Tại một quán trà và cơm.
Ánh mắt Trần Trản dừng lại trên ly trà trái cây đen bóng đặt giữa bàn tròn, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Đắt thật đấy.
Người bạn ngồi đối diện có quả đầu đinh gọn gàng, mặt mũi sáng sủa, bực bội nói:
“Tôi mời cậu đấy, chứ có bắt cậu trả tiền đâu mà ngồi thở dài?”
Trần Trản không đáp, chỉ rót thêm trà rồi cúi đầu im lặng.
Anh bạn đầu đinh tức giận:
“Tôi nói thật nhé, cậu lúc đầu cũng là một cao thủ mà, bây giờ nhìn cậu xem, thảm đến mức sắp đi nhặt ve chai được rồi đó.”
Ánh mắt Trần Trản thoáng dao động.
Anh bạn tròn mắt.
“Không lẽ cậu thật sự đi nhặt rồi hả?”
“Không thành công.”
Trần Trản nhàn nhạt đáp.
“Ông lão bên kia đường bảo mấy thùng rác đó là địa bàn riêng của ổng.”
“...”
Trần Trản chậm rãi nói tiếp.
“Mà cậu biết không, tiền ông ấy nhặt ve chai còn đem đi làm từ thiện, lương hưu mỗi tháng tám ngàn.”
“...”
Cậu nhún vai.
“Mà thôi kệ đi, tôi đi hỏi thử trạm thu mua rồi, giá họ trả chẳng đủ để đóng tiền điện nước.”
Anh bạn đầu đinh nhìn Trần Trản, vừa bực vừa thương, nghĩ ngợi một hồi, anh bạn nói nhỏ.
“Hay là tôi cho cậu mượn tạm ít tiền?”
Trần Trản xua tay, điệu bộ chẳng mấy quan tâm.
“Không cần, tôi đã tìm ra cách kiếm tiền mới rồi.”
Giọng điệu ngông nghênh, còn ngông hơn cả trước kia.
Anh bạn đầu đinh nhíu mày, nghĩ ngay đến chuyện xấu.
“Nửa năm trước cậu lấy ảnh đi uy hϊếp người ta suýt thì bị nhốt vào tù còn chưa học đủ bài học à?”
Trần Trản nhướng mày, trong đầu lục lọi lại ký ức của nguyên chủ, đành khẽ bật cười.
“Tôi sẽ không tắm hai lần trên một dòng sông đâu.”
Thật ra, Trần Trản nguyên tác đã tự hủy đời mình rồi.
Lúc cậu xuyên đến phòng ốc còn rất bừa bộn, trên bàn chất đầy hộp mì ăn liền.
Mà nói thật, trước khi xuyên qua, cậu còn đang hát karaoke với bạn, vừa gào xong câu “Tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ” thì giây sau đã tối sầm mặt mũi, trực tiếp ngất luôn.
Khi tỉnh lại, phát hiện bản thân xuyên vào thân thể người khác, phản ứng đầu tiên của cậu không phải hoảng sợ mà là thấy lỗ vốn.
Bởi vì trước khi xuyên qua, cậu sắp vào đại học, tương lai sáng lạn như gương.
Giờ bụp cái rụp từ một thanh niên đẹp trai lai láng biến thành một tên thất bại bết bát.
Cậu thở dài.
“Cả thanh xuân cho chó gặm rồi.”
Nghĩ kỹ lại cũng phải, thân phận trước kia của cậu chuẩn combo bi kịch.
Gia đình ba không, không tiền, không thế, không ai thương.
Biến mất cũng chẳng ai để ý, đúng chuẩn nhân vật có thể xuyên qua là cái chắc.
Anh bạn đầu đinh nghe cậu lẩm bẩm chửi rủa, lo lắng khẽ hỏi.
“Không phải cậu bảo có cách kiếm tiền à?”
Nói vậy thôi chứ trong ánh mắt toàn là hoài nghi.
Trần Trản uống thêm ngụm trà, đột nhiên sững người.
Người khác xuyên không là có hệ thống xịn sò hoặc biết trước tình tiết cốt truyện, mở mắt ra đã đi thẳng lêи đỉиɦ vinh quang.
Còn cậu dám chắc cái bàn tay vàng của mình còn đang kẹt xe ở đâu đó.
Bỗng có một giọng nói máy móc vang lên trong đầu.
[Ký chủ thân mến, tôi đang ở đây.]
Trần Trản giật mình, suýt làm đổ tách trà.
Anh bạn đầu đinh thấy vậy lo lắng.
“Cậu sao thế? Không sao chứ?”
Trần Trản bật cười.
