Chương 11.1: Vật đổi sao dời

Trạng thái của ba người không giống nhau, dĩ nhiên kịch bản cầm trong tay cũng khác.

Trần Trản vào vai người đi đòi tiền mồ hôi nước mắt của công nhân từ ông chủ lòng dạ hiểm độc, Ân Vinh Lan thì suy nghĩ xem phải tiếp tục duy trì hình tượng nghèo rớt mồng tơi thế nào, còn Lâm Trì Ngang từ đầu đến cuối chỉ xoay quanh ba dấu chấm hỏi.

Vì sao anh ta lại ở đây?

Vì sao tôi lại ở đây?

Và rốt cuộc vì sao ba người chúng tôi lại tụ tập ở đây thế này?

“Chủ tịch Tập đoàn Lâm thị.”

Ân Vinh Lan mỉm cười hoàn hảo không chê vào đâu được, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.

“Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu.”

Lâm Trì Ngang bình thản đáp: “Không dám, Lâm thị là cơ nghiệp do thế hệ trước gây dựng, tôi cũng chẳng có công lao gì.”

Sau khi cân nhắc đủ mọi loại khả năng, Lâm Trì Ngang rút ra kết luận có vẻ hợp lý nhất, dù nghe qua vô cùng hoang đường, Ân Vinh Lan giả vờ không quen biết anh, thậm chí còn đảm nhận vai trò bảo mẫu suốt nửa tháng trời là vì đối phương đang giả nghèo.

Một trò chơi trình độ thấp nhưng lại có một cao thủ cấp vương giả tham gia, nhất thời Lâm Trì Ngang không hiểu rốt cuộc trong đó có bao nhiêu ý đồ.

Nhưng Lâm Trì Ngang rất tinh ranh, Ân Vinh Lan tuy như có như không để lộ, Lâm Trì Ngang vẫn không tiết lộ thêm bất cứ thông tin thừa nào cho Trần Trản.

“Thư ký Tiền sẽ chuyển khoản sớm thôi.”

Lâm Trì Ngang nhìn sang Trần Trản, nói rõ mục đích chuyến ghé thăm lần này: “Gần đây tôi có một vụ làm ăn quan trọng cần bàn.”

Trần Trản tự thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình nên phản ứng không mấy rõ rệt.

Lâm Trì Ngang nhìn Trần Trản thật sâu: “Trong khoảng thời gian đó cần phải giữ gìn danh tiếng cho tốt.”

Lúc này Trần Trản mới thu lại ánh mắt đang lơ đãng liếc mấy dụng cụ tập thể dục trong khu chung cư gần đó, chuyển sang nhìn thẳng Lâm Trì Ngang: “Được.”

Đáp ứng nhnh chóng dứt khoát, lại không nhân cơ hội đòi giá trên trời, ngược lại khiến Lâm Trì Ngang sinh ra một chút bất an ngoài tầm kiểm soát.

“Hy vọng cậu nói được làm được.”

Lâm Trì Ngang nheo mắt, xoay người rời đi.

Sau đoạn chen ngang không mấy quan trọng ấy, Trần Trản quay sang Ân Vinh Lan: “Muốn ăn gì? Mấy ngày nay làm phiền anh rồi.”

Ân Vinh Lan: “Mì bò.”

Ngay trước cổng khu chung cư có một quán mì bò khá chuẩn vị, không khí cũng ổn, có thể gọi món, giá cả lại phải chăng.

Suy nghĩ rất chu đáo, không hề dùng mấy chữ sao cũng được để cho qua, Trần Trản gật đầu, bảo anh chờ dưới lầu một lát, mang đồ về nhà xong thì sóng vai đi ra ngoài khu chung cư.

Bát mì bốc khói nghi ngút, thêm chút dầu ớt càng dậy mùi thơm, Trần Trản gắp vài sợi, thỏa mãn tận hưởng độ dai của sợi mì.

Ân Vinh Lan thì không có thiên vị đặc biệt với đồ ăn làm từ bột mì, dường như thứ gì vào miệng anh cũng như nhau, cùng một động tác, cùng một biểu cảm.

Ăn xong, hai người chia tay ngay trước cửa tiệm mì, Trần Trản bất chợt hít phải một luồng khí lạnh, ngẩng đầu lên liền thấy trời đất đổi màu trong chớp mắt. Gió lớn cuốn bụi đất trên mặt đường tung tóe khắp nơi như đang nổi cáu, sặc đến rát cả cổ họng.

