Chương 12.2: Phí bịt miệng

Lâm Trì Ngang vốn không tin quỷ thần, chẳng qua chỉ ôm tâm lý thử xem nên mới để Trần Trản đi một chuyến.

Người phụ nữ dường như cảm nhận được ánh nhìn khác thường, nghiêng mặt nhìn sang, khi phát hiện con trai mình lại đứng cạnh Trần Trản, bà lập tức ý thức được chuyện này không hề đơn giản.

Trước việc bậc trưởng bối trực tiếp bước tới, Trần Trản không tiện né tránh đành giữ nguyên tư thế đứng tại chỗ.

Đợi bà tiến lại gần, theo đó là một mùi hương nhàn nhạt thanh khiết thoảng qua.

Lâm Trì Ngang gọi một tiếng: “Mẹ.”

Người phụ nữ không để ý, thu lại ánh nhìn dành cho Trần Trản: “Hai đứa sao lại ở chung với nhau?”

Bà từng thấy chàng trai này trên báo, những chuyện hoang đường Trần Trản từng làm không ít, lại còn có liên quan đến bạn gái của con trai bà, khả năng hai người hóa giải hiềm khích gần như bằng không.

“Bàn chút chuyện làm ăn thôi.”

Lâm Trì Ngang mặt không đổi sắc đáp.

Người phụ nữ lại nhìn sang Trần Trản, lần này không còn dò xét, giọng nói dịu dàng: “Tôi trả gấp đôi giá, hai người đang bàn chuyện gì vậy?”

Trần Trản có đạo đức nghề nghiệp cơ bản, coi trọng nguyên tắc bảo mật, nghe vậy cũng không trả lời.

Người phụ nữ cũng không ép buộc: “Đã đến rồi thì cùng uống một tách trà chiều rồi hẵng đi.”

Trần Trản nhướng mày nhìn Lâm Trì Ngang, dễ dàng cho qua như vậy sao?

Chưa kịp đợi Lâm Trì Ngang trả lời, người phụ nữ khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía camera gắn bên cửa, gọi quản gia đến, dặn ông sao chép lại đoạn hình ảnh vừa rồi.

Trần Trản lúc này mới chú ý tới một chi tiết bị bỏ sót, khu trang viên rộng lớn như vậy, nhìn kỹ thì khắp nơi đều có thiết bị giám sát, Trần Trản cũng không mấy căng thẳng, dù sao cũng là được mời tới làm khách.

Còn về phần Lâm Trì Ngang, thứ Trần Trản có thể làm chỉ là không ném đá xuống giếng.

Nước trà đắng nhẹ pha lẫn vị ngọt hậu, tuy không rành trà đạo, nhưng cũng nếm ra được chất lượng thượng hạng.

Khoảng thời gian Trần Trản uống chừng ba ngụm trà, người phụ nữ đã thông qua băng ghi hình nắm rõ đầu đuôi câu chuyện.

Lâm Trì Ngang giải thích: “Chỉ là nhất thời nảy sinh ý nghĩ thôi.”

Người phụ nữ không lộ rõ vui buồn, quay sang hỏi Trần Trản: “Cậu nghĩ sao?”

“Ăn nhiều rau củ quả tươi, điều kiện cho phép thì uống thêm thuốc Đông y, sinh hoạt điều độ.”

Ngừng một chút, Trần Trản nhìn Lâm Trì Ngang, chậm rãi nhấn mạnh từng chữ: “Cá nhân tôi cho rằng đây là thời kỳ mãn kinh, không phải bị hạ bùa.”

Lâm Trì Ngang: “…”

Trước khi bị người ta mời ra ngoài khỏi nhà họ Lâm một cách hết sức thân thiện, Trần Trản vẫn ung dung uống cạn tách trà thượng hạng, đến tận cửa còn rất lễ phép nói lời chào tạm biệt.

Không rõ sau khi Trần Trản rời đi Lâm Trì Ngang sẽ phải đối mặt với chuyện gì, nhưng trực giác cho thấy chắc chắn không mấy tốt đẹp.

Trần Trản thật lòng mong Lâm Trì Ngang sống ổn, ít nhất là chịu đòn xong vẫn có thể thanh toán cho cậu đủ tiền công của ngày hôm nay.

Điện thoại rung mấy cái, Trần Trản còn tưởng là thông báo tiền vào tài khoản, ai ngờ lại là một cuộc gọi lạ.

“Ai đấy?”

