Khương Dĩnh trước khi chuyển sang đóng phim từng debut trong một nhóm nhạc. Về sau, một thành viên trong nhóm dính bê bối chen chân vào gia đình người khác, cả nhóm vì thế mà tan rã.
Lúc này cô vừa quay xong một cảnh trong đoàn phim, nữ diễn viên đóng cặp với Khương Dĩnh so với hồi mới đầu còn niềm nở, mấy ngày gần đây gần như không nói chuyện riêng với Khương Dĩnh nữa.
Quản lý đưa cho Khương Dĩnh chai nước, lắc đầu cảm thán.
“Đúng là lòng ghen tị của phụ nữ.”
Khương Dĩnh thấy cũng khá mới mẻ, với địa vị hiện tại của cô trong giới giải trí, hiếm khi có người dám công khai bày ra sắc mặt ra như vậy.
Quản lý tiếp lời.
“Vài hot search đội người ta bỏ tiền mua đều bị cô đè xuống hết, người ta không có ý kiến mới lạ.”
Khương Dĩnh khựng tay đang vặn nắp chai.
“Hot search?”
Quản lý đưa điện thoại cho Khương Dĩnh xem.
Hai tiêu đề nổi bật treo trên bảng tìm kiếm, một trên một dưới.
#Fan Khương Dĩnh#
#Fan cuồng bám đuôi đại chiến fan only#
Quản lý lại thở dài.
“Dạo này cô đang đóng phim, độ hot không cao, Trần Trản làm ầm lên đúng lúc thật.”
Khương Dĩnh hơi nhíu mày, thời điểm quả thực quá khéo.
Đối phương không tâng bốc cũng chẳng bôi đen, vì để giữ nhiệt độ, cô chỉ có thể lựa chọn làm ngơ. Nếu đợi hưởng ké thêm vài đợt độ hot nữa rồi mới quay lại truy cứu, đảm bảo sẽ bị không ít cư dân mạng chửi là trà xanh tâm cơ.
Thở dài một tiếng, Khương Dĩnh cầm kịch bản đi tìm đạo diễn hỏi vài vấn đề.
Bên cạnh thùng đạo cụ lộn xộn, Diêm Thành Tắc đang đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh, cúi đầu lướt điện thoại, hoàn toàn không để ý có người tới.
Khương Dĩnh vừa định mở miệng, ánh mắt đã lướt thấy nội dung trên màn hình điện thoại anh ta.
“Ném một quả tàu ngầm, hóng chương tiếp theo.”
“…”
Khương Dĩnh khẽ ho một tiếng.
Bốn mắt chạm nhau, Diêm Thành Tắc vội che đi vẻ lúng túng trong mắt, nhanh chóng trở lại dáng vẻ nghiêm khắc thường ngày.
“Có chuyện gì?”
Khương Dĩnh nhìn Diêm Thành Tắc thật sâu một cái.
“Cảnh mưa là quay tối nay hay dời sang tối mai?”
Diêm Thành Tắc đáp ngắn gọn.
“Xe phun nước đã đặt hẹn đến ngày mai mới tới.”
Khương Dĩnh gật đầu, xoay người rời đi.
Nhϊếp ảnh gia đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, không nhịn được mà hỏi.
“Đạo diễn Diêm, anh cũng đọc Sám Hối Lục: Từ Thiếu Niên Nổi Loạn Đến Khi Rơi Vào Hố Sâu Tình Cảm à?”
Diêm Thành Tắc mặt lạnh tanh.
“Quay phim mấy tháng ở nơi khỉ ho cò gáy này, rảnh thì xem cho đỡ buồn chút.”
Nhϊếp ảnh gia bày ra vẻ tôi hiểu mà, bình thường Diêm Thành Tắc rất nghiêm, anh ta cũng không dám nhiều lời, bèn chạy sang chỗ khác trao đổi công việc.
Ai ngờ anh phụ trách ánh sáng lại là đồng đạo.
“Tôi lén donate mấy lần rồi.”
Hai người nhìn nhau, cực kỳ ăn ý mà nhe răng cười một cái.
Chỉ cần anh cũng đọc Sám hối lục, thì chúng ta chính là anh em khác cha khác mẹ.
Trần Trản biết truyện mình hot, nhưng không ngờ lại hot tới tận trong đoàn phim.
Đêm khuya mất ngủ, trong nhà lại chẳng có nổi cái tivi. Không muốn nằm trơ ra trên giường như thằng ngốc, Trần Trản bật đèn ngủ, bắt đầu lướt điện thoại.
Có lẽ phải sắp xếp lại lịch sinh hoạt cho hợp lý. Vừa lướt bình luận, Trần Trản vừa quyết định chuyển thời gian gõ chữ sang buổi sáng.
[Tán Liễu Bên Hồ: Công khai fan only đánh nhau với fan cuồng bám đuôi, rốt cuộc anh được cái gì?]
