Chương 10.1: Gặp gỡ

Cho dù Lâm Trì Ngang không dặn dò gì thêm, với tình trạng hiện tại của Trần Trản, cậu cũng không thể tùy ý đi lại được.

Cổ chân có vẻ chỉ là bong gân bình thường, Trần Trản đang định tìm một chiếc khăn để chườm thì bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.

Nhanh vậy sao?

Trần Trản khập khiễng đi tới cửa, mở ra một khe nhỏ, rồi nhìn thấy một gương mặt khiến cậu bất ngờ.

“Ân tiên sinh?”

Bắt gặp vẻ kinh ngạc trong ánh mắt Trần Trản, Ân Vinh Lan trầm mặc một lúc rồi hỏi.

“Cậu nghĩ là ai?”

“Kẻ thù giai cấp.”

Trần Trản nói tỉnh bơ.

Ân Vinh Lan không đến tay không, sau khi đặt hộp quà mang theo sang một bên, anh nói: “Tôi nghe nói cánh tay cậu bị thương nên ghé qua xem.”

Chữ nghe nói được dùng khá tinh tế, Trần Trản nhướng mày: “Không phải thấy trên mạng à?”

Ân Vinh Lan đáp: “Tôi rất ít lên mạng.”

Việc biết Trần Trản gặp chuyện cũng chỉ là vô tình nghe cấp dưới bàn tán.

Trần Trản không đào sâu chuyện câu chữ, chậm rãi nói: “Hám cái lợi nhỏ, để người ta mời ăn một bữa, lúc về thì trượt chân ngã.”

Ngay từ đầu, Ân Vinh Lan đã thấy lời đồn Trần Trản bị người khác đánh là không mấy đáng tin, Ân Vinh Lan từng tận mắt thấy Trần Trản đánh nhau, thân hình gầy gò nhưng toát ra một cỗ hung hãn, hoàn toàn không phải kiểu người ăn thiệt mà nuốt vào trong.

Trần Trản xoa xoa cổ chân, Ân Vinh Lan chủ động nhận lấy việc Trần Trản định làm, vắt khăn cho ráo nước rồi giúp Trần Trản chườm lên.

“Đỡ hơn chưa?”

Trần Trản đáp: “Thân tàn mà chí không phế.”

Ân Vinh Lan thấy Trần Trản bình thản dùng một tay gõ bàn phím, không khỏi bật cười.

Đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa mấy tiếng: “Xin hỏi Trần Trản tiên sinh có ở đây không ạ?”

Ân Vinh Lan liếc nhìn Trần Trản, người kia gật đầu, anh liền đi tới mở cửa giúp.

Bên ngoài, người đàn ông trung niên xách theo hộp thuốc vừa nhìn thấy Ân Vinh Lan thì sững lại, ánh mắt qua khe cửa nhìn thấy Trần Trản phía sau đang bó bột, lập tức biết là mình không tìm nhầm, liền nói rõ mục đích: “Lâm tiên sinh nhờ tôi đến kiểm tra cho anh.”

Trần Trản không từ chối.

Trong lúc bác sĩ kiểm tra cổ chân, Trần Trản bình thản nói: “Chỉ là trẹo một chút thôi, không nghiêm trọng.”

Trước kia Trần Trản đánh nhau không ít, nên đối với tình trạng cơ thể của mình, Trần Trản vẫn có thể tự ước lượng khá chính xác.

Bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng xong, xác nhận không có vấn đề lớn, để lại chai dầu thuốc đã chuẩn bị sẵn: “Bôi đúng giờ, đừng dùng lực xoa bóp mạnh.”

“Cảm ơn.”

Trần Trản hỏi thẳng vào vấn đề mấu chốt: “Tôi không chủ động mời bác sĩ đến, vậy tiền khám tính cho Lâm Trì Ngang thì hợp lý hơn chứ?”

Bác sĩ nhìn Trần Trản với vẻ mặt khá phức tạp: “Sẽ tính như vậy.”

Lúc này Trần Trản mới yên tâm, quay lại tiếp tục công việc.

Trước khi ra khỏi cửa, bác sĩ không nhịn được ngoái đầu nhìn Ân Vinh Lan thêm một cái, cứ cảm thấy đã gặp người này ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Dường như chẳng hề để ý đến vẻ mặt đang cố nhớ ra gì đó của ông, Ân Vinh Lan hỏi một ngày cần bôi mấy lần, rồi ung dung đóng cửa lại.

