Bên này, Trần Trản chuẩn bị bước vào cuộc sống đóng cửa ở nhà thì bên kia Lâm Trì Ngang lại vì chuyện ký hợp đồng mà phải chạy qua chạy lại giữa công ty và nhà không ít lần. Điều duy nhất khiến Lâm Trì Ngang thấy dễ chịu hơn là mấy rắc rối từ phía Trần Trản tạm thời có thể lắng xuống.
Hôm sau Lâm Trì Ngang bị cảm nhẹ, bác sĩ riêng đến tận nhà thăm khám. Vị này đã phục vụ Lâm gia hơn mười năm, xem như bậc trưởng bối mà Lâm Trì Ngang khá kính trọng.
“Sức khỏe vẫn quan trọng hơn làm ăn.”
Bác sĩ dặn dò.
Lâm Trì Ngang xoa xoa giữa mày: “Cấp dưới làm việc không gọn gàng, chẳng có chuyện gì là cân nhắc cho chu toàn cả.”
Dừng một chút rồi mở mắt nói tiếp: “May mà ông đến đúng lúc gặp được người bạn khốn kiếp kia của cậu ta, nếu không tôi còn phải đau đầu tìm người chăm sóc cho Trần Trản.”
Bác sĩ vừa thu dọn thuốc vừa nói: “Chỉ là tiện tay giúp thôi.”
Rồi nửa đùa nửa thật thêm một câu: “Tiền không dễ kiếm thì phải học cách tiết kiệm.”
Lâm Trì Ngang sững người một giây, hiểu ra ông đang nhắc đến chuyện không thối tiền lẻ, đầu hơi đau: “Đợi Trần Trản lành hẳn, tôi sẽ tìm cậu ta nói chuyện lại một lần, tránh để xuất hiện mấy đề tài tương tự.”
Nghĩ ngợi chốc lát, Lâm Trì Ngang lại nói: “Tiện thể xem thử người bạn kia của cậu ta rốt cuộc là vị Bồ Tát sống nào đầu thai.”
Câu này thực chất là lời mỉa mai Trần Trản, năm đó làm đủ chuyện xấu, vậy mà bên cạnh vẫn còn có bạn bè sẵn lòng đến thăm.
Bác sĩ mỉm cười nhắc nhở: “Nhớ thanh toán tiền chăm sóc.”
Tổng tài mang bệnh vẫn đi làm, chẳng kiếm thêm được đồng nào, còn Trần Trản mang bệnh gõ chữ, lại thành công thu về một đợt thương cảm của đám đông.
“Dù vẫn rất ghét, nhưng thấy còn đều đặn cập nhật thì tiền thưởng có thể cho”, kiểu bình luận như vậy xuất hiện khá thường.
Tính toán lại số tiền trong két riêng, Trần Trản thừa nhận mình đúng là trong cái rủi có cái may.
Ân Vinh Lan cứ hai ba ngày lại ghé qua một lần. Phần lớn thời gian chỉ đến nói vài câu, chẳng tìm được việc gì để giúp, Trần Trản vốn là người có khả năng tự lo liệu cuộc sống rất tốt, ngoài việc gõ chữ chậm hơn chút thì cánh tay bị thương dường như không ảnh hưởng mấy, căn phòng vẫn được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp.
“Gió mạnh mới biết cỏ cứng.”
Ân Vinh Lan khẽ động môi, đưa ra một lời đánh giá.
Dù không giải thích gì thêm, cũng nghe ra đó là lời khen.
Trần Trản ngừng chớp mắt mấy giây, ngược lại còn cau mày, cậu không quen việc bị người khác khen ngợi quá đà ngay trước mặt.
“Còn mấy ngày nữa thì tháo bột?”
Ân Vinh Lan hỏi về vết thương, như thể lời khen vừa rồi chỉ là thuận miệng.
Trần Trản liếc nhìn tờ lịch, giơ hai ngón tay.
“Hai ngày nữa tôi vừa hay rảnh.”
Ân Vinh Lan nghĩ một chút rồi nói: “Lúc đó tôi lái xe đưa cậu đi.”
Ánh mắt Trần Trản chuyển ra ngoài cửa sổ, như vô tình hỏi: “Xe mượn à?”
Trong quá trình ở chung, Ân Vinh Lan đã khá hiểu tính cách đối phương, lúc nào cũng giữ lại một phần đề phòng, anh lập tức mỉm cười đáp: “Xe tôi hỏng, còn đang sửa ở xưởng, chỉ có thể mượn.”
