Chương 5.1: Gặp tai nạn

Rời khỏi trại ngựa thì trời đã xế chiều, thân thể người già dễ dàng cảm thấy buồn ngủ hơn, không bằng người trẻ tuổi, tinh thần dẻo dai, vừa mới lên xe không bao lâu, ông lão cài kỹ dây an toàn tựa vào ghế chợp mắt nghỉ ngơi.

Trên mạng tràn ngập người hối thúc ra chương mới, Trần Trản xem vài dòng rồi nhắm mắt lại, suy nghĩ xem tiếp theo nên viết gì.

“BÙM!”

Tiếng nổ của lốp xe vang lên trong màn đêm bị phóng đại gấp chục lần.

Phanh gấp khiến cả người Trần Trản theo quán tính bật dậy lao về phía trước rồi bị dây an toàn giật ngược lại. Cảm giác này đúng là chẳng vui vẻ gì, Trần Trản nhìn ra ngoài cửa sổ, xe vẫn chưa vào tới khu dân cư.

Ông lão nói tỉnh queo.

“Đừng lo, có bánh xe dự phòng.”

Trần Trản liếc thấy Ân Vinh Lan đóng kín hết cửa sổ xe, bèn buông một câu.

“Vấn đề e là không nằm ở cái bánh.”

Con đường này vừa hẻo lánh vừa nhỏ, nếu lốp xe bị đá nhọn làm thủng thì thôi, coi như xui. Nhưng nếu là do người làm… thì ha ha, vui rồi đó.

Như để chứng minh suy đoán của Trần Trản, Ân Vinh Lan bật đèn xe sáng hết mức, dưới ánh đèn, có thể lờ mờ thấy hai bóng người trong bụi cỏ phía trước.

Trần Trản không hề căng thẳng, thậm chí còn bình thản tổng kết.

“Từ xưa đến nay, đường tắt là tắt đường.”

Trong lúc Trần Trản đang đều đều bình luận, ông lão đã nhanh tay bấm gọi cảnh sát trước một bước.

Ân Vinh Lan nhìn gương chiếu hậu.

“Không có đồng bọn.”

Con đường này dù vắng vẻ nhưng cũng không phải không ai qua lại, hai tên cướp không thể chờ nổi, rút dao ra, đi thẳng vào vấn đề.

Trần Trản tháo dây an toàn.

“Tôi xuống xem thử.”

Ông lão hoảng hốt cản lại.

“Đừng manh động!”

Trần Trản lý trí phân tích.

“Đợi họ đi tới sát cửa xe rồi chắn luôn lối ra thì chúng ta mới là người bị động.”

Ân Vinh Lan đáp rất dứt khoát.

“Xe còn nổ máy, cứ lái thẳng qua là được.”

“…”

Đúng là không chút màu mè hoa lá hẹ.

Ông lão nuốt nước bọt.

“Cho họ bài học là được, đừng gây ra án mạng.”

Trần Trản cảm nhận phần đầu xe nghiêng xuống rõ rệt, nhíu mày.

“Lốp xì nặng rồi, chưa chắc tông được đâu.”

Ông lão nhíu trán, gân xanh giật giật.

Trời ạ, sao thanh niên thời nay máu chiến như dân xã hội đen thế không biết.

Xe còn chưa kịp nổ máy thì một người bên ngoài đã lao tới nhanh như chớp, mắt thấy người đó sắp gần trong gang tất, Trần Trản mở cửa bước xuống trước luôn.

Tên cướp thấy động tác đó còn đơ ra một nhịp.

Trần Trản hất cằm.

“Đánh nhau á? Từ nhỏ tới lớn tôi chưa ngán ai đâu.”

Từ bé đến giờ, cứ ai dám lôi ba mẹ cậu ra nói xấu là Trần Trản không bao giờ nói đạo lý, ra tay luôn chứ chả cần lý lẽ.

Ông lão trong xe không nhịn được, mở cửa sổ ra hét với theo.

“Từ từ, hắn có vũ khí đấy!”

Trần Trản đáp tỉnh queo.

“Tôi cũng có.”

Nói rồi tháo roạt cái dây nịt.

Ba phần lưu manh, bảy phần đẹp trai, động tác vốn dĩ rất ngầu, tiếc là cái quần lại trượt xuống một đoạn.

Trần Trản giật giật mí mắt.

Dạo gần đây thắt lưng buộc bụng, người gầy tóp lại, quần vốn vừa nay lại hơi rộng một chút rồi.

