Bên kia trại ngựa, một ông thương nhân bụng phệ chụp vài tấm ảnh sống ảo xong thì đặt roi xuống, vẫy vẫy tay gọi con trai lại.
Cậu thiếu niên trông giống ông ta y đúc, chỉ là dáng người có phần gọn hơn một chút.
Thương nhân chỉ tay về một hướng.
Cậu thiếu niên nhìn theo rồi buột miệng.
“Ủa khoan, đó không phải Trần Trản sao? Cái tên bại hoại đó hồi trước còn dám đi tán nữ thần Khương Dĩnh nhà tôi!”
Vừa dứt câu, cậu ta đã bị một cái tát trời giáng vào sau đầu bởi bàn tay mập ú của ông bố.
“Tập trung vào, tao bảo mày nhìn ai? Có bảo mày nhìn nó không?!”
Cậu thiếu niên ôm đầu, lúc này mới để ý người đàn ông đứng cạnh Trần Trản, lẩm bẩm nói.
“Hình như gặp ở đâu rồi nhỉ?”
Thương nhân hạ giọng.
“Trong tiệc mừng thọ của bác Triệu của mày đấy.”
Cậu thiếu niên bắt đầu nhớ ra, hôm đó người này đặt quà xuống là đi luôn, trước khi ra cửa còn bị cậu ta đang cắm mặt chơi điện thoại đυ.ng phải.
“Con nhớ hôm đó ba căng thẳng thấy rõ, liên tục xin lỗi người ta, có cần hoảng vậy không?”
Thương nhân đáp.
“Mày biết ông nội mày phát tài nhờ cái gì không?”
Cậu thiếu niên gật đầu.
“Nịnh nọt lấy lòng chứ gì.”
Biết ngó gió mà chèo, chọn đúng phe để cược một ván, người ta ăn thịt, nhà mình cũng húp được ít nước canh.
Thương nhân nói tiếp.
“Nếu mà được người đó để mắt tới một cái thôi, nhà mình lại giàu thêm ba đời nữa cũng không chừng.”
Cậu thiếu niên nhíu mày.
“Vậy giờ con trực tiếp đi chào hỏi có bị lố quá không?”
Thương nhân liếc quanh.
“Dù sao ở đây cũng là trại nuôi ngựa mà, ai cũng đi dạo cả…”
Nói đến đây ánh mắt ông ta dừng lại trên người Trần Trản.
“Ba thấy thằng nhóc đó với anh ta nói chuyện cũng hợp, con lén quan sát đi, nghe họ nói gì, học luôn cách nói chuyện, ứng xử.”
Cậu thiếu niên bật giọng cao hơn một tông.
“Ba bắt con học làm người từ Trần Trản hả? Ba biết không, nó đang bị cả mạng chế nhạo đó!”
Nói xong bị đập thêm cái nữa.
“Người ta chê hay khen thì kệ, miễn lọt được vào mắt xanh của Ân Vinh Lan là có bản lĩnh.”
Không cãi lại được, cậu thiếu niên miễn cưỡng dắt ngựa đi về hướng đó, làm bộ như khách du lịch đi loanh quanh, thực ra là rình nghe xem họ nói chuyện gì.
Người trung niên chọn cho Trần Trản một con ngựa trắng tính tình hiền như cún, sờ lên bờm nó, Trần Trản bỗng hiểu vì sao có người lại si mê những con ngựa này đến vậy.
Tiếc cái, cưỡi ngựa đúng là cần kỹ thuật, Trần Trản lại mặc quần không hợp, ngồi lên được một lúc thì đành xuống ngựa luôn cho lành.
Ông lão cũng muốn leo lên ngựa đi một vòng, nhưng ý định từ sớm đã bị chặn lại không thương tiếc, Ân Vinh Lan và Trần Trản ăn ý đứng hai bên trái phải, đề phòng ông cao hứng bộc phát.
Trên vùng đất bằng phẳng, gió thổi mạnh đến lạ, ông lão bước đi trong gió, nhìn cỏ dại đá sỏi phía xa, cảm xúc dâng trào, ngâm một câu.
“Lão phu chợt muốn trở lại thời thiếu niên cuồng nhiệt.”
Trần Trản lập tức nối tiếp, diễn cảm không kém.
“Bên trái dắt hoàng mã, bên phải nâng thương xanh.”
“…”
Ông lão cười gượng một cái, nhưng vẫn cố khen.
