Ông vẫn nhớ lần đầu gặp Ân Vinh Lan, khi ấy Ân Vinh Lan chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, còn cố ý dùng tiền làm thêm trong kỳ nghỉ để tranh thủ đến thăm ông. Chàng thiếu niên mặc chiếc quần bò đã bạc màu vì giặt nhiều, trong đôi mắt toát lên vẻ xa cách và điềm tĩnh.
Về sau, lăn lộn từng bước leo lên được vị trí như hôm nay, trở thành tầng lớp quyền quý mới, thái độ của Ân Vinh Lan đối với con người và thế sự lại càng thêm lạnh nhạt.
Ông lão lo rằng sau này khi mình không còn nữa, chút ấm áp cuối cùng trong lòng Ân Vinh Lan cũng sẽ biến mất theo.
Ân Vinh Lan lau khô những giọt nước trên tay, nghiêng mặt sang một bên, làn da trắng mịn tựa như đồ sứ, không chỉ ở màu sắc mà dường như cả nhiệt độ cũng vậy.
Người phá vỡ bầu không khí im lặng là giọng Trần Trản, cậu gõ cửa thật mạnh hai cái: “Đến lúc bay cao rồi.”
Ông lão ngơ ngác: “Bay cao cái gì?”
Ân Vinh Lan điềm nhiên đáp: “Cậu ấy nói sẽ dẫn con đi kiếm tiền.”
Chiếc ghế bập bênh chao đảo dữ dội một cái, ông lão bị sặc nước bọt, cúi người ho sù sụ mấy lần mới lấy lại hơi.
Ân Vinh Lan mở cửa, lại khoác lên hình tượng người đàn ông dịu dàng chu đáo: “Tôi cần làm gì?”
“Trước hết giúp tôi chuyển mấy thùng đồ uống nhà máy vừa gửi vào trong.”
Trần Trản tự mình ôm hai thùng lớn, chừa lại một thùng cho Ân Vinh Lan.
Trần Trản còn mượn ông lão thêm một cái bàn, ghép lại, trải khăn đỏ lên, xếp đồ uống thành hình ngọn núi nhỏ tam giác.
Ông lão hỏi: “Mấy đứa đang bày biện cái gì thế này?”
Trần Trản đáp: “Chuẩn bị livestream.”
Vừa nói Trần Trản vừa liếc nhìn thời gian: “Chưa tới mười phút nữa.”
Nghe Trần Trản nói sắp lên sóng trực tiếp, Ân Vinh Lan không biết lôi từ đâu ra một cái khẩu trang đeo lên, tiện thể đội thêm cái mũ.
Trần Trản nhìn Ân Vinh Lan bằng ánh mắt khó hiểu.
Ân Vinh Lan nghiêm túc nói: “Như vậy trông sẽ có khí thế hơn.”
“…”
Khí thế thì chưa thấy đâu, chỉ thấy trông có vẻ đầu óc hơi có vấn đề thì đúng hơn.
Bảy giờ tối, livestream đúng giờ bắt đầu.
“Chào mừng các bạn vừa vào phòng live, tôi là chủ phòng hôm nay... Trần Trản.”
Đồ uống Hướng Tây vốn đã có độ nhận diện khá cao, lại sẵn một lượng fan nhất định, ngay khi buổi livestream vừa mở, đã có không ít người lục tục kéo vào. Thêm vào đó, buổi chiều Trần Trản còn đăng một bài trên Weibo, nên người vào hóng chuyện lại càng đông hơn.
[Thái Tiểu Thái: Lúc xem Weibo còn không tin, Hướng Tây sao lại mời Trần Trản, cái loại bại hoại này?]
[Tóc của Maria: Không hứng thú với đồ uống, chỉ muốn hỏi khi nào streamer chịu đi đăng chương mới!]
[Constantinople: Tui cũng vào giục cập nhật đây.]
Bình luận đủ màu đủ kiểu.
Trần Trản liếc mắt thấy Ân Vinh Lan cố tình né khỏi ống kính, cũng không vạch trần, chỉ nở nụ cười vô hại.
Người có ngoại hình đẹp, tự nhiên sẽ hút được một lượng fan nhất định.
[Thái Tiểu Thái: Tiếc cho cái mặt đẹp thế này, sao hồi đó toàn thích làm trò quái đản vậy?]
“Cảm ơn Thái Tiểu Thái đã khen ngoại hình của tôi.”
Trần Trản cầm một chai đồ uống đưa sát ống kính.
“Nói thật với mọi người…”
Thực ra có muốn giấu cũng không giấu nổi, mấy chuyện nguyên chủ làm sớm đã lan khắp cõi mạng rồi.
