Chương 6.1: Có tiền thì cùng nhau kiếm

Ông lão không nghe ra ẩn ý trong lời Trần Trản, lại bắt đầu hỏi han chuyện công việc của cậu: “Còn trẻ thì nên xông xáo nhiều vào.”

Trần Trản gật đầu: “Tôi biết.”

Viết truyện chỉ là giải pháp tạm thời, muốn dựa hoàn toàn vào nó mà phát tài thì đúng là không thực tế.

[Hệ thống: Thật ra anh có thể cân nhắc làm nhiệm vụ.]

Trần Trản chỉ cười, không đáp.

Dọn dẹp xong bàn, quay về chỗ ở, Trần Trản mới thản nhiên nói: “Nhiệm vụ đều mang tính giai đoạn, hễ còn có chút đầu óc thì phải biết tự tìm đường sống cho mình.”

Mở laptop lên bắt đầu tìm kiếm sản phẩm trên mạng, Trần Trản chợt nảy ra ý nghĩ, tiện tay tra thử cái tên “Ân Vinh Lan”. Đừng nói là thông tin hữu ích, đến cả người trùng tên cũng không tìm thấy.

[Hệ thống: Miệng thì nói tìm đường sống, sao lại đi xem đồ ăn?]

Trần Trản đáp: “Khai thác giá trị thương mại.”

Hệ thống nghe mà hiểu hiểu không hiểu, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Trản tìm vài công ty đang cạnh tranh với nhau, chọn ra những bên gần đây có sản phẩm mới ra mắt, rồi bắt đầu xem bảng thành phần, ghi chép cẩn thận.

Đúng lúc Trần Trản đang tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc, tiếng gõ cửa lại vang lên, cực kỳ không đúng lúc.

“Làm ơn mở cửa giúp.”

[Hệ thống: Phát hiện không có chức năng mở cửa.]

Trần Trản đặt công việc trong tay xuống, thở dài: “Thế thì cần cậu làm gì.”

Trần Trản cứ tưởng người đến là ông lão nhà đối diện, không ngờ trước mắt lại là một gương mặt trẻ trung tuấn tú.

“Ân tiên sinh.”

Trần Trản nhướn mày: “Sao lại là anh?”

Ân Vinh Lan nói: “Tôi thấy bức thêu chữ thập cậu treo ngoài cửa, cảm giác khá thú vị.”

Ân Vinh Lan đã gặp đủ loại người, ánh mắt nhìn anh có kẻ nịnh nọt, có kẻ lấy lòng, cũng có kẻ toan tính, chỉ riêng Trần Trản, ngay từ lần gặp đầu tiên đã mang theo sự đề phòng. Lúc đầu còn thấy lạ, đến hôm nay nhìn bức thêu treo trên cửa nhà ông lão thì làm sao còn không hiểu cho được.

“Tôi cho rằng cậu đang hiểu lầm tôi.”

Điều Trần Trản không quen nhất chính là tiếp xúc với những người quá mức nho nhã, lịch sự. Dù cậu có lạnh nhạt hay nhiệt tình, đối phương vẫn luôn thong dong điềm tĩnh, trên mặt treo nụ cười giả tạo.

“Đúng là có hiểu lầm.”

Trần Trản đáp dứt khoát: “Tôi xin lỗi.”

“…”

“Còn việc gì nữa không?”

Trần Trản hỏi.

Ân Vinh Lan khẽ gật đầu: “Có lẽ tôi sẽ làm phiền cậu một lúc.”

Trần Trản nghiêng người sang một bên: “Mời vào.”

Ân Vinh Lan thay giày xong, liếc nhìn quanh một vòng: “Đàn ông sống một mình mà giữ nhà cửa gọn gàng thế này cũng hiếm.”

Trần Trản đáp: “Vì đồ đáng tiền đều bán hết rồi, chỉ còn lại mỗi cái máy tính.”

Muốn bừa bộn cũng phải có vốn, mà trong nhà thì chẳng có mấy món đồ đạc.

Trong căn phòng, thứ duy nhất coi như có chút điểm nhấn đủ khiến người ta thấy dễ chịu chính là mấy chậu trầu bà xanh mướt đặt trên bệ cửa sổ.

Ánh mắt Ân Vinh Lan khi lướt qua mấy chữ “Tập đoàn Nguyên Thụy” trên mặt bàn thì khẽ khựng lại.