“Bị tàn thuốc rơi trúng tay thôi.”
Anh bạn nhìn hai tay cậu trống trơn, có chút cạn lời.
“Đang nói chuyện bình thường thì lại bắt đầu lảm nhảm nữa rồi đấy?”
Trần Trản đứng dậy cầm áo khoác.
“Đi trước đây, đợi tôi phát tài rồi bao cậu ăn hải sản.”
Anh bạn ho khan mấy tiếng, bất lực nói câu kinh điển từ thời đại học.
“Phú quý đừng quên bạn hiền nhé.”
Giọng nói máy móc lại vang lên.
[Xin ký chủ bình tĩnh, hoàn thành điều kiện thông quan thì ngài sẽ được trở lại thế giới thực.]
Trần Trản nhún vai.
“Về làm gì, cha mẹ chẳng thương, thi trượt đại học, quay về cũng vô nghĩa.”
[Ký chủ hiện đang ở trong thế giới của tiểu thuyết Tỷ Ức Vì Sao.
Nhân vật đảm nhiệm là vai phụ phản diện Trần Trản.
Tình trạng hiện tại: Phá sản.]
Nghe vậy, Trần Trản bật cười khổ.
Tên tiểu thuyết này cậu từng nghe qua, dù là cậu chẳng mấy hứng thú với tiểu thuyết ngôn tình, nhưng cô bạn bàn bên từng nói đùa.
“Nam phụ người ta dịu dàng, hiểu chuyện, khí chất ngời ngời, sao đến lượt cậu trùng tên lại thành loại làm ác không chừa một tội thế này?”
Giờ thì biết rồi.
Không chỉ trùng tên, mà xuyên thẳng luôn vào thân thể người ta luôn kìa.
Hiện tại, cốt truyện trong tiểu thuyết đã đi đến khúc vai phụ ác độc chết thảm, nên dù hệ thống chưa kịp giới thiệu Trần Trản cũng có thể nắm được toàn bộ tình tiết nhờ trí nhớ của nguyên chủ.
Đây vốn là một bộ truyện ngọt, nam nữ chính từ đầu đến cuối gần như chẳng có hiểu lầm gì to tát.
Dĩ nhiên, không phải không có âm mưu mà chỉ là tất cả đều rất dễ đoán, nam phụ vì yêu sinh hận, phát điên rồi dùng đủ chiêu trò bẩn thỉu để phá hoại tình cảm của nam nữ chính, cuối cùng bị cả mạng xã hội chửi cho đến khi tắt thở.
À, suýt quên, nữ chính còn là ảnh hậu nổi tiếng.
Sau khi âm mưu của nguyên chủ bị bóc trần, dư luận bùng nổ, dân cư mạng rủ nhau ném đá tập thể.
Hệ thống lặp lại mô tả cuối cùng về vai phản diện ấy.
[Trong căn phòng tối tăm, mọi thứ đều rẻ tiền, một bàn đầy hộp mì, vài bộ quần áo sờn cũ, và một người đàn ông đã mất hết tất cả.]
Đứng từ góc nhìn của người ngoài, Trần Trản chỉ cảm thấy cũng tạm gọi là có tình có nghĩa.
[Nhiệm vụ 1 (Tẩy trắng nam phụ): Mời ký chủ lập tức mang lễ vật đến xin lỗi nữ chính (Ảnh hậu Khương Dĩnh).]
“Ồ, cảm ơn lời mời, nhưng tôi bận lắm.”
[...]
“Rồi, cậu cáo lui được rồi.”
[Tôi có thể giúp ký chủ bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời!]
“Thôi khỏi, tôi đã nghĩ ra cách kiếm tiền rồi, cậu chỉ việc ngồi yên đó đi.”
[Ký chủ hiện tại không có năng lực hành động!]
Trần Trản nheo mắt cười.
“Giai đoạn này ấy à… tôi có thể bắt đầu bằng một cuốn tự truyện.”
[Hai mươi mấy tuổi mà muốn viết tự truyện?]
Trần Trản ngáp một cái, vừa đi bộ về nhà vừa lấy chìa khóa mở cửa, thản nhiên nói.
“Nội dung thì phong phú lắm, ví dụ như Những Năm Tôi Hành Hạ Ả Ảnh Hậu, hoặc Lấy Trứng Chọi Đá: Khi Hận Người Giàu Khiến Tôi Cứ Thích Cà Khịa Tổng Tài chẳng hạn.”
[Cảnh báo: Hành vi nguy hiểm, xin dừng lại, xin đừng tự hủy danh tiếng.]
“Danh tiếng?”
Trần Trản nhướng mày.
“Tôi có cái đó hả?”