Thấy vậy, Châu Ninh bước một bước lên bảo vệ bà ta, lạnh lùng đáp trả: “Uống chết người cũng sẽ không bắt bệnh viện chịu trách nhiệm.”
Dù sao bệnh viện cũng không chữa được, bọn họ cũng chỉ có bệnh thì vái tứ phương thôi.
Hơn nữa, Trịnh Việt từng nói với cậu rằng đây là anh hai của Sở Kiều Kiều, nếu không phải anh ta là bác sĩ có y thuật giỏi nhất ở bệnh viện này thì bọn họ cũng sẽ không tới tìm anh ta.
Trịnh Việt cũng nói: “Không uống lung tung, đây là thuốc mà một thần y được chúng tôi mời tới làm cho.”
Hai chữ “thần y” này lại càng khiến Sở Dật cảm thấy lừa đảo hơn, nhìn bộ dáng không chịu nghe lời khuyên của bọn họ, anh ta hừ lạnh một tiếng, vung tay áo rời đi: “Tùy các người.”
Xảy ra chuyện thì bọn họ tự đi mà chịu!
Nhìn bóng lưng rời đi của anh ta, mấy người cũng chẳng thèm để ý, người nhà họ Sở đều có bệnh, một câu nói này không sai tí nào.
Bây giờ Sở Kiều Kiều cũng đang cảm thấy bọn họ có bệnh.
Cứ nhớ lại là cô lại cảm thấy tức muốn giậm chân: “Người xấu! Đều là người xấu hết!”
Nhìn bộ dáng xù lông nhím của cô, hệ thống an ủi: [Không sao đâu ký chủ, bây giờ cô cố gắng như vậy chắc chắn có thể sống đến khi thi đại học mà.]
Sở Kiều Kiều lộ ra ánh mắt như nhìn thiểu năng: “Nếu mi chỉ còn lại ba năm, mi sẽ chọn đi học hay là đi chơi?”
Hệ thống im lặng, đến thằng ngốc cũng sẽ chọn chơi thôi.
Sở Kiều Kiều hừ một tiếng: “Đúng rồi đó, ta cũng không phải đứa ngốc, cuộc đời tươi đẹp không dùng để chơi thì cũng quá đáng tiếc rồi.”
Nghĩ lại, Sở Kiều Kiều lập tức ra quyết định sẽ mua vé vào khu vui chơi lớn nhất ở Nam thành để chơi cho đã.
Giờ đang là kỳ nghỉ hè cũng chính là lúc khu vui chơi đang đông người nhất, nhưng bây giờ lại không có đến mấy người, vừa vặn thuận tiện cho Sở Kiều Kiều không phải xếp hàng.
Cô trực tiếp đi bộ vào trong, chơi hết mấy trò như tàu qua núi, con lắc búa, thuyền hải tặc một lượt, ngay sau đó lại tiến thẳng đến chỗ máy rơi tự do, cả người rơi thẳng xuống dưới.
“A a a a a…” Cảm giác mất trọng lực lớn mạnh khiến Sở Kiều Kiều không khỏi hét to lên.
Cùng lúc đó, một tiếng hét vang lên bên tai cô, ngay sau đó, một gương mặt lòe loẹt sáp đến trước mặt cô, nhoẻn miệng cười và hỏi: “Chơi vui không? Có muốn chơi kí©h thí©ɧ hơn chút nữa không?”
“Được luôn.” Sở Kiều Kiều cũng nở nụ cười với anh ta, ngay một giây sau, trước khi anh ta kịp phản ứng lại thì cô đã kéo cánh tay của anh ta, dùng sức hất lên.
Dương Phỉ bị quăng mà hoa mắt chóng mặt, há mồm hét ầm lên mắt thấy đã sắp ói cả ra rồi, Sở Kiều Kiều nhanh tay nhanh mắt ném anh ta đi: “Lượn ra chỗ khác.”
Dương Phỉ lập tức bị ném lên cây, treo ngược trên cành, một lúc lâu sau mới phản ứng lại được, anh ta trừng mắt nhìn Sở Kiều Kiều với vẻ khó tin sau đó hét ầm lên: “Cứu tôi với! Có quỷ!”
Sở Kiều Kiều: “…” Có cần xem lại giữa hai chúng ta ai mới là quỷ không?
Đợi sau khi Sở Kiều Kiều lên trên, Dương Phỉ lại dè dặt dịch qua đó, hỏi dò: “Cô nhìn thấy tôi hả?”
Sở Kiều Kiều liếc mắt nhìn anh ta với vẻ hơi chê bai: “Với cái đầu lòe loẹt đó của anh, không nhìn thấy anh mới là lạ.
Nghe được câu này, Dương Phỉ lập tức mừng rỡ ra mặt, anh ta còn vuốt tóc mình một cách đầy tự hào: “Có đẹp không, tôi phải tìm tận bảy, tám tay thợ cắt tóc mới làm ra được kiểu tóc có một không hai này đấy, thế nào? Có đẹp trai không hả?”
Nói xong, anh ta còn tạo dáng.
Sở Kiều Kiều thành thật đáp: “Không đẹp.”
Nụ cười trên gương mặt Dương Phỉ lập tức thu lại, nhìn cô với vẻ mặt không có cảm xúc: “Cô thật bất lịch sự.”