“Chỉ cần cậu chịu cố gắng, biết đâu mai này cũng thành diều hâu tung cánh giữa trời.”
Nghe vậy, người trung niên kế bên bật cười ha hả.
“Nghe ông nói thì người đứng bên trái cậu ấy thành con gì? Chó cỏ hả?”
“…”
Bầu không khí vừa ấm lên chút xíu lại tụt xuống đáy ngay lập tức.
Người trung niên cũng biết mình lỡ lời, ở trại ngựa quen nói đùa quá trớn rồi nên không kịp suy nghĩ trước khi thốt ra.
Là thủ phạm, coi như Trần Trản vẫn khá tử tế, liền lơ đễnh đổi chủ đề, chỉ vào con bạch mã nói.
“Ân tiên sinh có ngại biểu diễn chút kỹ thuật không?”
Ân Vinh Lan bình thản hỏi ngược lại.
“Vậy tôi khác gì với mấy người biểu diễn cưỡi ngựa?”
Trần Trản rất nghiêm túc đáp.
“Anh là phiên bản miễn phí.”
“…”
Phía sau họ không xa, cậu thiếu niên nghe mà lạnh sống lưng.
Đây là nghệ thuật ngôn từ gì vậy trời? Học theo chắc nhà bọn họ sập ngay trong đời này luôn quá!
Ông lão vội đứng ra hòa giải.
“Ta cũng lâu rồi chưa thấy Vinh Lan cưỡi ngựa.”
Ân Vinh Lan xoay người một cái đã lên yên, động tác lưu loát như quay clip hướng dẫn.
Trần Trản ngưỡng mộ thật lòng.
“Không sợ lớn lên không đẹp trai, chỉ sợ ngồi lên ngựa là nổi bật liền.”
Huống hồ, Ân Vinh Lan còn là gương mặt đẹp trai thật sự.
Ân Vinh Lan không chạy trong sân cưỡi ngựa, mà cưỡi ngựa vòng qua một ngọn đồi phía trước rồi quay lại. Khi trở về, Ân Vinh Lan thấy rõ trong mắt Trần Trản là sự ngưỡng mộ chân thật, cảm xúc đó không thể giả được, giọng Ân Vinh Lan vì vậy cũng nhẹ hơn.
“Muốn cưỡi ngựa giỏi phải có dũng khí với kiên trì, rảnh thì cứ đến đây nhiều hơn.”
“Còn có điều quan trọng nhất, tiền không được thiếu.”
Ân Vinh Lan từ trên ngựa leo xuống, phủi mấy nếp gấp trên áo, không hề phản bác.
“Cậu nói đúng.”
Không khí hòa thuận lại, cả nhóm tiếp tục bước về phía trước như chưa từng có chuyện gì.
Cậu thiếu niên phía xa thì đầu óc rối tung, bước về phía ông bố trong trạng thái hồn lìa khỏi xác.
Thấy con trai, thương nhân hỏi ngay.
“Học được gì chưa?”
Cậu thiếu niên nghẹn họng, cuối cùng đành thuật lại nguyên văn đoạn hội thoại thần kỳ vừa nghe được.
Thương nhân nghe xong ngửa mặt thở dài.
“Bảo sao qua hai đời rồi nhà mình vẫn lẹt đẹt ở lằn ranh nhà giàu mới nổi, cách giao tiếp của giới có tiền chúng ta học không nổi.”
Cậu thiếu niên suýt muốn chụp lén Trần Trản đăng mạng cho đỡ ngứa tay, nhưng nghĩ lại lỡ đắc tội với Ân Vinh Lan thì toi, mất nhiều hơn được, nên thôi đành nhịn.
Đang chuẩn bị cùng ba mình rời đi, cậu bỗng đập đùi cái đét, làm mỡ trên mặt ông bố rung lên theo.
“Mày làm trò gì đó?!”
Cậu thiếu niên nghiêm túc.
“Khó khăn lắm mới gặp được người thật việc thật, con quên chưa hối thúc ra chương mới!”
Nếu xác minh được người đàn ông đội mũ lưỡi trai trong truyện là ai thì chuyến này coi như thành công mỹ mãn.
Nhưng thương nhân không cho cơ hội, kéo một phát lôi con trai đi luôn.
Tác giả có lời muốn nói. Lâm Trì Ngang. “Hôm nay tôi lên hot search chưa?”
Nhìn điện thoại. “Ồ, lại lên rồi.”