Chương 4.1: Một ngày đi cưỡi ngựa

Từ sau câu thật lòng kia của Trần Trản, hệ thống không thèm để ý tới Trần Trản nữa.

Trần Trản cũng chẳng buồn để tâm, chỉ hỏi một câu.

“Cậu chơi không nổi à?”

Không có hồi âm.

Phản ứng của độc giả sau khi đăng chương hôm qua khá tốt. Trên mạng tuy vẫn đầy rẫy lời mắng chửi, nhưng ít ra không còn hoàn toàn tẩy chay nữa.

Về chuyện người đàn ông đội mũ lưỡi trai rốt cuộc là ai thì đủ mọi loại suy đoán, đến mức có người còn đoán rằng đó là Lâm Trì Ngang cải trang.

Dân cư mạng A: Một tổng tài si tình hơi biếи ŧɦái với ảnh hậu tương lai của giới giải trí, đúng là couple quá giàu cảm giác mạnh!

Dân cư mạng B: Không biết mọi người còn nhớ không, hôm đó ở cửa hàng tiện lợi, tổng tài bỏ lại tờ 100 tệ rồi vội vội vàng vàng bỏ đi, biết đâu đó là để cải trang, rồi âm thầm theo dõi Khương Dĩnh.

Dân cư mạng C: Aaa, mùi máu của người phụ nữ ấy thật ngọt ngào… Tôi không kiềm được mà tưởng tượng ra luôn một bộ truyện dài cả triệu chữ.

Sức mạnh của cư dân mạng đúng là thần kỳ. Chỉ trong một đêm, đã có người đào ra chuyện Lâm Trì Ngang từng gặp tai nạn xe khi nhỏ, suýt mất quá nhiều máu mà chết. Một số người thậm chí còn suy luận xem Lâm Trì Ngang có khả năng bị chứng khát máu nhẹ hay không.

Chủ đề #Lâm_Trì_Ngang, máu# lập tức leo hot search.

Trần Trản nhìn phát triển diễn biến này thật sự có một khoảnh khắc ngớ người.

Dân mạng thời nay đúng là phân tích hành vi đến mức đáng sợ.

Đáng sợ hơn là khi đọc hết từng bằng chứng không đâu vào đâu mà họ liệt kê ra, Trần Trản suýt chút nữa bị thuyết phục thật.

Nhờ hiệu ứng lan truyền trên mạng, số người vào đọc truyện tăng vọt đến mức nhìn thấy rõ.

Trần Trản liếc qua tiền thưởng trong trang quản lý, bắt đầu suy nghĩ có nên đăng thêm một chương nữa không.

“Tiểu Trần.”

Ông lão gọi vọng từ hành lang.

Trần Trản mở cửa.

Hôm nay ông mặc bộ đồ rộng thùng thình.

“Bạn cũ rủ ta đi khu cưỡi ngựa chơi, cậu có muốn đi theo xem thử không?”

“Có bao ăn không?”

Ông lão gật đầu.

Trần Trản ngay lập tức.

“Vậy để tôi vào thay bộ đồ khác.”

Không khí bên ngoài lúc nào cũng dễ thở hơn trong nhà vài phần, Trần Trản hít nhẹ một hơi rồi quay sang hỏi ông lão.

“Thân thể của ông đây... cưỡi ngựa được không đó?”

Ông lão phẩy tay.

“Không cưỡi, nhưng ngắm thì được.”

Ngoài dự đoán, Ân Vinh Lan cũng có mặt, Ân Vinh Lan đứng trước một chiếc xe địa hình, dáng cao thẳng như cây trúc ngọc, vừa dịu dàng lại lấp lánh, khiến không ít người đi ngang phải ngoái nhìn.

Trần Trản nhận xét.

“Xe xịn ghê.”

“Xe mượn của bạn.”

Ân Vinh Lan chủ động mở cửa xe cho họ.

“Xe của tôi không hợp chạy vào khu cưỡi ngựa.”

Trần Trản làm bộ hỏi han ông lão một cách vô tình mà hữu ý.

“Ông với Ân tiên sinh đây ngày trước cũng hay đi ra ngoài cùng nhau như thế này à?”

“Nó bận lắm.”

Ông lão khoát tay.

“Là do dạo gần đây ta bị bệnh, nó mới chia bớt việc trong tay cho bên bộ phận khác để rảnh được chút thời gian.”

Ân Vinh Lan nhận lái xe, tắt luôn cái máy lạnh đang để lạnh quá mức rồi cười nhẹ.

“Sau này con sẽ đến thăm ngài thường xuyên hơn.”