Điện thoại bỗng rung lên một cái, dự báo thời tiết phát cảnh báo mưa lớn kèm theo nhiệt độ giảm mạnh, Trần Trản không dám chần chừ, tăng tốc bước chân quay về.

Ngay khoảnh khắc cửa tòa nhà khép lại, cậu nghe rõ tiếng mưa trút ào ào bên ngoài. Nghĩ một lát, Trần Trản gửi cho Ân Vinh Lan một tin nhắn dặn anh trên đường lái xe cẩn thận.

Trong nhà không có điều hòa, muốn sưởi ấm chỉ có thể trông cậy vào thân nhiệt của bản thân. Không biết có phải vì trước kia từng đóng vai nam phụ ác độc hay không mà khả năng chịu lạnh của Trần Trản cực kém. Ngay từ lúc đứng ngoài cửa hứng gió lạnh đã nổi da gà khắp người, đến giờ vẫn chưa hồi phục lại.

“Lạnh quá.”

Trần Trản hà hơi vào lòng bàn tay, nhưng chẳng có tác dụng mấy.

Hoàng hôn hôm nay chưa kịp kéo dài bao lâu thì trời đã sầm tối. Đến đêm, nhiệt độ lại tụt thêm một chút, Trần Trản cuốn chăn bông quanh người như cái bánh chưng, co ro bên cạnh máy tính, khó nhọc gõ từng phím.

Liếc nhìn nhiệt độ hiện tại trên ứng dụng dự báo thời tiết, Trần Trản nhíu mày: “Giờ điểm tẩy trắng của tôi là bao nhiêu?”

[Hệ thống: 380.]

Trần Trản: “Đủ đổi cái điều hòa không?”

[Hệ thống: Đồ dùng sinh hoạt thông thường và đồ nội thất không nằm trong phạm vi cửa hàng.]

Trần Trản: “Vậy có vật phẩm nào giữ ấm không?”

[Hệ thống: Đang tiến hành tìm kiếm. Phát hiện bí tịch Thuần Dương Công một bản, thể trạng ký chủ suy yếu, tu luyện sẽ nổ tung mà chết, tiếp tục dò tìm, một con rối bơm hơi, cơ thể thì ấm lên thật nhưng dễ gây hư thận, tiếp tục dò tìm…]

Trần Trản bị tiếng bíp bíp thông báo làm đau cả đầu:

“Có kết quả rồi thì báo tôi.”

Mười phút sau: “Phát hiện…”

Trần Trản ngắt lời:

“Cần bao nhiêu?”

[Hệ thống: 5 điểm tẩy trắng.]

Rẻ.

Trần Trản mím môi, đôi môi bị lạnh đến hơi cứng lại: “Đổi.”

Chỉ chớp mắt một cái, trên bàn đã xuất hiện thêm mấy hộp nhỏ còn nguyên niêm phong.

[Hệ thống: Phấn nước phục hồi da ×1, kem nền bắt sáng ×1.]

Lạnh à? Vậy thì bôi thêm vài lớp phấn là được.

Trần Trản trầm mặc một lúc: “Chẳng phải nói là không có đồ dùng sinh hoạt à?”

[Hệ thống: Phấn nước đổi sắc khi thoa lên sẽ tự động kèm theo hào quang may mắn, thời gian duy trì ba mươi giây, kem nền ánh sáng rực rỡ có thể vĩnh viễn tăng độ mịn của da lên một phần mười triệu.]

Chúng là thứ không bình thường trong cái bình thường.

Cửa khu căn hộ hình như bị hỏng, trong tòa nhà cũ kỹ vang lên từng tiếng rầm rầm.

Gió bên ngoài mỗi lúc một mạnh, Trần Trản cười khẩy: “Đến cả cơn gió lớn còn lớn hơn cái thời gian may mắn của cậu.”

Gần như đúng lúc Trần Trản vừa dứt lời, tiếng gõ cửa vang lên.

“Là tôi.”

Một giọng nói trầm thấp vọng qua cánh cửa.

Lông mày Trần Trản khẽ nhướng lên, mở cửa ra thấy Ân Vinh Lan thì hơi sững người.

Ân Vinh Lan bắt gặp cảnh Trần Trản đang bôi phấn đầy mặt, ánh mắt thoáng trở nên phức tạp.

“Tôi không có sở thích kỳ quặc gì đâu.”

Trần Trản nghiêng người mời vào, vừa bình thản quấn chăn vừa chậm rãi bước đi.

“Chỉ là lỡ tiêu tiền oan, nghĩ không dùng thì phí.”