Chương 1.2: Gian nan không thể nản

Căn hộ trước đây bừa bộn nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, cửa sổ còn đặt thêm vài chậu cây xanh.

Trần Trản đứng bên khung cửa, hít một hơi sâu, cảm thấy không khí như trong lành hơn hẳn.

Nguyên chủ tuy mang tiếng xấu nhưng cũng để lại hai tài sản quý báu.

Một là căn nhà giúp cậu không phải ra đường ở, hai là tài khoản Weibo có sẵn hàng triệu người theo dõi.

Sau khi bị bóc phốt, lượng theo dõi của cậu tăng vọt trong một đêm, tất nhiên toàn là anti-fan kéo đến mắng chửi là chính.

Nhưng nghĩ kỹ mà xem nổi tiếng hay tai tiếng thì vẫn có tiếng cả thôi.

Làm người, phải biết trân trọng mọi cơ hội!

Thế là, cậu lên nền tảng truyện mạng Nam Cực Tinh đăng ký tài khoản tác giả, với bản thảo đã viết sẵn cậu cho ra mắt bản đầu tiên.

Sám Hối Lục: Từ Thiếu Niên Nổi Loạn Đến Khi Rơi Vào Hố Sâu Tình Cảm

Ngay sau đó, cậu đăng một dòng Weibo.

“Chuẩn bị ra mắt truyện mới.”

Kèm theo một đường link.

Chỉ vài giây sau khi bài được đăng lên, tiếng ting ting ting báo tin nhắn vang dồn dập.

Không cần xem cậu cũng biết là chửi bới.

Trần Trản thản nhiên tắt thông báo, đi làm cho mình một phần salad trái cây.

Ăn xong, Trần Trản nằm trên ghế sofa xoa bụng, nghỉ một lát rồi thong thả đi vòng quanh nhà hai vòng cho tiêu hóa.

Khi chắc chắn đã hơn nửa tiếng, cậu quay lại mở trang Nam Cực Tinh.

Ngạc nhiên chưa, số lượt lưu đã vượt ba ngàn!

Vì phần nội dung chính chưa đăng, muốn để lại bình luận thì phải quyên góp trước.

Cậu kéo chuột xem thử, quả nhiên một loạt bình luận tặng tiền toàn là mắng nhiếc.

Giang Nam Tiểu Thảo: Nạp hẳn 1 tệ chỉ để vào đây chửi cậu.

Thái Thái Hoàng: Ai cho cậu mặt dày đi viết tự truyện hả? Dù có quỳ xuống trước Khương Dĩnh, cô ấy cũng không tha thứ cho cậu đâu!

Ngày Ngày Vui Vẻ: Leo đèo lội suối chỉ để nạp tiền chửi cậu!

Ngày Ngày Vui Vẻ: !!! Tay lỡ ấn nhầm xác nhận, chưa kịp sửa nội dung, chết tiệt! Giờ phải nạp thêm lần nữa!



Biên tập viên của trang web nhanh chóng liên hệ với cậu để bàn chuyện ký hợp đồng, xét về góc độ thương mại, cuốn sách của Trần Trản còn chưa ra mắt đã có dấu hiệu bạo hồng.

Trần Trản thở dài cảm khái sức mạnh của dang cư mận.

“Tiền donate chắc sắp đủ để tôi đóng hóa đơn tiền nước rồi đấy.”

[Ký chủ có thể giữ lại một chút lòng tự trọng được không?]

“Vậy cậu có thấy tôi đang gánh cái thân tàn này đi tạ tội không?”

Câu hỏi vừa ra, đối phương liền im thin thít.

Nguyên chủ vốn là con nhà giàu, cha mẹ mất vì tai nạn máy bay, để lại một gia sản kha khá, đáng tiếc là mấy năm qua đã bị cậu ta đốt sạch như tro tàn.

Cũng may, trước khi làm ra chuyện gì điên rồ hơn, cậu ta đã dứt khoát rời khỏi cõi đời này. Nếu để thêm nửa năm nữa, e rằng khi Trần Trản xuyên vào sẽ phải gánh trên vai thêm cái núi nợ.

Chiều tà dần buông, Trần Trản đặt laptop lên bệ cửa sổ, ngẩng đầu nhìn nửa bầu trời đang được ánh hoàng hôn nhuộm đỏ.

Không khí có chút buồn man mác nhưng cũng nhẹ nhàng, thời khắc này rất hợp để pha một ấm trà, đọc vài trang sách, hoặc bắt đầu viết.

Đôi tay trắng nõn thon dài của cậu gõ đều trên bàn phím, tiếng lách cách vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Trần Trản biết rằng nếu viết theo phong cách kể lể, tuy dễ câu được độc giả nhưng đọc lâu dần sẽ chán. Thế nên Trần Trản chọn cách vào thẳng vấn đề, bỏ qua đoạn dông dài, mở đầu trực tiếp bằng lần gặp gỡ đầu tiên với nữ chính của Tỷ Ức Tinh Trần, Khương Dĩnh.

Dựa vào ký ức của nguyên chủ, từng câu chữ cậu gõ ra đều rất sống động:

“Sân bay người qua kẻ lại tấp nập, nhưng giữa biển người đó, tôi lại chỉ nhìn thấy cô ấy, cô ấy trang điểm rất nhạt, làn da trắng mỏng, vali kéo có vẻ hỏng bánh, đi khá chật vật, khuôn mặt hơi ửng đỏ, áo phông xanh lá phối quần họa tiết đỏ, nhìn trông vô lý vậy mà lại có chút rực rỡ khó tả. Cô ấy đi lướt qua tôi, mắt không hề liếc sang.