Ông lão lập tức từ chối.

“Lo làm việc của con đi.”

Trần Trản vẫn chưa đoán được người này có ý tốt hay ý xấu, bèn nói.

“Tôi làm tác giả tự do, ngày thường có thể qua phụ ông ấy một tay, Ân tiên sinh không cần phải cố ý sắp xếp thời gian đâu.”

Ân Vinh Lan mỉm cười ấm áp.

“Vậy làm phiền cậu rồi.”

Xe càng chạy càng xa thành phố, chạy đến khi thấy một cái ngã tư, ông lão vô tình liếc qua thì thấy Trần Trản cứ mở định vị suốt từ nãy giờ, bèn nói.

“Vinh Lan biết đường mà.”

Trần Trản ngẩng đầu lên.

“Xác định đúng vị trí của mình lúc nào cũng quan trọng.”

Lỡ đâu bị bán lên chỗ núi cao hẻo lánh nào thì sao.

Ông lão sững sốt một giây, sau đó cười đến mức ngả tới ngả lui.

“Không ngờ cậu lại hài hước vậy đó!”

Ân Vinh Lan nhìn thấy vẻ nghiêm túc trên mặt Trần Trản qua gương chiếu hậu, chỉ biết bật cười, khe khẽ lắc đầu.

Trại ngựa rộng và bằng phẳng, không phải kiểu hoang vu hẻo lánh, gió thổi bạc đầu, cỏ cây hơi vàng nhưng vẫn đủ đẹp mắt.

Ông lão trước tiên đi thăm bạn, người bạn đó tầm hơn bốn mươi tuổi, thấy ông lão đến thì mừng ra mặt, nói qua vài câu, ông ấy lần lượt bắt tay Ân Vinh Lan rồi đến Trần Trản coi như chào hỏi.

Người đàn ông trung niên dẫn họ đi tham quan trại ngựa, vừa đi được một đoạn thì họ bắt gặp mấy người đang khiêng một con ngựa ra ngoài, một con ngựa nhỏ màu hồng đậm, không còn hơi thở nữa.

Người trung niên thở dài.

“Dạo này thời tiết thất thường, mấy hôm trước đã có mấy con nhiễm bệnh, không qua khỏi.”

Ông lão nhìn qua bộ lông của nó.

“Con này đẹp đó, tiếc thật.”

Người trung niên nói thêm.

“Con gái tôi không đành lòng, nên muốn làm một cái lễ mai táng tượng trưng rồi mới xử lý.”

Ân Vinh Lan nhàn nhạt nói.

“Nếu không nhanh chóng xử lý, sẽ dễ ảnh hưởng đến tâm tình của du khách dến đây.”

Người trung niên hơi sững lại.

Ân Vinh Lan tiếp tục.

“Thấy xác một con ngựa con, kiểu gì cũng khơi gợi đồng cảm, nhất là với khách mới đến.”

Người chủ trung niên ngẫm lại cũng thấy đúng, ông ấy liền dặn nhân viên khi di chuyển thì tránh khách ra chút.

Trần Trản đứng ở bên cạnh nhìn biểu cảm của từng người đều lọt vào mắt hết, từ lúc nhìn thấy con ngựa chết, Ân Vinh Lan chẳng hề dao động chút nào. Cuối cùng Trần Trản cũng hiểu vì sao từ trước đến giờ luôn thấy ở trên người đối phương có một cảm giác khác khác, Ân Vinh Lan hành xử rất lễ độ, nhưng bên trong lại lạnh lẽo đến kỳ lạ.

Như thể cảm nhận được ánh mắt đang đặt lên người mình hơi lâu, Ân Vinh Lan quay sang nhìn Trần Trản.

Bị bắt quả tang, Trần Trản vẫn không chút hoang mang nói.

“Ân tiên sinh trông có vẻ rất rành việc cưỡi ngựa.”

Chủ đề được chuyển đi cũng có hơi lộ liễu, nhưng Ân Vinh Lan cũng không phủ nhận cũng chẳng gật đầu, chỉ hỏi.

“Tôi có chỗ nào khiến cậu nghĩ vậy?”

“Chân dài.”

Không biết có phải ảo giác của Trần Trản hay không, mà ngay khi cậu nói câu đó, Ân Vinh Lan hơi nheo mắt lại, ánh nhìn sâu xa khó đoán.

Ông lão với người trung niên thì không nghĩ nhiều, coi như thanh niên nói mấy lời đùa giỡn với nhau, người trung niên cười bảo.

“Đi, chọn ngựa thôi.”