“Từ năm mười chín tuổi tôi bắt đầu đánh nhau gây sự, hai mươi bốn tuổi thì gặp tình yêu sét đánh Khương Dĩnh. Suốt một năm sau đó, tháng một bám riết không buông, tháng hai theo dõi bám đuôi, tháng ba châm ngòi ly gián, tháng tư vì không cam tâm chuyện cô ấy và Lâm Trì Ngang yêu chớp nhoáng mà vu khống hãm hại… sang năm sau lại vì gửi thư đe dọa mà bị đưa vào đồn cảnh sát.”
Trần Trản nói một hơi liền mạch, không cần lấy hơi, khu bình luận trong livestream toàn dấu chấm than.
“Nói không nên lời”, “đỉnh của chóp”, “tôi đã hết biết phàn nàn thế nào rồi”… những câu tương tự cuồn cuộn trôi qua không ngừng.
Ngay cả Ân Vinh Lan đứng phía sau bên trái cũng liếc nhìn Trần Trản bằng ánh mắt đầy ẩn ý, dường như cũng không ngờ lịch sử đen của Trần Trản lại phong phú đến vậy.
“Nhưng mà...”
Trần Trản tung ra một cú chuyển ý dứt khoát: “...từ tháng trước trở đi, tôi không còn làm mấy chuyện hạ cấp nữa, đồng thời bắt đầu viết Sám Hối Lục để tự kiểm điểm bản thân. Mọi người có biết vì sao không?”
[Tóc của Maria: …Streamer không định nói là do uống trà xanh Hướng Tây đấy chứ?]
[Vương Phi Chạy Trốn: Quảng cáo cài cắm bất ngờ không kịp đỡ!]
Trần Trản bắt chước tư thế của mấy MC bán hàng trên TV, hai tay nâng chai đồ uống trước ống kính, mỉm cười nói: “Đúng vậy, tất cả đều là nhờ nó… trà xanh nhãn hiệu Hướng Tây. Dùng lá trà tươi vừa hái, vị ngọt dịu thanh mát, là thức uống có thể chạm thẳng tới tâm hồn! Uống thường xuyên giúp thanh nhiệt giải độc, tỉnh táo đầu óc, còn có thể chống lão hóa.”
Khu bình luận im lặng đúng một giây, sau đó bùng nổ, hàng loạt phản hồi ào ạt tràn lên.
[Thái Tiểu Thái: …Hoang dã thật sự!]
[Vương Phi Chạy Trốn: Đây là quảng cáo… độc lạ nhất tôi từng thấy.]
Bình luận bất ngờ trôi nhanh đến mức chóng mặt, khen chê lẫn lộn, còn chưa kịp đọc rõ đã bị đẩy lên trên.
Trần Trản ra hiệu cho Ân Vinh Lan: “Giúp tôi lấy cái cốc trong suốt.”
Ân Vinh Lan nhìn Trần Trản với ánh mắt vô cùng phức tạp, rõ ràng không ngờ đối phương lại bày ra màn này, lặng lẽ đưa cho Trần Trản một cái cốc nước thường.
[Tóc của Maria: Oa! Bàn tay đẹp ghê, thon dài trắng trẻo, streamer còn giàu tới mức thuê được trợ lý rồi sao!]
[huhi: Đồng ý khen, cái tay này tôi có thể liếʍ cả năm!]
Trần Trản không nhìn màn bình luận, vặn nắp chai rót ra nửa cốc: “Trà xanh ngon thì phải nhìn màu nước, càng trong xanh càng tốt. Đồ uống của Hướng Tây đều có hàm lượng đường không cao, rất hợp với mấy tiểu tiên nữ sợ tăng cân.”
Trần Trản lắc nhẹ cốc như thưởng thức rượu vang, nhấp một ngụm nhỏ, treo lên nụ cười hoàn hảo không tì vết: “Loại này vừa mới ra mắt, bán ở siêu thị ngoài là bảy tệ một chai. Hôm nay mua trong livestream thì mua ba tặng một, nếu mua cả thùng còn được tặng thêm hai chai trà hoa nhài.”
“…Vẫn đang đau đầu vì cái tật vì yêu mà thích tự hủy của mình sao? Học theo streamer đi, mỗi ngày một chai trà xanh Hướng Tây.”
Giọng Trần Trản hơi cao lên: “Tôi đếm ba hai một, bắt đầu lên link… ba, hai, một!”
Ân Vinh Lan hơi do dự hỏi: “Thật sự sẽ có người mua sao?”
Trần Trản đẩy ghế lùi ra sau một chút: “Anh vào link xem thử đi.”
Ân Vinh Lan bấm vào xem lướt qua, khi thấy con số doanh số 2,5 vạn, mí mắt không nhịn được giật giật.
Tác giả có lời muốn nói: Trần Trản: Một người đàn ông luôn điềm tĩnh, lặng lẽ phát tài.