Chiếc xe lao đi vun vυ"t, giữa đêm khuya đường xá khá thoáng, phía sau ánh đèn đường hai bên chỉ kịp loé lên rồi vụt tắt.
“Phiền cô chạy nhanh hơn một chút.”
Người lái xe là một nữ tài xế, cô liếc nhìn vị khách phía sau qua gương chiếu hậu, rồi đạp chân ga.
Mái tóc lưa thưa trước trán của Lâm Trì Ngang bị gió ngoài cửa sổ khẽ hất lên, đường nét gương mặt cứng cáp, góc cạnh rõ ràng.
Dạo gần đây vận may của Lâm Trì Ngang thật sự không tốt, xe chỉ mới đỗ ven đường thôi mà cũng gặp phải chuyện kỳ quặc như bị xì lốp, kéo theo việc đành phải bắt taxi về nhà.
Điện thoại đột nhiên rung lên, đầu dây bên kia nói đã thông qua camera giám sát tìm được kẻ gây ra chuyện, Lâm Trì Ngang liếc nhìn thời gian: “Cậu đi xử lý là được rồi.”
Cuộc gọi vừa kết thúc, vạch pin cuối cùng trên màn hình cũng vừa khéo cạn sạch.
Lâm Trì Ngang khẽ bĩu môi, tiếp tục dồn ánh mắt vào cảnh đêm bên ngoài.
Trong lúc xe tăng tốc, chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Lâm Trì Ngang trả tiền mặt xong rồi chờ một lát, thấy tài xế không có phản ứng gì thì sự kiên nhẫn cạn dần, ngón tay Lâm Trì Ngang khẽ gõ hai cái lên cửa xe: “Thối tiền.”
Nữ tài xế quay phắt đầu lại, vẻ mặt không dám tin, lắp bắp lặp lại: “Anh, anh muốn thối tiền à?”
Lâm Trì Ngang nhíu mày.
Một lúc sau, Lâm Trì Ngang nhận lại tiền rồi dứt khoát xuống xe rời đi.
Đợi đến khi Lâm Trì Ngang đã đi khá xa, nữ tài xế mới như sực tỉnh khỏi mộng, vội vàng lấy điện thoại chụp một tấm ảnh bóng lưng rồi đăng lên Weibo.
Có phúc chở được Lâm Trì Ngang, lúc xuống xe anh ấy đưa tờ một trăm, kết quả lại còn bảo tôi thối tiền!!!!
Đúng là cẩu nam nhân, anh thay đổi rồi. (chèn chân chó.jpg)
Đăng xong, cô thậm chí còn tạm dừng công việc, đỗ xe ven đường, ngồi chờ đọc bình luận.
Bình thường cô hay đăng ảnh xinh đã chỉnh sửa lên Weibo, cũng có chút fan, thậm chí còn được gọi là nữ tài xế xinh đẹp nhất. Chẳng mấy chốc, phần bình luận đã nhộn nhịp hẳn lên.
[Tháp Tháp: Giả đúng không!]
[Slime phiên bản người thật: Ban ngày có người chụp được tổng giám đốc Lâm thị, trông cách ăn mặc rất giống người đàn ông trong ảnh.]
[Tinh Tú BABALA: Còn cả đồng hồ cùng mẫu nữa, đúng là một người, xác nhận xong!]
[Mèo chó một nhà: Thương cho chủ thớt ghê! Chiều nay tôi vừa đọc xong Sám Hối Lục, Trần Trản còn châm chọc Lâm Trì Ngang xưa nay chưa từng cho người ta thối tiền.]
[Quản sự Sola: Lúc này chỉ muốn cao giọng hát một bài:
Dòng nước cuốn trôi câu chuyện của năm tháng, đã thay đổi chúng ta…]
Những bình luận phía sau gần như toàn là cười cợt trêu đùa. Nữ tài xế taxi ngửa đầu thở dài, vốn nghĩ chở được nhân vật lớn thì sẽ kiếm thêm một khoản, ai ngờ đối phương lại quay đầu hoàn lương, bắt đầu coi trọng mấy đồng lẻ này.
Đúng là vận hạn triền miên.
