Chương 7.1: Streamer mới nổi

Thật sự có người mua luôn sao.

Không chỉ riêng Ân Vinh Lan nảy ra nghi vấn này, mà cả khán giả trong phòng livestream cũng vậy.

[Lửa Trên Trời: Choáng thật!]

[Tóc của Maria: Lúc tôi vào thì đã chốt đơn xong hết rồi.]

[Constantinople: Hàng đã hết? Cái quái gì thế này?]

[Em yêu bé nhỏ của anh: Chỉ muốn biết, rốt cuộc người mua là đang nghĩ gì vậy!]

Trần Trản không hề cuống, chậm rãi nói: “Tôi đang trao đổi với bên nhà máy, bảo họ bổ sung thêm hàng, mọi người cứ bình tĩnh.”

Vừa nói Trần Trản vừa cười cong cả đôi mắt đào hoa: “Ngoài công dụng ra, dùng làm trò đùa giữa bạn bè cũng rất ổn. Hoặc tặng cho người mình không ưa một chai, ngầm nhắn nhủ rằng: Đầu óc có vấn đề à? Học theo Trần Trản, uống một chai về chữa trị đi.”

Kiểu marketing tự dìm mình này hiệu quả hơn tưởng tượng. Ít nhất là khu bình luận trở nên hiền hòa hẳn, chủ yếu toàn là một loạt ‘hahaha’.

Thời lượng livestream chỉ có bốn mươi phút, cuối buổi Trần Trản nghiêm túc nói: “Cảm ơn mọi người đã ủng hộ hôm nay, mong mọi gười sau này vẫn tiếp tục ủng hộ thương hiệu Hướng Tây.”

Trần Trản vẫy tay chào rồi tắt livestream.

Uống ngụm nước, nghỉ một lát, Trần Trản nhận được cuộc gọi từ phía nhà máy. Đầu dây bên kia vô cùng phấn khởi, thậm chí còn bày tỏ mong muốn hợp tác lâu dài. Kết thúc cuộc gọi, Trần Trản thong thả dọn dẹp, trả lại bàn xong xuôi rồi nói: “Cho tôi số tài khoản, khi tiền về tôi chuyển cho anh tám ngàn.”

Ân Vinh Lan hầu như chẳng làm gì nhiều, vậy mà Trần Trản vẫn sẵn sàng chia cho anh tám ngàn, đủ thấy lần livestream này ít nhất cũng lời mấy vạn.

“Chỉ là đúng thời điểm thôi, bình thường nhà máy không trả mức này đâu.”

Trần Trản nhìn ra suy nghĩ của anh, nhàn nhạt nói: “Huống chi tôi đã lập quân lệnh trạng, doanh số không đủ hai vạn thì tôi không lấy một xu.”

Ân Vinh Lan nhanh chóng hiểu ra Trần Trản đang tính toán gì: “Nguyên Thụy cũng vừa có sản phẩm mới ra mắt.”

Công dụng của sản phẩm Nguyên Thụy và Hướng Tây không chênh lệch bao nhiêu, đồng nghĩa với việc cạnh tranh vô cùng gay gắt.

Trần Trản mở Weibo: “Nguyên Thụy mời cả minh tinh làm đại diện, nhưng độ hot hiện tại còn không bằng livestream.”

#GhétAiĐóThìTặngNgườiTaTràXanhHướngTây!# treo chót vót trên top tìm kiếm.

Một đại V còn chia sẻ lại, kèm theo lời trêu chọc: “Sức mạnh của Hướng Tây lớn tới mức nào? Nó đã khiến Trần Trản kẻ có vấn đề về não quay lại làm người bình thường.”

Trần Trản một bước trở thành hiện tượng mạng mới nổi.

Tiền từ phía nhà máy chuyển tới rất nhanh. Sau khi đóng tiền thuê nhà, Trần Trản vẫn còn dư, tạm thời thoát khỏi cuộc sống phải thắt lưng buộc bụng.

Trần Trản nói: “Hệ thống, kiểm tra giúp tôi giá trị tẩy trắng hiện tại.”

[Hệ thống: Xin vui lòng chờ, đang tiến hành kiểm tra cho ngài.]

Giọng nói mềm mại, nũng nịu, hoàn toàn khác hẳn mấy đời hệ thống trước đó.

Trần Trản: “Lại đổi nữa rồi à?”

[Hệ thống: Hệ thống tiền nhiệm của ngài nói rằng đã học hỏi được không ít kiến thức từ ngài, hiện đã chuyển nghề, xuống biển làm kinh doanh.]