Trần Trản vẫn luôn có chút nghi ngờ về thân phận của Ân Vinh Lan. Nói là nghèo thì chẳng thấy thiếu thốn gì, phóng đại lên thì giống một thương nhân giàu có kín tiếng, nhưng cũng không toát ra phong thái đại gia. Có lần Trần Trản còn kiếm cớ lén xem nhãn mác quần áo của Ân Vinh Lan, đặc biệt lên mạng tra thử, xác nhận không phải hàng hiệu.
Chỗ nào cũng không hợp lý, nên trong sinh hoạt thường ngày Trần Trản cứ tạm coi như Ân Vinh Lan đúng với thϊếp lập nhân vật mà anh tự đưa ra.
Trần Trản không từ chối đề nghị chở mình đến bệnh viện, quay sang Ân Vinh Lan nói: “Vậy làm phiền anh, đợi tôi khỏi sẽ mời anh ăn một bữa.”
Hai ngày trôi qua nhanh như chớp mắt. Bác sĩ nói hồi phục rất tốt, sau khi tháo bột còn dặn dò thời gian gần đây không nên làm việc nặng.
Cả Ân Vinh Lan lẫn Trần Trản đều không phải kiểu người suốt ngày dán mắt vào điện thoại, nên trên đường về chủ yếu là trò chuyện trực tiếp. Gần đến khu chung cư, Trần Trản mới cúi đầu lướt điện thoại một lúc, lắc đầu nói: “Lâm Trì Ngang vậy mà vẫn còn trên hot search.”
Vì vụ đánh người, mọi hành động của đối phương lúc này đều trở thành tâm điểm bị người ta soi mói.
Trần Trản thậm chí còn thấy cả những bài thêu dệt ly kỳ về việc hai bên đã âm thầm đạt được thỏa thuận hòa giải. Lâm Trì Ngang đã gửi thư luật sư cho các cơ quan truyền thông tung tin đồn thất thiệt, vậy mà độ nóng của sự việc vẫn kéo dài suốt hai tuần liền.
Không biết có phải ý trời hay không, khi Trần Trản ngẩng đầu lên lần nữa, liền trông thấy trước cổng khu dân cư một bóng người quen thuộc.
Dù đối phương có đeo khẩu trang, lại đứng khá xa, Trần Trản vẫn nhận ra đó là Lâm Trì Ngang ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Có những người sinh ra đã mang khí chất nổi bật giữa đám đông.
Ân Vinh Lan dường như không chú ý tới chuyện bên này, chỉ chuyên tâm làm tròn bổn phận của một tài xế, dừng xe gọn gàng.
Lúc Trần Trản xuống xe, nhìn thấy chỗ đậu xe chật hẹp đến mức đó mà vẫn đỗ lọt, không khỏi bội phục tay lái của đối phương, đúng kiểu góc xó xỉnh thế này cũng chiếm được.
Lâm Trì Ngang cũng đã để ý tới bên này. Vừa nhìn thấy Trần Trản, Lâm Trì Ngang theo phản xạ nhíu mày, vẻ thiếu kiên nhẫn ấy còn chưa kéo dài được một giây thì khi nhận ra Ân Vinh Lan đi phía sau, ánh mắt khẽ động, sắc mặt lập tức trở nên khó lường.
Ở vị trí của Lâm Trì Ngang, đương nhiên biết thân phận của Ân Vinh Lan. Từ xuất thân hàn môn mà vươn lên thành nhân tài thì không khó, nhưng để trở thành một tân quý thực sự thì khó như lên trời.
Bản thân Ân Vinh Lan, trong giới này, đã là một truyền kỳ.
“Cái này là…”
Còn chưa kịp hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, Trần Trản sợ đối phương quỵt nợ, liền nhắc nhở: “Chẳng phải đây là bảo mẫu anh thuê cho tôi sao? Nhớ trả tiền đấy.”
Không khí im lặng một lát, Lâm Trì Ngang trong đầu suy đoán hàng loạt khả năng có thể xảy ra.
Biểu cảm vốn đã phức tạp của hắn giờ càng khó đoán hơn, thuê một bảo mẫu như thế này… hắn có đức hạnh gì mà hưởng nổi chứ?!
Lời tác giả:
Lâm Trì Ngang: Tôi từ đầu đến cuối vẫn không hiểu, trong câu chuyện tình yêu của hai người, rốt cuộc tôi đóng vai trò gì?