Chương 13.1: Phòng người không bằng phòng mình

Trần Trản khi cười chỉ nhếch một bên khóe môi, diễn giải hoàn hảo nụ cười tà mị chuẩn kiểu Jack Sue.

Phục vụ mang rượu lên, Vương Thành nhấp một ngụm rồi nói: “Khí chất của cậu nâng lên không ít.”

Vương Thành vẫn nhớ lần đầu đối phương tìm đến mình, gương mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng chỉ cần một ánh mắt liếc qua thôi cũng đầy mỉa mai châm chọc.

Trần Trản nâng ly: “Thất tình khiến con người ta trưởng thành.”

Vương Thành không hứng thú với nguyên nhân bên trong của sự lột xác ấy, vào thẳng vấn đề: “Livestream lần trước tôi có xem rồi, chắc cậu cũng đã có nhận thức sơ bộ về giá trị thương mại của bản thân.”

Trần Trản mỉm cười, không tỏ ý kiến.

Vương Thành nói tiếp: “Công ty sắp chuẩn bị quay một bộ web drama, chỉ cần cậu gật đầu, vai nam số ba sẽ là của cậu.”

Trần Trản nhướng mày, ban đầu cậu còn nghĩ cùng lắm chỉ là vai thứ tư, thứ năm gì đó, không ngờ lại hào phóng đến vậy.

Vương Thành vẫn giữ nụ cười trên môi, trong điều kiện đạt đủ hiệu quả tuyên truyền, hắn không ngại đẩy lợi ích lên mức tối đa.

Trần Trản cúi đầu suy nghĩ, Vương Thành cũng không hề thúc ép, trên mặt mang vẻ nắm chắc phần thắng. Trong lúc chờ đợi, Vương Thành tỏ ra vô cùng thong dong thoải mái, thỉnh thoảng còn liếc nhìn mấy trai xinh gái đẹp đi ngang qua.

Nhưng khi ánh mắt lướt qua một góc rẽ nào đó, ánh nhìn chợt run lên dữ dội.

Người bị hắn nhìn chằm chằm dường như cũng nhận ra điều gì, quay mặt về phía này.

“Ừm…”

Khẩu hình vừa mới hiện ra, người kia đã đưa ngón trỏ đặt trước môi, ra hiệu im lặng.

“Tôi thấy…”

Trần Trản ngẩng đầu vừa mở miệng, đã thấy Vương Thành lộ vẻ ngơ ngẩn, Trần Trản thuận theo ánh mắt Vương Thành nhìn sang, rất nhanh liền chạm phải ánh nhìn của Ân Vinh Lan giữa không trung.

Gương mặt chuẩn chỉnh, vóc dáng đẹp, tất cả đều được thể hiện đến mức hoàn hảo trên người Ân Vinh Lan, anh sải đôi chân dài bước tới. Trong lúc đó, Vương Thành mấy lần định đứng dậy, nhưng nghĩ đến động tác ám hiệu ban nãy, lại cố ép bản thân ngồi xuống.

“Trùng hợp thật.”

Ân Vinh Lan nhìn Trần Trản nói.

Bị Vương Thành ngồi chắn giữa, Trần Trản không tiện hỏi Trần Trản làm sao vào được đây, chỉ càng thêm nghi ngờ thân phận của đối phương.

Vương Thành lúc này chẳng khác nào đang xem phim kinh dị, hoàn toàn không hiểu vì sao Trần Trản lại có dính dáng tới Ân Vinh Lan. May mà lăn lộn trong giới giải trí đã lâu, thứ không bao giờ thiếu chính là trí tưởng tượng, rất nhanh Vương Thành gạt bỏ mớ nghi vấn rối rắm, chắt lọc ra điểm mấu chốt: Ân Vinh Lan tạm thời không có ý định để Trần Trản biết thân phận thật của mình.

“Cậu sao lại đến đây?”

Khác với Trần Trản, Ân Vinh Lan bình tĩnh hỏi ra nghi vấn giấu trong lòng.

“Bàn chút chuyện.”

Nói đến đây, Ân Vinh Lan liếc Vương Thành một cái.

Ân Vinh Lan nói: “Hai bàn còn lại đều bảo đã được đặt trước rồi, không phiền thì ghép bàn nhé?”

Trần Trản còn chưa kịp lên tiếng, Vương Thành đã nhanh hơn một bước, làm động tác mời.

Sau khi Ân Vinh Lan ngồi xuống, Vương Thành cố che giấu sự nịnh nọt quá mức trong giọng nói, tận lực phối hợp: “Gặp nhau là có duyên, uống gì cứ để tôi mời.”