“Có cần tôi giúp không?”

Trần Trản vô tư chìa thẳng bàn chân ra trước mặt anh.

Ân Vinh Lan khựng lại một chút, giúp Trần Trản bôi thuốc xong mới hỏi tiếp: “Cần tôi đánh máy giúp không?”

Lúc này Trần Trản mới kịp phản ứng ra mình đã hiểu nhầm ý đối phương, Ân Vinh Lan là đang hỏi cậu có cần đọc miệng để anh ấy gõ hộ hay không.

“Không cần đâu.”

Trần Trản nghĩ ngợi một chút, cố dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể: “Tôi đã hoàn lương rồi, nhân lúc còn trẻ anh cũng nên sớm tìm một công việc đàng hoàng đi.”

Ân Vinh Lan luôn có cảm giác biểu cảm khi Trần Trản nói câu này giống hệt một người nào đó.

Bản thân Trần Trản cũng thấy tâm trạng mình lúc này na ná một người quen.

Khoảng cùng một thời điểm, hai người đồng loạt nhận ra là ông lão sống đối diện.

Trần Trản trầm giọng: “Chẳng lẽ tôi chưa già đã lão?”

Ân Vinh Lan im lặng rất lâu rồi mới nói: “Tôi lớn tuổi hơn cậu.”

Một lát sau, Trần Trản dùng giọng đều đều, không chút lên xuống, nói ra những lời nghe như rất hùng hồn: “Vậy thì chúng ta cùng cố gắng.”

Vốn còn định nói thêm câu ôm lấy một tương lai tươi đẹp, nhưng cậu thấy không hợp cảnh lắm, đành nuốt ngược trở lại.

Đang nói chuyện thì vị bác sĩ vừa rồi lại quay lại, nhìn Ân Vinh Lan bất lực cười cười, ra hiệu muốn nói riêng vài câu.

Hai người đi ra cửa, bác sĩ tóm tắt ngắn gọn: “Lúc nãy Lâm tiên sinh gọi điện hỏi, biết có bạn đang giúp chăm sóc Trần Trản nên hứa chỉ cần trong thời gian cậu ấy dưỡng thương anh phụ trách chăm nom sẽ trả hai trăm nghìn.”

Ân Vinh Lan không nói gì, bác sĩ nhìn gương mặt không đổi sắc của anh, tự dưng sinh ra chút chột dạ, nhanh chóng gạt đi cảm giác kỳ quặc đó rồi nói tiếp: “Dĩ nhiên điều kiện là mong anh đảm bảo trước khi Trần Trản khỏi hẳn sẽ không ra ngoài, tránh để phóng viên chụp được ảnh rồi bịa đặt lung tung.”

Giọng nói không lớn, nhưng trong không gian nhỏ thế này, cửa lại chỉ khép hờ, Trần Trản nghe được bảy tám phần.

Ân Vinh Lan liếc Trần Trản một cái, không biết nghĩ tới điều gì, rồi gật đầu.

Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười cũng trở nên chân thành hơn: “Số tài khoản ngân hàng và tên người nhận, tạm chuyển trước mười vạn, phần còn lại đợi…”

Ân Vinh Lan giơ tay lên: “Không vội.”

Bác sĩ cảm thấy người này khá đáng tin, không nấn ná thêm, xuống lầu lái xe về nhà.

Khi Ân Vinh Lan bước vào phòng, Trần Trản vẫn đang vất vả gõ chữ chậm chạp.

“Cậu nghe hết rồi à?”

Trần Trản gật đầu lấy lệ, tâm trí vẫn dán chặt vào công việc.

Ân Vinh Lan kéo một chiếc ghế, ngồi cách Trần Trản vài bước: “Đến lúc đó tôi sẽ bảo ông ấy chuyển tiền thẳng cho cậu.”

Ngón tay Trần Trản khựng lại, cậu cau mày: “Nói gì vậy? Đó là tiền công của anh, chuyển cho tôi làm gì?”

Tiền công?

Ân Vinh Lan vì cách gọi mới mẻ này mà khẽ nhướn mày, lát sau lại không nhịn được bật cười khe khẽ.

Trần Trản bất giác nhìn anh kỹ hơn.

Nói thật, cảm xúc của người này lên xuống khá kỳ lạ, cậu hoàn toàn không thấy câu nói đó có điểm gì đáng cười.