“Tôi là Vương Thành.”

Vương Thành?

Trần Trản ngửa mặt nghĩ một lát, moi ra được một đoạn ký ức. Năm đó, khi nguyên chủ theo đuổi Khương Dĩnh điên cuồng nhất, với suy nghĩ gần nước thì vớt được trăng, cũng từng muốn chen chân vào giới giải trí. Sau khi bỏ ra một khoản tiền để nhờ người mai mối, nguyên chủ gặp được một quản lý của công ty giải trí Tinh Thần, chính là Vương Thành.

Ai ngờ Vương Thành lại thích đàn ông, nhiều lần bóng gió ám chỉ có thể phát triển một mối quan hệ khác. Đối phương không hề đe dọa hay ép buộc, đơn thuần là muốn dùng tiền để theo đuổi, nhưng nguyên chủ là trai thẳng chính hiệu, cảm thấy bị xúc phạm nghiêm trọng, liền đấm rụng một chiếc răng của Vương Thành, đồng thời cũng tự tay đóng sập cánh cửa bước chân vào giới giải trí.

Trần Trản khẽ cười: “Anh có cao kiến gì?”

Vương Thành là người khôn khéo, nói chuyện lúc nào cũng toát ra cảm giác mắc: “Đừng nóng, tôi gọi cho cậu là có việc nghiêm túc.”

Trần Trản dùng im lặng để tỏ ý chờ nghe tiếp.

Trong điện thoại vang lên tiếng ghế xoay, dễ dàng hình dung ra cảnh một gã mập ngồi trong văn phòng xoay ghế cho đỡ chán: “Trước đây chẳng phải cậu từng nói muốn vào giới giải trí sao? Tôi thấy chuyện này có thể bàn lại.”

Trần Trản không có năng khiếu cũng chẳng mấy hứng thú với diễn xuất, nhưng nếu chỉ đóng vai bình hoa để tăng độ nhận diện thì cũng không phải lựa chọn tệ.

Nghĩ đến việc còn phải về cập nhật chương mới, Trần Trản hẹn thời gian vào buổi tối, hai bên gặp nhau tại quán bar Ka Hoàng.

Quán bar Ka Hoàng là một quán bar khá đặc biệt ở thành phố Y, không cho nhảy nhót ầm ĩ, trang trí bên trong tao nhã, và sau chín giờ tối chỉ tiếp khách có thẻ VIP.

Khi Trần Trản đứng trước cửa, nhìn hai bên là đôi sư tử đá oai vệ, Trần Trản chợt thấy chỗ này hình như không hợp lắm, dựng hẳn một cổng trinh tiết chắc còn đúng bài hơn.

Không ngờ lại có không ít người mê kiểu này thật, siêu xe nối đuôi nhau, mỹ nữ đông như mây.

“Có phải là thấy rất khó tin không?”

Phía sau vang lên một giọng cười híp mắt, tên mập vỗ vai Trần Trản, mở miệng nói: “Nói là quán bar, chứ bên trong giống một câu lạc bộ lớn thì đúng hơn.”

Một thẻ VIP có thể dẫn thêm một người vào, nhân viên phục vụ dẫn đường trông cũng khá bảnh, Vương Thành không nhịn được liếc thêm mấy lần. Phòng bao bên trong thì phải chi đậm tay, hắn thấy xót tiền nên không đặt, chọn ngồi khu thường.

Hai tay mập mạp đan vào nhau đặt trên bàn, Vương Thành hơi nghiêng người về phía trước: “Uống gì không?”

Trần Trản liếc qua thực đơn với đủ loại tên gọi vừa lạ vừa lãng mạn, tiện tay chỉ đại một loại dưới mục đồ uống: “Cái này đi.”

Vương Thành gọi y hệt, hôm nay ánh mắt Vương Thành nhìn Trần Trản không còn chút du͙© vọиɠ nào, phong thái lại nghiêng hẳn về kiểu thương nhân gian xảo, như thể giữa hai người chưa từng có khúc mắc gì.

Vương Thành thản nhiên mở lời bắt chuyện: “Cảm thấy chỗ này thế nào?”

“Không tệ.”

Trần Trản đáp: “Đến rượu cũng có nghệ danh.”

Đang nói thì Trần Trản nhận được thông báo tiền vào tài khoản, nhiều gấp đôi mức đã chốt trước đó, Lâm Trì Ngang chuyển cho Trần Trản hai vạn tệ, kèm theo một dòng: phí bịt miệng.