninh teo lại.

Vừa về đến chính viện, Diệp Hàn Du lập tức bảo Tô Mộc triệu tập tất cả các thϊếp thị đến, rồi nghiêm mặt dặn dò:

“Trong hậu viện của gia, không dung những kẻ ganh đua tranh sủng hay âm mưu thủ đoạn. Hầu hạ tốt chủ tử các ngươi, gia sẽ không bạc đãi. Nghe rõ chưa?”

Cao trắc phi và những người khác lập tức cúi người hành lễ đồng thanh đáp: “Dạ rõ!”

Cố Uyển Ninh cũng không nói gì thêm, bởi vì có những người, dù nói bao nhiêu cũng vô ích. Cô chỉ nói:

“Ta chỉ có hai lời: Hầu hạ tốt gia, gia tốt thì chúng ta mới có ngày lành. Chỉ cần các ngươi giữ đúng quy củ, ta sẽ không làm khó ai.”

Mọi người đều hiểu ý trong câu nói – nếu phạm quy, chính phi sẽ không nương tay!

Sau vài lời, Diệp Hàn Du cũng đuổi hết đám thϊếp về.

Chờ mọi người đi rồi, hắn cũng chẳng ở lại lâu, chỉ nói một câu: “Gia còn việc phía trước, nàng tự lo liệu đi”, rồi rời đi luôn.

Cố Uyển Ninh từng nghe nói Lục hoàng tử rất sâu nặng tình cảm với người vợ đã mất, lúc ấy cô không để tâm, nhưng bây giờ xem ra, chuyện này có vẻ cũng đáng tin thật.

Tuy vậy, cô lại không hề giận thái độ của Diệp Hàn Du, ngược lại, cô thấy sống thế này thật dễ chịu. Có phòng riêng, không phải đi làm, lại có một đống nô tài phục vụ, còn đòi hỏi gì nữa?

Vì vậy, vào ngày thứ ba khi về nhà mẹ đẻ xong quay lại phủ, lúc Diệp Hàn Du định lấy sổ sách trong tay Cao thị giao cho nàng quản lý, nàng liền từ chối:

“Xin gia thứ lỗi, thϊếp còn nhỏ, lại chưa học quản sự nội viện, sợ là không kham nổi. Hay cứ để Cao thị quản giúp gia, thϊếp sẽ theo bà vυ" Ninh học hỏi dần, khi học xong rồi hãy tiếp nhận cũng chưa muộn.”

Cô nói rất khéo, nhưng cũng không hề nói sẽ học trong bao lâu – ý chính là, chỉ cần cô không muốn, thì có thể… học cả đời cũng không xong.

Xuân Lan và Thanh Trúc hầu bên cạnh khẽ giật nhẹ khóe miệng.

May mà Diệp Hàn Du luôn chăm chú quan sát sắc mặt cô, không chú ý đến hai tỳ nữ kia. Hắn nhìn cô kỹ lưỡng, như đang đoán xem cô có nói thật hay không, sau cùng xác nhận là cô thực sự không muốn, cũng không ép buộc nữa. Hai người lại yên lặng cùng nhau quay về cung.

Theo quy định, trong kỳ tân hôn, hoàng tử phải ở lại phòng chính phi ba đêm.

Diệp Hàn Du cũng làm đúng như quy định, chỉ là… ba đêm đều ngủ ở giường nhỏ bên ngoài, còn Cố Uyển Ninh cũng không ý kiến gì – cứ như thể, vợ chồng mới cưới thì phải như vậy.

Ba ngày sau, Diệp Hàn Du chuyển hẳn đến thư phòng ở tiền viện, suốt một tháng không bước chân vào phòng Cố Uyển Ninh.

Trong tháng đó, Cố Uyển Ninh đã nắm rõ toàn bộ tay chân trong viện Ninh Tâm. Với những kẻ là tai mắt của người ngoài, cô không động đến, chỉ bảo bà vυ" Ninh trông chừng kỹ, còn lại thì… cho làm đủ việc nặng, mệt chết cũng chẳng xót!

Ban đầu bà vυ" Ninh định tạo quan hệ tốt với Tô công công bên cạnh Lục hoàng tử, nhưng bị Cố Uyển Ninh ngăn lại.