Chương 13.2: Kẻ trà xanh

Trần Trản nhìn Ân Vinh Lan chăm chú vài giây, rồi chọn cách tin tưởng mang tính tượng trưng.

Ân Vinh Lan thấy buồn cười.

Khoảnh khắc này, anh vậy mà lại có cảm giác nhẹ nhõm như được an ủi.

Tránh tiếp tục chủ đề gượng gạo, Ân Vinh Lan đưa Trần Trản về tới tận cửa nhà.

“Đi đường cẩn thận.”

Trần Trản cúi người, vẫy tay với người trong xe qua cửa kính.

Đợi Trần Trản lên lầu xong, Ân Vinh Lan mới khởi động xe. Đi được vài mét lại dừng lại, nghĩ đến việc rõ ràng vừa nãy còn có cơ hội nói rõ tất cả, cuối cùng lại vì một cảm xúc nào đó mà rút lại quyết định, tự thấy buồn cười.

Một lúc sau Ân Vinh Lan đưa tay xoa trán, lẩm bẩm: “Sở thích ác dị của loài người.”

Cả đêm không ngủ, hôm sau Ân Vinh Lan đến công ty sớm hơn thường lệ.

Hôm nay không chạy bộ buổi sáng, Ân Vinh Lan dứt khoát chọn đi thang bộ để vận động, tầng mười hai là khu ăn uống, mùi bữa sáng ập tới, kèm theo tiếng nhân viên trò chuyện rôm rả.

“Dạo này phim truyền hình chất lượng kém thật, toàn một mô-típ tổng tài bá đạo giả nghèo rồi yêu cô gái xuất thân khu ổ chuột.”

“Không hiểu biên kịch nghĩ gì nữa, ngoài đời đúng là có nhiều người giàu sống kín tiếng, nhưng chẳng ai lại giả nghèo cả.”

“Đó, đã bảo rồi mà, cuộc sống khác hẳn nhau, trừ phi tổng tài bá đạo bị có vấn đề về đầu óc.”

Sau câu đó là một tràng cười ầm lên.

Không biết ai buột miệng nói thêm một câu: “Có thời gian xem mấy thứ nhạt nhẽo đó, tôi thà đi theo dõi Sám Hối Lục còn hơn.”

“Chuẩn, ít ra nội dung còn mới mẻ.”

“Nói cho cùng thì kiểu tổng tài như Lâm Trì Ngang mới đúng chuẩn phong cách bá tổng.”

“Không thối tiền.”

Ba chữ cuối gần như được mọi người đồng thanh thốt ra.

Tiếng cười bỗng khựng lại ngay khoảnh khắc Ân Vinh Lan xuất hiện.

Ánh mắt Ân Vinh Lan lướt qua từng gương mặt đang trò chuyện, cuối cùng dừng lại ở chai trà xanh Hướng Tây đặt ở góc bàn.

Quản lý dự án cảm thấy dạo này mình xui xẻo đủ đường, ngày nào cũng như bị sao Thủy nghịch hành. Sáng đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, nhìn thấy chai trà xanh Hướng Tây, chợt nhớ đến bản cập nhật hôm qua của Sám Hối Lục, thế là tiện tay mua luôn một chai.

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

Anh ta miễn cưỡng tìm đại một cái cớ: “Tôi đang làm so sánh thương hiệu.”

Vừa nói vừa đưa chai nước chưa mở nắp tới trước mặt Ân Vinh Lan: “Ngài có muốn thử một chút không?”

Ân Vinh Lan bình thản đáp: “Anh thấy tôi có vấn đề về đầu óc à?”

Lúc này quản lý dự án mới sực nhớ đến câu nói từng rất thịnh hành về Hướng Tây: Não hỏng rồi à? Học Trần Trản uống một chai để chữa đi.

Những người khác không biết đây có phải là kiểu đùa nhất thời của tổng giám đốc hay không, chỉ đành cười gượng phụ họa vài tiếng.

Trong lúc quản lý dự án đang lúng túng không biết xử lý ra sao, Ân Vinh Lan cuối cùng vẫn nhận lấy chai nước, nói một tiếng cảm ơn rồi quay người bước vào thang máy rời đi.

Những nhân viên còn đang ăn sáng nhìn nhau ngơ ngác, quản lý dự án xoa đầu, ngửa mặt thở dài: “Nghiệp quật thật rồi!”

Kẻ thật sự tạo nghiệp lại chính là Trần Trản, với tư cách là đầu sỏ gây họa, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa nhận ra rằng một bài cập nhật thường không chỉ hố một người.