Trần Trản thấy người này khá thú vị, rõ ràng là bất mãn nhưng vẫn bỏ tiền donate.
Vì nể mặt tiền, Trần Trản trả lời.
[Được mười ngày tạm giam hành chính.]
Tán Liễu Bên Hồ chắc bị câu trả lời quá chân thật thà này làm cho sốc, thế mà quét liền một trang donate.
Bình luận từ chửi bới chuyển sang khen chê lẫn lộn, Trần Trản lướt một lúc, dòng suy nghĩ dần dần lệch hướng.
Trần Trản vô thức nghĩ tới Ân Vinh Lan.
Kỹ năng cưỡi ngựa thượng thừa, khí chất tao nhã, combo này rõ ràng là đại gia có tiền. Nhưng mấy lần dò hỏi tin tức từ miệng ông lão lại thấy chẳng giống một người tốt thuần túy. Đặc biệt là ban ngày, khi đối mặt với con ngựa con chết yểu, ánh mắt Ân Vinh Lan bình thản đến lạ thường, trong mắt Ân Vinh Lan, dường như cũng chẳng khác gì vô tình giẫm chết một con kiến ven đường.
“Hệ thống.”
Trần Trản hỏi.
“Ân Vinh Lan không phải là trùm phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết đó chứ?”
[Hệ thống: Phản diện lớn nhất chẳng phải là anh sao?]
“…”
Trần Trản im lặng vài giây, mím môi.
“Xin lỗi, tôi quên mất.”
Bầu không khí rơi vào một khoảng lặng ngượng ngùng ngắn ngủi, Trần Trản bình tĩnh uống một ngụm nước.
“Vậy Ân Vinh Lan có thân phận đặc biệt gì không?”
[Hệ thống: Sao mà tôi biết được?]
Trần Trản hừ khẽ một tiếng.
[Hệ thống: Tiểu thuyết xoay quanh nam nữ chính, trong truyện viết gì thì tôi biết nấy, ngoài ra thì không rõ.]
Trong lúc Trần Trản còn đang cau mày, hệ thống lại lên tiếng.
[Tôi đã gửi cho anh một file TXT vào email, có thể mở ra xem cốt truyện bất cứ lúc nào.]
“…Không cần.”
Trần Trản có ký ức của nguyên chủ, nắm được đại khái những tình tiết đã từng xảy ra. Trong những ký ức đó, hoàn toàn không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến Ân Vinh Lan.
Trần Trản hỏi: “Theo cậu thì đối phương là người tốt hay kẻ xấu?”
[Hệ thống: Xấu chứ, gần mực thì đen, quanh phản diện đa phần đều là tiểu nhân.]
Nghe rất vô lý nhưng lại đủ thuyết phục.
Một đêm trôi qua, sáng sớm hôm sau, Trần Trản đúng giờ đúng hẹn tới nhà ông lão ăn ké.
Tay nghề nấu nướng của Trần Trản chỉ ở mức tạm được, nhưng khoản rán trứng thì đúng là đỉnh của chóp, được ông lão khen không ngớt.
Trần Trản lấy ra thứ mình thêu suốt đêm qua: “Chút đồ nhỏ, coi như tấm lòng.”
Ông lão nhìn chằm chằm vào bức thêu chữ thập đã biến dạng hoàn toàn: “Đây là… Trư Bát Giới cõng vợ à?”
Trần Trản ngẩng đầu lên, nghiêm túc sửa lại: “Chồn vàng chúc Tết gà.”
“Thêu rất…”
Vốn định nói là “giống”, nhưng thật sự không nỡ lừa dối lương tâm, đành đổi giọng: “rất sinh động.”
Trần Trản nói: “Ông tìm chỗ nào đó đóng khung lên, làm đồ trang trí.”
Tuổi đã cao, mắt ông lão không còn tinh tường nữa, nhưng gu thẩm mỹ cơ bản vẫn còn đó: “Có lẽ không hợp lắm với cách bài trí trong phòng.”
“Treο ngoài cửa.”
Trần Trản chờ đúng câu này: “Trừ tà.”
Dù sao treo lên cũng chỉ là để đề phòng vạn nhất, tiện thể nhắc nhở ai đó một chút.
Tác giả có lời muốn nói: Trần Trản: Thật sự chắc chắn anh ta không phải là trùm phản diện đứng sauà?
Hệ thống: Nhấn mạnh lần cuối, nam phụ ác độc trong truyện này chỉ có mình anh thôi!
Trần Trản: Nói mới nhớ, mấy chương gần đây tôi hiền quá rồi, cũng đến lúc phô diễn chút kỹ năng.
Hệ thống: Đừng, đừng lại gần, anh định làm gì?
Trần Trản (nụ cười dần dần biếи ŧɦái): Đoán xem.