Ân Vinh Lan đưa cho Trần Trản túi nilon đang cầm trên tay, Trần Trản lạnh đến mức chóp mũi ửng đỏ, nhìn thấy cả túi toàn miếng dán giữ nhiệt thì chậm rãi nói: “Ơn cứu mạng.”
Nói xong gần như đem chúng dán kín lên người.
Ân Vinh Lan nói: “Tôi nhớ nhà cậu không có máy điều hòa, nghĩ là mấy thứ này chắc dùng được.”
Cảm nhận nhiệt độ cơ thể dần hồi phục lại, Trần Trản trịnh trọng cảm ơn: “Mở cửa là thấy hơi ấm, chính là nói anh đó.”
Ân Vinh Lan liếc thấy chai kem nền trên bàn, hoàn toàn không tưởng tượng nổi đằng sau nó là một câu chuyện kỳ quái đến mức nào.
Trần Trản mặt không biến sắc rót hai ly nước, chẳng lộ ra chút ngượng ngùng nào.
Còn trong lòng, Trần Trản khẽ cụp mắt, che đi ánh nhìn: “Hệ thống, mùa thu sắp đến rồi.”
Có một thành ngữ, gọi là để sang thu rồi tính sổ.
Hệ thống không đáp lại, Trần Trản bỏ chăn xuống, thay sang bộ quần áo dày dặn hơn.
Ở cạnh Ân Vinh Lan có một điểm rất tốt, anh không nhiều lời, nhưng cũng chẳng bao giờ khiến bầu không khí rơi vào im lặng, lúc này Ân Vinh Lan liếc thoáng màn hình đang sáng: “Công việc chưa xong à?”
Trần Trản đáp: “Sắp rồi.”
Trong lúc trò chuyện mới biết mục đích Ân Vinh Lan đến đây không chỉ là mua miếng dán giữ nhiệt cho cậu. Ông lão ở căn hộ đối diện hễ đến ngày mưa là vết thương từng phẫu thuật trước kia lại nhức mỏi, anh sang để đưa thuốc.
[Hệ thống: Hào quang may mắn vẫn có tác dụng.]
Trần Trản nói: “Tôi có bấm giờ.”
Khi Ân Vinh Lan đến, thời gian bôi phấn đã trôi qua hơn một phút, ba mươi giây rõ ràng không đủ để anh giữa đường bỗng nảy ý định đi mua thêm miếng dán giữ nhiệt.
Chợt nghĩ ra điều gì đó, Trần Trản liếc nhìn ngày sản xuất trên mỹ phẩm, quả nhiên đã quá hạn gần nửa năm.
[Hệ thống: Vậy chẳng phải vừa đúng lúc bán xả kho giá rẻ như cho sao.]
“Ồ.”
Không vui không buồn, cũng không trách móc, Trần Trản chỉ đáp lại đúng một chữ.
Ân Vinh Lan nói chuyện với Trần Trản được vài câu thì sang nhà đối diện.
Cơ thể ấm lên, đầu óc cũng thông suốt theo, tốc độ gõ chữ của Trần Trản nhanh hẳn.
Sinh nhật của cô ấy sắp đến rồi.
Để tăng sự gắn kết với fan, rất nhiều minh tinh đều tổ chức tiệc sinh nhật, cô ấy cũng không ngoại lệ.
Tôi muốn trở thành người độc nhất vô nhị trong lòng cô ấy, đương nhiên không thể giống một fan bình thường đứng dưới sân khấu nhìn ánh hào quang chói mắt.
Mang theo món quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi ngồi chờ trong hầm đỗ xe, lòng tràn đầy háo hức.
Một chiếc xe bảo mẫu màu đen giảm tốc chạy vào, tôi kích động lao tới.
Chiếc xe phanh gấp một cái, nữ thần may mắn mỉm cười, quản lý của Khương Dĩnh không có mặt, chỉ có mình cô ấy.
Nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần kia, tôi dịu dàng hỏi: “Em có biết tôi đến đây là vì chuyện gì không?”
Ánh sáng trong bãi đỗ xe không thể so với ban ngày bên ngoài, nhưng dù trong điều kiện hơi tối, vẻ đẹp của cô ấy vẫn không hề suy giảm chút nào. Tôi tin rằng ngay khoảnh khắc ấy, trong mắt mình bắn ra thứ ánh sáng si mê và cuồng nhiệt đến mức không thể che giấu.