Tôi đẹp trai thế này, bình thường con gái cũng phải liếc ít nhất một cái chứ.

Cô ấy thì không.

Thế nên tôi nghi ngờ cô ấy đang cố tình quyến rũ tôi.”

...

Đăng xong chương đầu, Trần Trản như thường lệ không buồn xem bình luận, cậu tắm rửa rồi leo lên giường, rất nhanh đã ngủ say.

Cùng lúc đó, Khương Dĩnh vừa kết thúc buổi quay, người quản lý nhìn cô với vẻ lưỡng lự.

“Em lên hot search rồi.”

Khương Dĩnh vốn ít khi lướt Weibo, vì dù là tin tốt hay xấu thì phần bình luận bên dưới lúc nào cũng khiến người ta mất hứng, thông tin quan trọng thường do quản lý tóm tắt lại.

Nhưng lần này, quản lý lại đưa thẳng điện thoại.

“Em tự xem đi.”

Chưa đến nửa phút sau, trong phòng vang lên một tiếng cười lạnh.

“Tôi quyến rũ anh ta á?”

Khương Dĩnh theo phong cách lạnh lùng quyến rũ, mái tóc dài uốn sóng mềm mại càng làm nổi bật vẻ gợi cảm, cô thuận tay hất tóc, động tác rất tự nhiên mà lại đầy khí chất phái nữ.

Người quản lý nhỏ giọng.

“Bên tác giả có lên tiếng rồi, nói đó chỉ là một trong ba ảo giác lớn của đời người thôi.”

Khương Dĩnh cười nhạt, gập điện thoại lại.

“Mặc kệ anh ta đi, ve sầu cuối thu cũng chỉ giãy được vài hôm nữa thôi.”

Người quản lý bật cười.

“Ít ra cũng nhờ vụ này mà em được lên hot search, coi như quảng bá miễn phí.”

Khương Dĩnh chẳng mấy để tâm chuyện này, cô xoay cổ mấy cái cho bớt cứng vì quay phim cả ngày, rồi quay lại xe nghỉ ngơi.

Trong xe không khí ấm áp, cô vừa định ngả lưng thì bỗng nhớ ra điều gì, liền mở WeChat lên lướt một vòng vòng bạn bè, người nào người nấy vẫn đăng toàn ảnh sống ảo với quảng cáo mỹ phẩm, cô mím môi, đứng dậy bước thẳng đến chỗ đạo diễn.

Đạo diễn Diêm Thành Trạch năm nay ngoài ba mươi tuổi, nổi tiếng là nghiêm khắc, nhưng vì quen biết bạn trai của Khương Dĩnh nên đối với cô vẫn có chút nể mặt.

“Đạo diễn Diêm, tôi có thể mượn xem WeChat của anh một chút được không?”

Diêm Thành Trạch nhướng mày.

“Xem để làm gì?”

Khương Dĩnh hơi ngượng ngùng, hạ giọng.

“Bạn trai tôi thỉnh thoảng đăng bài gì đó mà lại chặn không cho tôi xem.”

Nghe vậy, lông mày Diêm Thành Trạch càng nhíu sâu hơn.

“Thay vì lo chuyện đó, chi bằng cô tập trung vào diễn xuất đi.”

Khương Dĩnh hơi cúi người.

“Xin anh đấy, chỉ lần này thôi.”

Dù cho không vui, đạo diễn vẫn mở điện thoại và đưa cô xem.

Danh sách bạn bè của anh không nhiều nên chẳng mấy chốc Khương Dĩnh đã tìm thấy tài khoản của bạn trai mình.

Quả nhiên, buổi chiều nay anh ta có đăng một bài.

Ảnh chụp chụp lại một đoạn trong bài viết của Trần Trản, chỗ áo phông xanh lá phối quần họa tiết đỏ còn bị khoanh tròn đỏ chót, dòng trạng thái thì viết.

“Đỏ xanh phối hợp = thô tục, chính là đỉnh cao của nghệ thuật?”

Bên dưới là một dãy dài like và bình luận cười đùa.

Diêm Thành Trạch liếc qua, mí mắt khẽ giật, vốn định nói vài câu khuyên can nhưng cuối cùng lại chỉ đành hòa giải.

“Chắc cậu ta chỉ đùa thôi, không có ý gì đâu.”

Khương Dĩnh định trả lại điện thoại, nhưng linh cảm khiến cô nhấn tải lại thêm một lần.

Kết quả bài đăng mới tinh xuất hiện, chỉ cách một phút.

“Mấy tiếng rồi mà vẫn thấy... Unbelievable!”

Ảnh đính kèm là một cô gái mặc áo bông đỏ chói, hai má ửng hồng như cao nguyên đỏ.

Ngón tay trắng mảnh của Khương Dĩnh siết chặt đến mức hơi cong lại, Diêm Thành Trạch vội vàng rút điện thoại khỏi tay cô trước khi cái điện thoại của anh bị cô bóp nát.

...

Tác giả nói đôi lời muốn nói:

Câu chuyện soái ca bị vả mặt phiên bản nâng cao, không dìm nam nữ chính, chỉ chuyên trị những kẻ đáng bị ngược thôi nhé.