Trần Trản hoàn toàn không biết bài viết của mình đã khiến nam chính xui xẻo hai lần. Lúc này cậu vẫn tự thấy mình đang nghiêm túc làm việc để đổi đời.
Tối qua uống hơi nhiều, bây giờ đầu vẫn âm ỉ nhức, viết mãi trạng thái cũng không vào được, gõ được mấy dòng thì tiếng gõ cửa lại cắt ngang.
“Tiểu Trần, có ở nhà không?”
Giọng ông lão vẫn khỏe như thường.
Trần Trản mở cửa, tóc tai rối bù.
“Chào buổi sáng.”
Ông lão khó chịu nhìn đồng hồ.
“Sáng gì mà sáng? Gần mười một giờ rồi đó.”
Trần Trản vươn vai một cái, nhưng khi thấy người đàn ông đứng sau lưng ông lão, vẻ lười nhác trong mắt cậu lập tức tan đi vài phần.
Cao ráo, tóc hơi dài, và… nói sao nhỉ…
Trong tiểu thuyết hình như có câu “một đôi mắt phượng tuyệt đẹp”.
Nghĩ đến đây, khóe môi Trần Trản bất giác cong lên một chút, đúng là đọc mấy bộ truyện ngốc bạch ngọt gần đây làm cách nghĩ của cậu cũng bị ảnh hưởng theo luôn.
Có lẽ vì từng uống rượu với nhau một lần nên thái độ của ông lão đối với Trần Trản thân thiết hơn hẳn.
“Đây chính là người ta từng kể với cậu đó.”
Trần Trản liếc sơ một cái, áo sơ mi, quần tây đen, trừ gương mặt ra thì đúng là chẳng có gì đặc biệt.
“Xin chào.”
Người đàn ông mỉm cười, gật đầu chào cậu.
Trần Trản im lặng hai giây.
Người này chủ động chào hỏi, ánh mắt cũng chẳng có chút khinh thường nào…
Ừm, chắc cũng giống nguyên chủ trong truyện, chỉ là một nhân vật nhỏ bé không đáng chú ý.
“Trần Trản.”
Cậu đưa tay ra, thẳng thắn báo tên.
Người kia nắm nhẹ lấy tay cậu, chỉ mang tính tượng trưng.
“Tôi họ Ân, Ân Vinh Lan.”
Trần Trản thu tay lại, nhìn người đàn ông thêm mấy giây rồi nghiêm túc hỏi.
“Ở quê anh mạng vẫn chưa kéo tới hả?”
Người đàn ông khẽ ừm một tiếng, ngữ điệu cao lên một chút như mang theo đôi phần khó hiểu.
“Không có gì.”
Trần Trản tùy tiện bịa đại.
“Tôi mà thiếu ngủ là hay nói điên nói khùng vậy đó.”
Nhìn phản ứng như thế, chắc đối phương chưa từng đọc mấy bài phốt trước kia của nguyên chủ, có khi cũng chẳng hay lên mạng.
Mấy thông tin chắp nối lại khiến Trần Trản càng thấy khả nghi, trong lòng bất giác đặt câu hỏi, người này tiếp cận ông lão để làm gì?
Ông lão thì không nhận ra biểu cảm phức tạp của cậu, nhiệt tình gọi cả hai vào nhà. Trái lại, chính Ân Vinh Lan vào lúc Trần Trản cúi người khóa cửa, đã lặng lẽ liếc sang một cái, nhìn rõ hết cảm xúc lẫn cảnh giác trong mắt cậu.
Trong phòng lại có thêm một thùng sữa đặt cạnh bàn, hẳn là do Ân Vinh Lan mang tới.
Giờ sang nhà người khác là toàn mang mấy loại đồ kiểu đó, Trần Trản cảm thấy hơi qua loa, chẳng có thành ý. Cậu vốn không giỏi tạo không khí, vừa ngồi xuống đã khoanh tay im lặng, nhìn qua cứ như dáng ông trùm xã hội đen đang tiếp khách.