Thứ đáp lại phần tình cảm này lại là một đòn tấn công không chút lưu tình. Trong cơn đau, tôi chỉ kịp thấy vị nữ thần Muse trong lòng mình hé môi đỏ, giọng nói còn hay hơn cả chim bách linh nơi khe núi:
“Ghét nhất là mấy kẻ ăn vạ.”
Sau khi chương mới được đăng, Trần Trản xoa xoa những ngón tay cứng đờ, đi đi lại lại trong phòng. Có miếng dán giữ nhiệt trợ lực, cảm giác không còn khó chịu như trước nữa.
Vì Lâm Trì Ngang đã đặc biệt tìm đến hai lần, Trần Trản khá nhân đạo khi không nhắc đến người này trong chương mới, mà chuyển sang tăng đất diễn cho Khương Dĩnh. Vừa suy nghĩ nội dung chương ngày mai, Trần Trản vừa chuẩn bị đun nước nóng.
Trong lúc chờ nước sôi, Trần Trản bắt đầu lướt khu bình luận.
Từ xưa đến nay, nhân tài đều xuất hiện trong phần bình luận.
Rất nhiều người đọc Sám Hối Lục không hẳn là vì cốt truyện, mà chủ yếu là để hóng các cao nhân trong khu bình luận vào chê bai cà khịa.
[Nữ Thần Vô Địch: Ảnh hậu vừa ngầu vừa đáng yêu, một tiếng ăn vạ này nghe mà thấy cưng ghê!
Vũ Trụ Đệ Nhất Xinh Đẹp: Làm hay lắm!
Sói Bắc Quốc: Chương này đọc mà tâm trạng phức tạp thật. Ban đầu thấy Trần Trản đáng sợ, về sau lại bỗng thấy buồn cười mà đáng thương, nói chung là khó nói lắm.
Khách Phồn Hoa: Ném cá khô biển sâu x10, khỏi nói nhiều, chỉ cần nữ thần nhà tôi xuất hiện là tôi thưởng!]
Fan của Khương Dĩnh yêu cô ấy rất sâu đậm. Trong những chương cập nhật không tâng bốc cũng chẳng bôi đen, ấn tượng của họ đối với Trần Trản cũng khá hơn đôi chút.
Mưa dần nhỏ lại, Trần Trản đứng bên cửa sổ, bắt đầu cân nhắc chuyện để sang thu rồi tính sổ.
Trần Trản nhớ hệ thống mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nên liền rất nghiêm túc cố ý xô lệch mấy cuốn sổ tay đang xếp ngay ngắn trên bàn, rồi lại từng chút một đổi chỗ thứ tự đồ đạc trong phòng.
Trong đầu vang lên một tiếng thở dài với âm sắc khác hẳn.
[Hệ thống: Nó sợ bị anh trả thù, nên đã đội nồi cho người khác rồi chuồn mất.]
Trần Trản nhìn chằm chằm màn đêm bị mưa làm nhòe đi: “Các cậu đổi ca cũng tùy tiện thật đấy.”
[Hệ thống: Ký chủ hiểu lầm rồi, mấy lần trước mỗi người đều có lý do riêng, một đồng nghiệp thì tự kỷ phải đi điều trị, một người xuống biển buôn bán, một người có quan hệ nên cao chạy xa bay]
Đợi nó tổng kết xong xuôi, ánh mắt Trần Trản trầm xuống: “Thế hệ thống vừa nãy thì sao? Lý do là gì?”
[Hệ thống: Nghỉ thai sản.]
Không khí lập tức rơi vào im lặng.
Một lúc sau, lần đầu tiên Trần Trản nghi ngờ thính lực của chính mình: “Cái gì cơ?”
[Hệ thống: Nghỉ thai sản, tổng cộng ba mươi sáu tháng.]
Ba mươi sáu tháng?
Sắc mặt Trần Trản biến đổi, mang thai Na Tra à?
Có quá nhiều vấn đề đáng để so đo, chẳng hạn như sau khi bán cho cậu đống đồ quá hạn, đối phương làm thế nào mà trong chớp mắt đã mang thai, rồi trong chớp mắt lại xin được nghỉ thai sản… Những nghi vấn vụn vặt chồng chéo lên nhau, cuối cùng Trần Trản chọn cách mặc kệ.
Cậu cũng chẳng mấy hứng thú với chuyện sinh tồn và sinh sản của các chủng tộc khác.
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Trản: Kẻ hủy diệt hệ thống thế hệ mới.