Chương 7.2: Chính anh đã ép tôi đến bước đường này

Vốn tưởng dựa vào lưu lượng đang hot là nắm chắc phần thắng, ai ngờ lại bị đối phương đè đầu cưỡi cổ. Cái giá phải trả cao gấp mấy trăm lần, vậy mà phản ứng thị trường chỉ như gợn lên một gợn sóng nhỏ.

“Không cần vội.”

Ân Vinh Lan nói.

“Ba tháng nữa là đến hội nghị Bác Duyệt, tìm cách trở thành nhà tài trợ của họ.”

Người phụ trách kế hoạch bán hàng lập tức đáp: “Tôi sẽ đi liên hệ ngay.”

“Anh đích thân đi, đừng để xảy ra sai sót nữa.”

Ân Vinh Lan dặn dò thêm vài điểm cần chú ý, vẻ mặt vẫn luôn ôn hòa như cũ, nhưng những người ngồi gần lại chẳng ai dám nhìn thẳng vào ánh mắt đó.

Cuộc họp kết thúc, mọi người đều âm thầm thở ra.

Ân Vinh Lan khoát tay, ra hiệu muốn ngồi lại phòng họp một lát, những người khác mới lần lượt rời đi.

Ân Vinh Lan cũng không ở một mình quá lâu, lúc bước ra ngoài thì đa số mọi người vẫn đang chờ thang máy.

Quản lý dự án chủ động chào hỏi, Ân Vinh Lan gật đầu, rồi bỗng nhiên hỏi: “Anh thấy Trần Trản là người thế nào?”

Quản lý dự án đáp: “Bị cả mạng chê cười.”

Vừa nói vừa tỏ vẻ khinh thường: “Gần đây hình như cậu ta lại viết cái gọi là hồi ký gì đó, đúng là làm trò gây chú ý, phàm là người có chút đầu óc thì chẳng ai thèm xem. Ngài cứ yên tâm, cậu ta chỉ nổi nhất thời thôi, chúng ta chắc chắn sẽ đánh một trận lật ngược thế cờ thật đẹp.”

Đúng lúc này, một nam đồng nghiệp vừa từ nhà vệ sinh quay lại thấy thang máy còn chưa tới, liền hớt hải chạy sang.

Vừa cúi đầu thở dốc, anh ta vừa vỗ vai quản lý dự án: “Sám Hối Lục vừa mới cập nhật đó, tôi chiếm được ghế sofa rồi, anh vào bình luận đi, bây giờ vẫn còn sàn đấy.”

Nụ cười trên mặt quản lý dự án từ gượng gạo đến sụp đổ hoàn toàn chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.

Nam đồng nghiệp nói xong mới cảm thấy không khí xung quanh như im lặng hẳn đi một nhịp. Ngẩng đầu lên, anh ta phát hiện không ít đồng nghiệp đang nhìn mình bằng ánh mắt khó nói thành lời. Trong lúc còn đang ngơ ngác, ánh mắt lại vừa hay chạm phải ánh nhìn của Ân Vinh Lan.

Chỉ thấy khóe môi Ân Vinh Lan khẽ nhúc nhích: “Bài viết hay lắm à?”

Dù là nam đồng nghiệp hay quản lý dự án, chỉ một nụ cười đó thôi cũng đủ làm hồn vía bay sạch.

“Cũng, cũng tạm thôi.”

Quản lý dự án không dám lên tiếng, nam đồng nghiệp đành dày mặt đưa ra một câu trả lời lấp lửng.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Đối với những người không phải Ân Vinh Lan, khoảnh khắc ấy chẳng khác nào ánh sáng cứu rỗi.

Quản lý dự án lùi lại một bước, nhường chỗ: “Ngài đi trước ạ.”

Thang máy có giới hạn tải trọng, không ít người chủ động đợi chuyến sau. Nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, quản lý dự án xoay người bóp cổ nam đồng nghiệp, mặt mày hung dữ: “Nói! Sao cậu lại hại tôi!”

Nam đồng nghiệp vẫn còn sợ hãi, nhưng miệng thì đanh thép: “Nhân viên có đời sống riêng cũng bình thường mà, có phải đọc truyện đen đâu, đừng lo.”

