Chương 2.1: Vô tình tổn thương

Trần Trản hoàn toàn không biết chỉ vì một bài viết mà bên ngoài kia liền sóng to gió lớn, thản nhiên cầm tiền thưởng vừa được độc giả tặng đi nạp vào thẻ điện, cậu bị ông chủ tiệm nhìn mặt mà bật cười.

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người đi đóng tiền mà mặt mày hớn hở vậy đó.”

Trần Trản chỉ mỉm cười không nói gì.

Khu chung cư quy hoạch tệ, xe đậu gần như chắn hết lối. Men theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo, sắp đi đến cửa tòa nhà thì Trần Trản phát hiện hôm nay bên cạnh thùng rác lại chẳng thấy ai.

Cậu nhìn đồng hồ, bình thường ông lão nhặt ve chai hay xuất hiện vào đúng giờ này.

Nhét chìa vào ổ khóa cũ kỹ, Trần Trản chần chừ một chút rồi gõ cửa căn hộ đối diện.

“Ai đó?”

Bên trong vang lên giọng nói khỏe khoắn.

Trần Trản không biểu lộ gì, quay người lại lấy chìa khóa mở cửa nhà mình.

Đúng lúc ấy, tiếng mở cửa vang lên sau lưng, ông lão thò đầu ra, thấy Trần Trản thì hơi khựng lại.

“Đi nhầm cửa.”

Trần Trản buông một câu coi như giải thích.

Mắt ông lão đảo một vòng, còn định lên tiếng thì cạch, đối diện đã đóng sầm cửa lại.

Ông lão nhìn cánh cửa vài giây, bất lực nhếch môi, rồi xoay người vào nhà.

Cùng một kiểu căn hộ, nhưng phòng của ông lão còn gọn gàng hơn cả Trần Trản, kiểu sạch sẽ do chẳng có gì ngoài những thứ cần thiết.

Người đàn ông trẻ ngồi trên sofa, dáng vẻ tuấn tú của anh ta khiến căn phòng như sáng hẳn lên, anh để tóc hơi dài hơn bình thường một chút.

“Hàng xóm hả?”

Ông lão gật gật đầu.

“Cả ngày ru rú trong nhà, nhưng chắc tâm tính cũng không tệ.”

Bởi vì đúng giờ ông không ra nhặt rác nhưng cậu còn biết ghé qua xem thử.

Bên cạnh.

Trần Trản ngáp một cái, bắt đầu nghĩ xem hôm nay phải làm gì.

Giữa lúc im lặng thì cậu bỗng nổi hứng tò mò, mở bài viết của mình ra đọc bình luận. Trong một loạt những câu chửi bới quen thuộc, cậu lại nhìn thấy vài cái khác biệt.

[Mxx: Độc giả nóng nảy, online hối cập nhật chương mới.]

[Tuyết Báo Đệ Nhị: Xin hỏi bao giờ ra chương?]

[Tóc của Maria: Tặng một chiếc tên lửa nước, cập nhật nhanh lên!]



Số người theo dõi càng nhiều thì việc mọi người đồng loạt phát ra cùng một tiếng nói gần như là chuyện viển vông, nhưng phản ứng lần này lại đến sớm hơn Trần Trản tưởng.

Để tránh dây vào kiện tụng, mọi nội dung Trần Trản viết đều bám sát thực tế, không hề phóng đại tán thưởng hay bôi nhọ ai, tên thật cũng hạn chế nhắc đến, đa phần dùng biệt danh khác xưng hô cho an toàn.

Cậu đã tính trước cả rồi, Khương Dĩnh hoạt động trong giới giải trí, sang năm còn có phim mới ra mắt, việc cậu viết thế này coi như đang giúp cô ta tăng độ hot vf quảng bá miễn phí, chỉ cần không đi quá đà thì chắc sẽ không bị đối phương công khai chống đối.

Tâm trạng phập phồng của Trần Trản dễ dàng bị thay đổi thời tiết ảnh hưởng, cậu thích gõ chữ vào lúc hoàng hôn, lúc cậu vừa định gập laptop lại thì bầu trời ngoài kia đột ngột tối sầm.

Cửa sổ đang mở, cậu gần như nghe được tiếng mưa rơi lách tách.

Cảm giác man mác buồn bã len dần lên, Trần Trản thong dong đặt tay trở lại lên bàn phím, bình thản tiếp tục viết phần hôm nay.

Vẫn là phong cách tả thực, cậu dành một đoạn dài để mô tả quá trình mình bám riết lấy Khương Dĩnh, rồi ở cuối chương thì viết cảnh Trần Trản gặp mặt nam chính, cũng là bạn trai tương lai của Khương Dĩnh.

Dù tôi bắt chuyện kiểu gì, Khương Dĩnh thậm chí chẳng buồn liếc tôi một cái.

Trong lúc vô tình thấy ngón tay cô ấy có vết thương, tôi quyết định đổi chiến lược, định đi mua ít giấy note để dịu giọng tiếp cận.

Tại cửa hàng tiện lợi phía nam sân bay, tôi gặp kẻ sẽ là kẻ thù cả đời của mình... Lâm Trì Ngang.

Hắn là con trai độc đinh của Lâm gia, thông thạo mười thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga, Slovenia… và nhiều nữa.

Hắn thâm sâu khó lường, xa cách lạnh lùng, ngay cả một sợi tóc cũng trông cao quý hơn người bình thường.

Định mệnh để chúng tôi chạm mặt ở đây, trong lòng tôi trào lên một thứ ghen tị khó tả.

Tại sao có người sinh ra đã ngậm thìa vàng? Còn có người, dù có tiền đến mấy vẫn bị xem như đám nhà giàu mới nổi?

Đúng lúc đó, tôi thấy hắn móc ra một tờ tiền mệnh giá trăm tệ, đưa cho nhân viên rồi nói không cần thối, sau đó quay người rời đi rất nhanh.

Đây là hắn đang sỉ nhục tôi!

Hắn cố ý làm cho tôi xem! Để chứng minh hắn hào phóng!

Không thì tại sao hắn không quét mã thanh toán đi?

Bài vừa đăng được chưa tới nửa phút đã có vài bình luận, Trần Trản lướt mắt qua.

[Tóc của Maria: Về văn phong tôi không có lời nào để nói, nhưng suy nghĩ cuối cùng của tác giả... cmn nghe vô lý nhưng rất thuyết phục!]

[Người yêu của Bóng Ma: Đồng ý +1. Logic rất chặt chẽ.]

Trần Trản nhắm mắt lại xoa xoa huyệt thái dương, giảm bớt căng mỏi đôi mắt.

Cơn mưa đến cũng nhanh mà tạnh cũng lẹ, nếu không vì cơn gió mang theo hơi ẩm lẫn mùi cỏ non thì gần như chẳng nhìn ra trời vừa mưa xong.

Đứng nghe gió một chút thấy cũng khoan khoái, Trần Trản mới đứng dậy vươn vai vận động tay chân, rồi lại bắt đầu đau đầu nghĩ xem tối nay ăn gì.

Bài viết của cậu còn chưa đến giai đoạn thu phí, nên chỉ dựa vào tiền thưởng của độc giả để sống qua ngày. Đóng xong tiền nước tiền điện rồi, nghĩ đến chuyện duy trì ba bữa cơm mỗi ngày… đúng là hơi chật vật.