Tiếng gõ cửa cộc cộc cộc cắt ngang dòng suy nghĩ, sau cánh cửa là gương mặt già nua quen thuộc.
Trần Trản buột miệng.
“Thùng rác dưới lầu không phải tôi lục đâu.”
Ông lão xua tay.
“Ta đâu có nói cậu giành việc với ta.”
Ông chỉ vào chai rượu đang xách theo.
“Đứa nhỏ ta từng giúp ngày xưa đem tới, uống một mình chán quá.”
Trần Trản nhíu mày.
“Tâm phòng người không thể không có, ông phải có chút ý thức an toàn chứ.”
Ông lão tưởng cậu định từ chối, ai ngờ ngay giây tiếp theo đã nghe Trần Trản nói.
“Ông cho tôi một bài học về an toàn rồi, vậy chai rượu này… tôi đành miễn cưỡng nhận.”
Một phút sau, Trần Trản đã ngồi trong nhà ông lão, dùng kỹ năng nấu ăn tạm chấp nhận được của mình làm hai món nhắm rượu.
Dạo này cậu thích giao tiếp với người trên năm mươi tuổi nhất, bỏi vì nhóm người này tính số lần lên mạng thì ít như đếm ngó tay, lại chẳng mấy quan tâm giới giải trí, càng không biết những chuyện xấu xa mà nguyên thân của cậu từng làm.
Rượu độ nhẹ, uống vào hậu vị còn thấy ngọt, Trần Trản nhấp một ngụm, thoải mái híp mắt lại.
Ông lão bắt đầu hào hứng khoe đứa học trò mình từng giúp đỡ hồi nhỏ, giờ trưởng thành vừa tài giỏi vừa có tình nghĩa.
“Biết ta mấy hôm nay khó chịu trong người nên đặc biệt ghé thăm.”
Trần Trản liếc sang góc tường đặt một thùng trứng gà, quà tặng bình thường đến mức không thể bình thường hơn, thật sự chẳng nhìn ra tài giỏi chỗ nào, kết hợp với chuyện ông lão nói là không khỏe nên mới ghé thăm, đầu óc Trần Trản lập tức suy diễn thêm vài phần.
Sống trong môi trường phức tạp lâu rồi, Trần Trản luôn có xu hướng nhìn người bằng góc độ tiêu cực trước.
Mấy hôm trước báo còn đăng tin một thằng nhóc vô tích sự, không học vấn không việc làm, nhắm vào tài sản của một cụ già sống một mình, hắn giả vờ thường xuyên tới chăm sóc, dụ dụ dỗ dỗ để cụ viết di chúc giao tài sản cho hắn, đến lúc cụ phẫu thuật thành công, hắn lại ra tay sát hại cụ.
Trần Trản rót thêm rượu cho mình, nhíu mày.
“Lần sau anh ta tới thăm ông, nếu tiện ông gọi tôi sang cùng nhé.”
Ông lão nhìn cậu với vẻ khó hiểu.
Trần Trản như vô tình nói.
“Tôi muốn học hỏi chút kinh nghiệm thôi.”
Ông lão sững lại một giây rồi bật cười.
“Đúng, có nó chỉ đường, biết đâu cậu sớm thoát khỏi chỗ này, dọn lên sống ở Hải Thượng Minh Châu.”
Muốn sống ở khu Hải Thượng Minh Châu thì không giàu cũng phải cực giàu, chữ đắt đỏ còn chẳng đủ để miêu tả giá nhà nơi đó.
Trần Trản hừ một tiếng, chẳng để tâm.
Cậu dành cả buổi chiều uống rượu nhâm nhi, vừa nghe ông lão kể chuyện cuộc đời hồi xưa, hoàn toàn không biết vì một chương truyện mới mà cậu lại khiến người khác nổi tiếng thêm lần nữa.
Chưa đầy nửa tiếng sau khi Trần Trản đăng chương mới, một cái hotsearch đã phi thẳng vào top 3, chủ đề là #Tổng_tài_không_cần_thối #
Lâm gia.
Hôm nay Lâm Trì Ngang về nhà rất sớm, bị bạn gái mắng cho một trận đầy mỉa mai xong thì chẳng còn tâm trạng làm việc gì.
Trong lúc vừa nghĩ xem Khương Dĩnh làm sao nhìn thấy được bài đăng của mình, Lâm Trì Ngang vừa cởϊ áσ khoác vừa đưa cho người giúp việc.
Lâm gia là gia tộc siêu cấp giàu có, thuộc kiểu truyền thống nghiêm khắc. Ông nội của Lâm Trì Ngang thời trẻ từng phục vụ trong quân đội, tư tưởng rèn giũa cho con cháu chính là phải nghiêm cẩn. Dù ông cụ đã qua đời rất nhiều năm, nhưng những quy tắc ông để lại vẫn còn sức ảnh hưởng cực mạnh.
Ba mẹ Lâm Trì Ngang đang ngồi nghiêm túc chờ Lâm Trì Ngang cùng ăn tối.
Lâm Trì Ngang vừa ngồi xuống đã cảm nhận rõ bầu không khí hôm nay hơi lạ, vừa mới cầm đũa lên thì một giọng nói nghiêm khắc vang lên.
“Vì sao lại không cho người ta thối lại tiền?”
Lâm Trì Ngang ngơ ngác.
Quản gia là người chứng kiến Lâm Trì Ngang lớn lên từ nhỏ, không đành lòng, bèn nhắc khéo.
“Cậu chủ, xem tin tức đi.”
Lâm Trì Ngang lấy điện thoại ra, chẳng cần tìm, hotsearch đứng đầu đã nói rõ tất cả.
Mẹ Lâm hỏi.
“Những gì viết trong bài này là thật sao?”
Lâm Trì Ngang nhớ lại một chút, có lẽ liên quan đến Khương Dĩnh, ký ức khá mơ hồ nhưng vẫn còn rõ nét, Lâm Trì Ngang hơi gật đầu.
“Hôm đó đúng lúc con có việc gấp.”
Mẹ Lâm từng làm kế toán, nghe vậy liền nhíu mày.
“Con có biết làm vậy gây phiền phức cỡ nào cho nhân viên không?”
Lâm Trì Ngang khó hiểu.
“Phiền gì chứ?”
Mẹ Lâm bật cười lạnh.
“Đó là cửa hàng tiện lợi, không phải khách sạn, ai cũng có quyền bỏ tiền tip vào túi mình, việc con làm chỉ khiến người ta khó cân đối sổ sách cuối ngày thôi.”
Ba Lâm cau có.
“Nói đạo lý với nó làm gì, lớn đầu rồi mà vẫn như trẻ con, nó như vậy là bị chiều hư, từ mai khóa vài cái thẻ của nó lại.”
“…”
Bữa cơm hôm đó ai nấy đều ăn mà chẳng nêm được vị gì.
Lâm Trì Ngang trở về phòng, đọc lại bài viết thật kỹ, ánh mắt dừng trên tên tác giả, Lâm Trì Ngang ấn ấn mi tâm, nửa ngày mới thấp giọng chửi.
“Cái tên khốn khϊếp.”