Quản lý dự án nghiến răng ken két: “Đó chính là kẻ thù giai cấp khiến kế hoạch lần này của chúng ta thất bại!”

Nam đồng nghiệp sờ sờ mũi, chột dạ nói: “Không chịu nổi vì bài viết thật sự khá hay.”

Nghe vậy, quản lý dự án miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhưng lực tay vẫn chẳng hề giảm. Người bên cạnh vội vàng xoa dịu: “Biết đâu tổng giám đốc cũng đang theo dõi truyện thì sao.”

Dù trong lòng ai cũng rõ, Ân Vinh Lan chắc chắn không rảnh rỗi đến mức đó.

Quả thật, Ân Vinh Lan chưa từng đọc thứ Trần Trản viết, nhưng vào lúc này lại nảy sinh thêm đôi phần hứng thú, nghĩ rằng khi rảnh rỗi có lẽ cũng nên xem thử một lần.

Còn lúc này, Trần Trản, người tự phong mình là văn hào tương lai đang mua hẳn một thùng trứng gà, ngồi chờ trước cửa đợi ông lão đi nhặt ve chai về.

Ông lão vừa thấy hộp quà là biết Trần Trản vừa kiếm được một khoản kha khá.

“Giờ con đường làm giàu của người trẻ ta càng lúc càng không hiểu nổi.”

Chỉ mượn ông cái bàn thôi mà đã kiếm được cả một thùng, đúng là giỏi thật.

Trần Trản nhún vai: “Con là cổ phiếu tiềm năng mà.”

Ông lão mở cửa cho Trần Trản vào, hỏi: “Chuẩn bị tiếp tục làm cái gì đó… livestream à?”

Trần Trản lắc đầu, liếc nhìn hộp quà: “Không thể bỏ hết trứng vào một giỏ.”

Trần Trản không nán lại lâu, xem giờ rồi quay về để kịp chạy deadline.

Lượt lưu Sám Hối Lục mỗi ngày đều tăng thêm hàng trăm, khu bình luận thì đúng là một sân khấu lớn, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả phần nội dung chính.

[Tóc của Maria: Ô hô! Tôi bắt đầu ship CP Trần Trản × Lâm Trì Ngang rồi nha!]

[Đỉnh cao thế giới: Bà chị phía trên còn ổn không vậy?]

[Người lái đò Triệu Tam: Đã làm người, xin hãy lương thiện!]

Trần Trản lướt qua vài dòng, mới mấy chục nghìn chữ mà đã xuất hiện không ít bản phát sinh đồng nhân. Trần Trản chọn lọc vài đoạn đùa vui không bóp méo tính cách nhân vật, cũng không quá lố, ghim lên trên, khiến khu bình luận trông đỡ ô nhiễm hơn hẳn.

Sau đó Trần Trản liếc nhìn doanh thu phía hậu đài, rồi bắt đầu cặm cụi gõ chữ.

Lần nữa gặp lại nữ thần trong lòng tôi là vào một buổi trưa nắng rực rỡ.

Dù đã sớm biết dạo gần đây cô ấy qua lại khá thân với cậu công tử nhà giàu kia, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tim tôi vẫn đau nhói.

Chỉ có điều hôm nay là ngày lành, Bồ Tát phù hộ, bọn họ vậy mà lại cãi nhau.

Cô ấy có vẻ rất tức giận, hất tay bạn trai ra rồi trực tiếp lái xe rời đi.

Tôi hít sâu một hơi, từ chỗ lén nhìn trong bóng tối bước ra ngoài sáng, định quan sát cho rõ vẻ thất bại trên gương mặt của người đàn ông luôn tự cho mình là bất khả thất bại ấy.

Chỉ thấy anh ta xoa xoa giữa mi tâm, ghé vào một tiệm tạp hóa gần đó mua một chai nước gần như đã đông cứng, ném xuống một trăm tệ, chẳng thèm đợi chủ tiệm thối lại tiền, nhíu mày quay người bỏ đi.

Trước mắt tôi.

Hết lần này đến lần khác.

Anh kia, nhớ cho kỹ, chính anh đã ép tôi đến bước đường này!