Ông lão sớm đã quen từ lâu, từ cái ngày Trần Trản giành kế sinh nhai với ông ở thùng rác, ông đã tự gán cho cậu một định nghĩa kỳ quái, nên giờ thấy thái độ của Tần Trản cũng chẳng lấy làm lạ.
Nghĩ đến việc Ân Vinh Lan không thích phô trương, còn Trần Trản thì sống túng thiếu, nếu nói thẳng ra thân phận của Ân Vinh Lan e lại khiến cậu thấy tự ti, ông lão chỉ giản lược giới thiệu.
“Vinh Lan bây giờ đang làm mấy việc kinh doanh rất giỏi, nếu cậu có hứng làm ăn, có thể hỏi nó vài câu.”
Nụ cười của Ân Vinh Lan mang theo vài phần thâm ý, câu nói vừa rồi nghe thì như nói với Trần Trản, nhưng thực chất lại đang ám chỉ anh nếu thuận tiện, có thể quan tâm nâng đỡ Trần Trản một chút, Ân Vinh Lan vô thức nhìn Trần Trản kỹ hơn, muốn xem rốt cuộc cậu thanh niên này có điểm gì đặc biệt.
Trần Trản vẫn giữ dáng vẻ lão thần ung dung tự tại như thường, rõ ràng không bị dao động, nhưng lại làm ra dáng vẻ rất biết điều, sẵn sàng học hỏi.
Thái độ nói chuyện của Ân Vinh Lan cũng coi như ôn hòa.
“Vậy cậu muốn bắt đầu từ phương diện nào?”
Trần Trản tự biết bản thân không có đầu óc kinh doanh, nghĩ một lúc, cậu nói.
“Hay là thêm bạn trước đi, khi nào tôi nghĩ ra, tôi sẽ nhắn riêng hỏi anh.”
Ý đồ thật sự thì thô bạo hơn nhiều, may mắn thì biết đâu thông qua WeChat có thể moi được chút thông tin về người này.
Nếu là người khác nói câu này, tám phần là muốn bám vào một cái cây to để leo lên, nhưng Ân Vinh Lan lại thấy trong biểu cảm của Trần Trản, hình như là... đề phòng.
Nhận thức này của anh vừa buồn cười vừa khó tin.
May mà có ông lão đứng ở giữa làm người hòa giảng, Ân Vinh Lan cũng khá dễ nói chuyện, liền phối hợp kết bạn WeChat.
Ba người chưa trò chuyện được bao lâu thì Ân Vinh Lan nhận được một cuộc gọi, có việc nên đứng dậy đi trước.
Trần Trản hờ hững nói.
“Hình như Ân tiên sinh bận rộn lắm.”
Ông lão đáp.
“Công ty lớn mà.”
Trần Trản đột nhiên hỏi.
“Ông từng đến công ty của anh ta chưa?”
Ông lão bật cười.
“Tất nhiên là chưa rồi.”
Trần Trản gật gù, ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó.
Ông lão lại càm ràm thêm vài câu.
“Mau kiếm một công việc đàng hoàng đi, ngày nào ta cũng thấy cậu ru rú ở nhà, thế thì kiếm đâu ra tiền?”
Trần Trản nghiêm túc đáp.
“Có mà.”
Ông lão tức đến muốn bốc khói.
“Dựa vào mơ mộng hão huyền à?”
Trần Trản lắc đầu.
“Tôi sống nhờ tiền của bạn gái cũ.”
Nghĩ lại thấy không chính xác, cậu bổ sung.
“Phải nói là tiền của người tôi từng thầm thích.”
“…”
Ông lão bĩu môi, nếu chuyện này xảy ra cách đây hai chục năm, mấy đứa nhóc không đứng đắn như Trần Trản, ông một cú đấm có thể quật ngã cả chục đứa.