Buổi chiều, sau khi Trần Trản đăng chương mới thì mọi chuyện vẫn như thường. Trước đó cũng từng có những chương nội dung tương tự, không gây ra phản ứng gì quá lớn. Ai ngờ đến tối, sau khi nữ tài xế đăng Weibo, Lâm Trì Ngang lập tức treo chễm chệ trong top 3 hot search, gỡ thế nào cũng không xuống được.
Đến khi Trần Trản biết chuyện thì đã là sáng hôm sau. Lâm Trì Ngang vẫn còn nằm lì trên hot search, mỗi lần độ nóng sắp hạ xuống lại đổi một cái “áo giáp” khác rồi leo thẳng lêи đỉиɦ lần nữa.
[Hệ thống: Anh giỏi ghê đó nha!]
Trần Trản đang ăn sáng, sau khi livestream, cuộc sống của Trần Trản có cải thiện hơn chút, từ gặm bánh bao trắng đã nâng cấp lên bò bít tết. Vì người quá gầy nên dạo này Trần Trản đặc biệt có thiện cảm với thịt.
Lúc này, tiếng dao nĩa cọ lên mặt đĩa nghe chói tai một cách khác thường.
[Hệ thống: Xin hãy tin tôi, tôi không có ác ý.]
Khi viết bài, Trần Trản hoàn toàn dựa theo mạch tâm lý của nguyên chủ. Những đố kỵ bị chôn giấu trong ký ức ấy, đứng từ góc nhìn người ngoài mà xem thì thật buồn cười. Sau khi lục lại ký ức, Trần Trản không cảm nhận được nam phụ có bao nhiêu tình cảm với nữ chính. Có lẽ tâm lý và tinh thần của nguyên chủ đã sớm có vấn đề, chỉ là lấy Khương Dĩnh làm điểm bùng nổ mà thôi.
Bữa sáng mới ăn được một nửa, Ân Vinh Lan đột nhiên tới cửa.
Trần Trản quan sát Ân Vinh Lan kỹ một lượt. Ngày làm việc bình thường, khi người khác còn bận rộn giờ hành chính sáng đi chiều về, vậy mà đối phương lại có thời gian đến chơi, chẳng lẽ thật sự là người thất nghiệp?
Ân Vinh Lan vẫn giữ nụ cười quen thuộc, điện thoại của Trần Trản bỗng reo lên, Trần Trản gật đầu, trực tiếp mời Ân Vinh Lan vào nhà rồi quay sang nghe máy.
Bên kia không biết nói những gì, Trần Trản đều lịch sự từ chối hết, cuộc gọi nhanh chóng kết thúc.
Ân Vinh Lan mơ hồ nghe lọt vài chữ, xâu chuỗi lại rồi hỏi: “Là Hướng Tây lại tìm cậu livestream à?”
Trần Trản gật đầu: “Nghe nói Nguyên Thụy đã giành được tư cách nhà tài trợ của hội Bác Duyệt, Hướng Tây bắt đầu sốt ruột rồi.”
Ân Vinh Lan mỉm cười: “Cơ hội tốt để hét giá ngay tại chỗ, sao lại từ chối?”
Trần Trản đáp: “Nếu Hướng Tây đủ thông minh, sau buổi livestream nên tìm cách lấy được tài trợ để nâng hình ảnh. Giờ mà tiếp tục đi lại lối cũ chỉ khiến người ta cười là làm màu, câu view.”
Ân Vinh Lan nói: “Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc cậu kiếm tiền.”
Trần Trản lắc đầu: “Bơm nhiều lốp xe sẽ nổ.”
Ánh mắt Ân Vinh Lan thoáng hiện vẻ tán thưởng: “Cậu rất thông minh.”
Cái giọng điệu kiểu người lớn khen trẻ con ấy khiến Trần Trản bật cười, rồi hỏi mục đích Ân Vinh Lan đến đây.
Nghe xong, Trần Trản khẽ nhướng mày: “Leo núi?”
“Dạo này thời tiết rất thích hợp.”
Ân Vinh Lan tìm chỗ ngồi xuống: “Thiên Vân Sơn quanh năm chẳng có mấy ngày mây mù tan hết, chỉ tầm thời gian này đi là vừa đẹp.”
Ban đầu Trần Trản định từ chối, nhưng liếc thấy cánh tay có phần hơi mảnh mai, so với một người đàn ông thì quả thật là hơi mềm, câu từ chối liền nuốt ngược trở lại.
Trần Trản gật đầu: “Vận động chút cũng tốt.”