Tên cướp thì chỉ muốn tiền, không muốn gây án mạng, hắn vừa vung con dao trong không khí vừa tiến từng bước lại gần.

“Đưa hết tiền đây!”

Trần Trản quật dây nịt một phát, đối phương né sang một bên, nhưng đúng lúc đó cậu đấm thẳng vào mặt hắn, rồi nâng chân đá mạnh vào chân đối phương, chuẩn bài đối phó lưu manh đầu đường xó chợ.

Cũng tính đến chuyện hắn còn đồng bọn nên Trần Trản không dám đánh quá tay, vừa liếc qua một cái, đồng bọn kia đã nằm sõng xoài dưới đất từ lúc nào rồi.

Ân Vinh Lan chẳng biết đã xuống xe từ lúc nào, dáng người thẳng tắp, ngoại trừ ánh mắt có hơi sắc bén ra thì nhìn chung vẫn là kiểu người hiền lành, ôn hòa, điềm đạm.

Nếu không phải tận mắt thấy tên cướp đang ôm bụng lăn lộn rêи ɾỉ dưới đất, Trần Trản suýt nữa đã tin sái cổ cái vẻ ngoài lương thiện đó rồi.

Ân Vinh Lan ngẩng mắt liếc qua, ánh nhìn dừng lại ở phần eo đang lộ ra.

“Màu sắc… khá đặc biệt.”

Trần Trản ung dung kéo lại quần, chỉnh cho ngay ngắn cái thắt lưng, nhìn đối phương rồi nhướn một bên mày.

“Anh có ý kiến gì với qυầи ɭóŧ xanh đọt chuối à?”

Ân Vinh Lan lắc đầu, tỏ vẻ tôn trọng sở thích cá nhân.

Sau một hồi náo loạn, lại còn phải ghé đồn cảnh sát lấy lời khai, lúc quay về nhà thì ngoài cửa sổ chỉ còn lác đác vài vì sao.

Theo thói quen, Trần Trản mở máy tính, ánh sáng nhàn nhạt từ màn hình vừa bật lên, anh liền phân vân có nên nghỉ ngơi một đêm không. Nhưng vừa nghĩ tới số dư trong thẻ ngân hàng, tinh thần lập tức bốc lên ngùn ngụt.

[Hệ thống: Vậy rốt cuộc người đàn ông đội mũ lưỡi trai bí ẩn kia là ai?]

Trần Trản vừa gõ chữ vừa “ồ” một tiếng.

“Hóa ra cậu cũng đang theo dõi truyện của tôi à.”

[Hệ thống: Đêm dài đằng đẵng mà.]

“Khoan đã.”

Trần Trản tranh thủ nhấp ngụm trà, tiện tay xoa cằm suy nghĩ.

“Tính tình mày hôm nay hiền hẳn ra nha.”

Đừng nói là lại đổi hệ thống nữa đấy?

[Hệ thống: Đúng vậy, hệ thống tiền nhiệm của tôi đã nhảy việc rồi.]

Trần Trản không đổ lỗi cho bản thân, việc nào ra việc đó.

“Bây giờ cho cậu xem miễn phí thì được, nhưng sau này truyện vào VIP rồi muốn đọc là phải trả tiền, không có tiền thì dùng đồ trong cửa hàng của cậu đem ra đổi cũng được.”

[Hệ thống:...]

Trần Trản thu lại sự chú ý, cả căn phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng bàn phím gõ lạch cạch đều đều.

[Hệ thống chăm chú soi màn hình: Oa, thì ra tên đội mũ lưỡi trai là fan cuồng bám đuôi à!

Trời ơi, hai người còn đánh nhau nữa.

Làm tốt lắm, gặp biếи ŧɦái theo dõi thì phải báo cảnh sát.

Cái gì? Anh phát hiện hắn còn theo dõi mấy minh tinh khác, tức quá lại đánh thêm một trận nữa?!

Chỉ được phép thích Khương Dĩnh, còn lại toàn rác?

Anh đúng là fan only có độc!]

Mặc kệ mớ lẩm bẩm trong đầu, hôm nay mạch viết trôi chảy hiếm có, Trần Trản đăng xong chương mới, tiện tay kiểm tra doanh thu hậu trường, khóe mắt cười đến mức hiện cả nếp nhăn.

Cú đêm trên mạng thì nhiều vô kể, chỉ sau vài phút ngắn ngủi, Trần Trản lại bằng chính sức mình đẩy Khương Dĩnh lên hot search thêm lần nữa.