Vân Hiên cũng mở mắt ra, anh ta không gặp trở ngại gì lớn. Lúc nhìn thấy Sở Kiều Kiều, anh ta vội vàng ngồi dậy: “Sở đại sư!”
Sở Kiều Kiều phất tay: “Anh cứ nằm đó cũng được, tôi chỉ dẫn mấy bạn nhỏ tới đây gặp anh thôi.”
Nghe thế, tầm nhìn của Vân Hiên liếc ra đằng sau cô.
Thiên nhãn mà cô mở cho anh ta vẫn chưa hết hạn sử dụng.
Trông thấy bọn trẻ, ánh mắt của anh ta hơi dao động.
Mấy bé gái này cũng nhìn anh ta nhưng không dám lại gần.
Lúc trước khi anh ta xảy ra chuyện, bọn trẻ vốn muốn lên tiếng giúp anh ta nhưng cha mẹ của chúng đã nhận tiền của Lư Minh, không cho phép chúng nói lung tung.
Nhưng cho dù là vì lý do gì thì việc bọn trẻ bỏ mặc Vân Hiên bị sỉ nhục cũng là sự thật.
Nghĩ đến đây, bọn trẻ cúi người một cái trước Vân Hiên với vẻ mặt áy náy vô cùng: “Xin lỗi anh Vân Hiên.”
Vân Hiên nhìn chúng rồi chậm rãi lắc đầu, thở dài một tiếng: “Không trách các em.”
Anh ta biết người hại mình chân chính là một người khác.
Anh ta vẫy tay gọi các bé gái lại gần và nhẹ giọng nói chuyện với chúng, còn gọi được chính xác tên của từng người khiến cho mấy cô bé đều đỏ hoe mắt.
Sở Kiều Kiều vắt chéo chân nhìn một màn trước mặt này mà không khỏi một lần nữa cảm thán, quả nhiên, huyết thống chính là thứ vô dụng nhất trên đời này.
Đang nghĩ ngợi thì cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc, sắc mặt lập tức nặng nề hẳn đi.
Thằng phế vật tới rồi!
…
Bên ngoài hành lang, Sở Nhiên đỡ Sở Du tới đây thay thuốc, nhìn thấy người hâm mộ đứng một bên, anh ta hóng hớt nói: “Nghe nói Vân Hiên cũng đang ở bệnh viện này.”
“Chậc chậc, thật không ngờ anh ta mới là người bị nghi oan.”
“Nghe nói là do một đại sư đoán mệnh gì đó vạch trần thì phải, cũng không biết đại sư đó là ai mà lại có thể bói ra được, chắc chắn rất lợi hại rồi.”
Sở Kiều Kiều nghe được câu này mà trợn trắng mắt, đừng có khen cô, thấy gớm lắm!
Ngay sau đó, cô nghe thấy trong giọng nói của Sở Nhiên tràn đầy vẻ ác ý: “Nếu có thể bói ra được khi nào Sở Kiều Kiều chết thì càng tốt hơn.”
Sở Kiều Kiều cười lạnh một tiếng, đứng dậy bật.
Sở Nhiên nói dứt câu, vừa mới ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Sở Kiều Kiều bước ra khỏi mọt phòng bệnh, trên tay còn cầm một cây gậy đánh bóng chày, anh ta lập tức sợ đến mức lạc cả giọng.
“Sở Kiều Kiều, cô dám đánh tôi một cái thử xem!”
Nghe thế, Sở Kiều Kiều hơi nhướng mày: “Thử thì thử!”
Nói rồi, cây gậy bóng chày trong tay vung về phía Sở Nhiên.
“Ha, không phải anh có bản lĩnh lắm sao? Còn dám tìm người bán tôi đi cơ mà, Sở Nhiên, anh có gan thật đấy!”
“Cô bớt đổ tội cho tôi đi!” Sở Nhiên bị đánh vừa chạy vừa la: “Tôi không định bán cô! Tôi chỉ muốn tìm người đánh cô một trận mà thôi.”
Đã tìm xã hội đánh cô mà còn “mà thôi?”
Sở Kiều Kiều ra tay đánh càng mạnh hơn: “Được lắm, vậy bây giờ tôi cũng chỉ muốn đánh anh một trận mà thôi.”
“Sở Kiều Kiều, cô bị điên à!”
“Mẹ kiếp, Sở Kiều Kiều, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tự tay gϊếŧ chết cô!”
Lần này, Lâm Chính Quốc cũng nghe ra được hóa ra đây chính là kẻ muốn bán con nhóc kia, nghe được lời của Sở Nhiên, sắc mặt ông ta nặng nề hẳn đi. Ông ta bay tới ấn lên vai Sở Nhiên rồi liếc mắt ra hiệu cho Sở Kiều Kiều: “Nhóc con, đánh mạnh vào, tôi giữ giúp cô.”