“…”

[Hệ thống: Chúc mừng ngài, giá trị tẩy trắng: 250.

Tự động làm mới nhiệm vụ: Nhiệm vụ 1 (Nam phụ rửa trắng) Chân thành thì sắt đá cũng phải mềm, hãy viết mười lá thư xin lỗi gửi nữ chính Khương Dĩnh.]

Trần Trản “ồ” một tiếng, tìm giấy bút, bắt tay vào làm.

[Hệ thống: Khoan đã, ký chủ xưa nay chẳng bao giờ làm nhiệm vụ mà?]

Trần Trản ngáp một cái, trong đôi mắt đào hoa phủ một tầng hơi nước: “Thỉnh thoảng làm chút cũng chẳng sao.”

[Hệ thống: Không được! Tôi không cho phép! Trước đây không làm thì bây giờ cũng không được làm.]

Trần Trản bắt đầu viết, thản nhiên nói: “Thật ra ngươi mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, đúng không?”

[Hệ thống: …Đúng vậy. Vậy nên anh có thể…]

“Không.”

Đêm đó, hệ thống không xuất hiện thêm lần nào nữa. Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Trần Trản lấy ra mười lá thư đã viết sẵn: “Có cần gửi đi không?”

Giọng hệ thống nghe mệt mỏi thấy rõ.

[Tặng miễn phí thêm 50 điểm rửa trắng, cậu đừng làm nữa.]

Trần Trản sờ sờ sống mũi, trầm ngâm một lát: “Lời đấy.”

Một phi vụ ngầm cứ thế được chốt xong.

Ăn sáng xong, Trần Trản gọi điện cho Ân Vinh Lan: “Về nhà an toàn chưa?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây: “Tôi rời nhà cậu từ tối qua.”

Giờ thì đã trôi qua tròn một đêm.

Trần Trản nói: “Báo mất tích cũng phải đủ bốn mươi tám tiếng mới lập hồ sơ, nên trước tiên cách mười hai tiếng xác nhận an toàn một chút.”

“Rất an toàn.”

Ân Vinh Lan vừa nói xong, liền nghe Trần Trản đáp một câu “Vậy là tốt rồi”, rồi cuộc gọi bị cúp ngay.

Phòng họp.

Mấy quản lý dự án của các phòng ban nhìn nhau, xem tình hình là biết ngay tổng giám đốc vừa bị cúp máy trước.

Lại có người dám cúp máy trước tổng giám đốc? Chẳng lẽ là bạn gái?

Ngoài bạn gái ra, e rằng không còn ai có gan to đến mức không sợ chết như vậy.

Ân Vinh Lan biết Trần Trản vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ cảnh giác. Trước kia anh từng khá mỉa mai kiểu người có tiền mà giả nghèo, vậy mà giờ đây lại cảm thấy trong đó có chút thú vị.

Phải nói rằng, tính cách của Trần Trản quả thật khác người.

Quản lý dự án vẫn đang tận tụy báo cáo công việc, mắt thấy tâm trí Ân Vinh Lan dường như đang để đâu đâu, liền vội vàng nói nhanh hơn, y như học sinh tiểu học đang cố lẩm nhẩm đọc thuộc bài để qua loa cho xong.

Nói liền một hơi xong xuôi, cuối cùng Trường Tùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ân Vinh Lan lên tiếng: “Chỉ nửa tháng nữa là vào mùa du lịch rồi, bây giờ làm chương trình khuyến mãi thì còn ý nghĩa gì?”

Sắc mặt quản lý dự án lập tức biến đổi: “Là tôi suy nghĩ chưa chu toàn.”

Ân Vinh Lan nói nhạt nhẽo: “Chưa chu toàn e rằng không chỉ có mỗi chuyện này.”

Trong lòng quản lý dự án khẽ thót lên một cái, thầm nghĩ, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Nguyên Thụy vốn chỉ là một thương hiệu nhỏ mới được mua lại, vấn đề là lần này thua quá thảm.

Ân Vinh Lan khẽ nhấc mắt: “Bỏ ra 3000 vạn để mời một minh tinh, kết quả hiệu quả còn không bằng một streamer?”

Vừa nói Ân Vinh Lan vừa nhìn sang phía người phụ trách kế hoạch bán hàng, người kia lập tức ngồi thẳng lưng, không giải thích vòng vo, trực tiếp thừa nhận sai sót: “Là lỗi của chúng tôi.”