Tập đoàn Nguyên Thụy là một công ty họ vừa mới thâu tóm, chủ yếu kinh doanh các loại đồ uống có tính chất chăm sóc sức khỏe.

Trần Trản cũng không cố tình né tránh. Sau khi tìm thông tin tuyển dụng của Tập đoàn Nguyên Thụy mà không có kết quả, Trần Trản vẽ một dấu gạch chéo trong sổ, rồi tiếp tục tìm kiếm các doanh nghiệp khác.

Ân Vinh Lan hỏi: “Cậu đang tìm việc sao?”

Trần Trản đáp: “Kiếm chút thu nhập thêm thôi.”

Rất nhanh, Trần Trản lại tìm thấy thông báo của một công ty khác, đi ra cửa gọi điện một cuộc. Khi quay lại, tâm trạng dường như khá hơn, Trần Trản rót một cốc nước đun sôi để nguội, đặt bên tay Ân Vinh Lan: “Tiếp đãi không chu đáo, mong anh đừng để ý.”

Gập máy tính lại, Trần Trản ngồi xuống đối diện, thẳng thắn nhắc lại chuyện ban nãy: “Xét tới việc Ân tiên sinh xuất hiện đúng lúc như vậy, suy đoán của tôi quả thật có phần ác ý.”

Giọng Ân Vinh Lan không hề tỏ ra khó chịu, bình thản giải thích: “Trước đó có một thời gian tôi ở nước ngoài, đến khi về mới biết tin ông cụ không được khỏe.”

Lâu rồi không uống nước sôi để nguội, Ân Vinh Lan khẽ nhíu mày, rồi nói tiếp: “Hơn nữa, tôi cũng rất ghét những kẻ vong ân bội nghĩa.”

Trần Trản bỗng hỏi sang chuyện chẳng liên quan: “Bình thường anh có lên mạng không?”

“Thỉnh thoảng.”

“Anh đã từng thấy trên mạng những sự tích về tôi chưa?”

Ân Vinh Lan đáp: “Có nghe qua sơ sơ.”

Trần Trản nhìn anh bằng ánh mắt dò xét: “Biết rồi mà còn dám qua lại với tôi sao?”

Ân Vinh Lan nói: “Trên đời có rất nhiều chuyện bị truyền miệng sai lệch.”

Trần Trản giải thích: “Riêng tôi thì toàn viết sự thật.”

“…”

Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không ai nói gì.

Trần Trản phá vỡ bầu không khí im lặng: “Hiện giờ Ân tiên sinh đang làm ăn trong lĩnh vực gì?”

Ân Vinh Lan không trả lời thẳng, chỉ nói: “Làm ăn không được thuận lợi lắm.”

Rồi sau đó khẽ cười: “Tôi thấy cậu có vẻ đang ấp ủ chuyện lớn, hay là cho tôi theo cùng?”

Trần Trản suy nghĩ vài giây, rồi gật đầu.

Ân Vinh Lan khựng lại, không ngờ Trần Trản lại thật sự đồng ý.

“Đừng thấy tôi bây giờ nghèo rớt mồng tơi...”

Trần Trản bình thản nói: “...chưa đầy nửa năm nữa, đảm bảo sẽ kéo anh bay lên.”

Ân Vinh Lan hơi quay mặt sang chỗ khác, trong mắt lộ ra ý cười lấp lánh cố ý che giấu, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười đủ khiến người ta ôm bụng, Ân Vinh Lan khẽ ho một tiếng: “Vậy thì trông cậy vào cậu.”

Hai người không có nhiều đề tài chung. Chiều hôm đó Ân Vinh Lan đặc biệt rảnh rỗi, sang nhà đối diện giúp ông lão dọn dẹp, trả lại không gian riêng cho Trần Trản.

Khoảng ba bốn giờ chiều, nắng gắt rọi xuống, ông lão nằm trên ghế bập bênh, chính thức bước vào nhịp sống an dưỡng tuổi già.

“Thằng bé đó sống có tình có nghĩa, chỉ riêng điểm này thôi đã rất hiếm rồi.”

Ông lão liếc về phía bếp: “Ở chung cũng thấy thoải mái.”

Ân Vinh Lan vừa rửa chén trà, vừa để lớp vỏ dịu dàng thường ngày dần tan đi, thần sắc trở nên khó đoán.

Ông lão thở dài: “Từ nhỏ tính cách con đã lạnh lùng rồi.”