Ân Vinh Lan cũng không khách sáo, gọi một ly.

Trần Trản ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng, Ân Vinh Lan nhẹ nhàng lắc ly rượu, hương vị lập tức trở nên cay nồng hơn.

Trần Trản: “Sao tôi lại có cảm giác giống rượu trắng vậy?”

Vương Thành cảm thấy ngồi trên ghế cứng đến cấn người, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dám bóc trần Ân Vinh Lan ngay trước mặt.

Thế nhưng Ân Vinh Lan lại chẳng hề tức giận, còn mỉm cười giải thích: “Điểm đặc biệt lớn nhất của loại rượu này là có tầng chuyển vị, thoạt ngửi thì ngọt, nhưng thực chất rất nặng.”

Vương Thành phối hợp tiếp lời: “Đúng vậy, chỉ nhìn thôi đã thấy độc nhất vô nhị rồi.”

Ân Vinh Lan liếc hắn một cái: “Xem ra vị tiên sinh này cũng khá sành.”

Nói thì nói vậy, nhưng Vương Thành lại chưa uống một ngụm nào.

Vương Thành gật đầu lia lịa phụ họa, còn gọi thêm hẳn một ly nữa.

Vì Ân Vinh Lan đột ngột xuất hiện, chuyện chính vốn định bàn bị gián đoạn, thấy cũng đã muộn, Trần Trản nói sẽ về rồi đưa ra câu trả lời sau.

Vương Thành cũng không muốn nán lại lâu, đi ra quầy thu ngân thanh toán, Trần Trản vô tình liếc thấy hóa đơn, bị dãy con số trên đó làm cho giật mình.

Bên ngoài gió đêm vừa ẩm vừa lạnh, chào tạm biệt xong, Vương Thành lái xe rời đi trước, Ân Vinh Lan đề nghị chở Trần Trản về.

Gió đêm dường như cũng thổi lạnh cả ánh nhìn, Trần Trản dừng bước: “Nói thẳng ra, hình tượng công việc không suôn sẻ trước đây của anh là do anh cố tình tạo dựng, đúng không?”

Ân Vinh Lan không phủ nhận, ban nãy anh cố ý để lộ vài manh mối, chính là hy vọng mượn lần tình cờ gặp gỡ này để xóa bỏ nhận thức sai lệch của Trần Trản về mình.

Có thể ra vào quán bar Ka Hoàng một cách tự do, lại được Vương Thành dè dặt lấy lòng, chỉ cần đặt mấy chi tiết đó cạnh nhau cũng đủ nói lên rất nhiều điều. Trong mắt anh, để Trần Trản từng bước tự bóc tách, tự phát hiện ra sự thật, còn tốt hơn nghe từ miệng người khác.

Ít nhất sẽ không để lại khoảng cách.

Trần Trản nắm lấy cổ tay Ân Vinh Lan, kéo vào con hẻm bên cạnh, hạ giọng nói: “Anh còn trẻ như vậy, cho dù cuộc sống có khó khăn đến đâu cũng không nên lầm đường lạc lối.”

Mọi chuyện không phát triển theo dự đoán, Ân Vinh Lan sững người: “Lầm đường lạc lối?”

Trần Trản hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Ân Vinh Lan: “Làm "trai bán rượu" là phạm pháp.”

“…”

Vương Thành háo nam sắc, rõ ràng Trần Trản đã hiểu nhầm sự lấy lòng kia thành theo đuổi.

Dưới ánh trăng nặng nề, một tiếng thở dài vang lên: “Khanh bổn giai nhân, nề hà vì tặc.” (Ý chỉ anh vốn là người đẹp tài hoa sao lại đi làm những chuyện không nên làm)

“…”

Khoảnh khắc này, Ân Vinh Lan nghiêm túc cân nhắc có nên trực tiếp nói rõ thân phận hay không.

Nhìn vẻ nghiêm túc trong đáy mắt Trần Trản, nói đường đột quá dường như sẽ làm cậu mất mặt, Ân Vinh Lan bèn chọn cách giải thích mềm mỏng: “Không phải nam bán rượu, tôi rất ít khi uống rượu.”

Dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chỉ là thỉnh thoảng trong sinh hoạt hằng ngày có ra vào chỗ đó, lúc bàn chuyện làm ăn với khách hàng mới uống vài ly.”

“Bồi rượu?”

Ấn tượng ban đầu quyết định phản xạ tiềm thức, Ân Vinh Lan thật sự muốn biết trong lòng Trần Trản rốt cuộc anh là người như thế nào.

“Quan hệ làm ăn bình thường.”

Ân Vinh Lan nhấn mạnh hai chữ bình thường.