Mưa lớn như trút nước, thời gian vốn định đăng cập nhật bị chậm lại vì Trần Trản phải mang ô sang cho ông lão sống đối diện.

“Giờ giá thu mua phế liệu không cao, lại ngày càng lạnh, ông nên nghỉ ngơi một thời gian thì hơn.”

Ông lão lắc đầu từ chối: “Hồi nhỏ sống khổ quen rồi, bây giờ coi như đây là một thú vui cuộc đời.”

Vào nhà xua đi hơi lạnh trên người, lúc treo áo, ông lão hỏi: “Nghe Vinh Lan nói tuần trước hai đứa có hẹn nhau đi leo núi à?”

Trần Trản tìm chỗ đặt chiếc ô: “Môn vận động đó không hợp với con.”

Mấy ngày sau cậu mới dần hồi phục lại tinh thần.

Trong nhà toàn đồ gỗ, để lâu ngày, gặp mưa thì không tránh khỏi hơi ẩm nhẹ, Trần Trản ngồi trên sofa một lúc rồi đứng dậy nói: “Vừa hay sắp tới con cũng định thay sofa ở nhà, tiện thể mua một bộ mang qua đây, mua hai bộ còn được ưu đãi lớn hơn.”

Ông lão từ chối thẳng thừng: “Đừng tốn tiền oan phí, dùng ngần ấy năm rồi, ít nhiều cũng có tình cảm.”

Rồi ông chợt nói thêm: “Sau này, cậu có thể sửa sang lại theo ý mình.”

Trần Trản sững người một chút, không thật sự hiểu ông muốn truyền đạt điều gì.

Ông lão lấy ra một tờ giấy gấp đôi, mở ra đặt trước mặt Trần Trản, trên đó ghi số điện thoại và địa chỉ: “Đây là thông tin của luật sư, đời người họa phúc khó lường, nếu ta có mệnh hệ gì, toàn bộ tài sản còn lại sẽ do cậu thừa kế.”

Vốn ông không định nói sớm như vậy, nhưng người trẻ thì tính khí bốc đồng, lỡ một ngày nào đó đi sang thành phố khác, không liên lạc được, có di thư mà nhưng không thể đưa được nữa.

Không ngờ lại có chuyện như thế, đồng tử Trần Trản hơi giãn ra, vừa mở miệng đã định từ chối.

Nhưng ông lão lại giơ tay ngắt lời ngay trước khi Trần Trản kịp phát ra âm đầu tiên: “Làm hàng xóm với cậu rất vui, ngày thường cũng chỉ có cậu là hay sang chăm sóc ông già cô độc này.”

Ông nói thẳng thắn đến vậy, Trần Trản đành khéo léo từ chối: “Ông có thể quyên góp cho những người cần hơn.”

Ông lão cười lắc đầu: “Không nói quá đâu, nửa đời người ta đều đi giúp người khác, đến ngày gần đất xa trời, ta càng muốn để lại mấy thứ ngoài thân này cho người từng giúp ta.”

Trần Trản cau mày, từ trước đến nay cậu vẫn luôn đề phòng Ân Vinh Lan, lo lắng đối phương tiếp cận ông lão là để mưu đồ chiếm đoạt tài sản thừa kế, làm tổn hại đến ông.

Bày ra cho người khác biết bao kịch bản, đến cuối cùng trong câu chuyện này, kẻ trà xanh đến không chịu nổi lại chính là cậu sao?!

[Hệ thống: Thương cho số phận, nam phụ độc ác dù có chuyển hình vẫn là nam phụ độc ác.]

Trần Trản ghi thù hệ thống trong lòng, nụ cười có phần gượng gạo: “Ân tiên sinh cũng chăm sóc ông rất chu đáo.”

Với gia sản của Ân Vinh Lan, toàn bộ tài sản cả đời của ông còn chưa bằng một góc nhỏ của đối phương.

Sợ nói ra sẽ đả kích Trần Trản, ông lão hừ nhẹ một tiếng, giả vờ giận dỗi: “Nếu không có cậu thì ta còn cân nhắc, chứ so với cậu, nó thua kém xa.”

“…”

Trần Trản sững người, vậy là cậu chen ngang, đá Ân Vinh Lan xuống để lên vị trí này à?

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Trản: Tôi thật sự không phải loại trà xanh mưu mô đâu.

Ân Vinh Lan (mặt trầm hẳn xuống): “Khanh bổn giai nhân, nề hà vì tặc.”

Trần Trản: “…”