Khán giả cũng không kịp phòng bị, nhất là đám người hâm mộ vừa rồi còn lên tiếng thay anh ta, nụ cười lập tức xịt keo cứng ngắc.
Chỉ thấy trong video là hình ảnh Lư Minh đang ôm một bé gái nhỏ khoảng bảy, tám tuổi và cháo lưỡi với cô bé, ngay cả chỗ trống cho bọn họ giảo biện, nói đó chỉ là hôn môi mang tính lịch sự thôi cũng không có luôn, bởi vì anh ta đã luồn cả lưỡi vào.
Không chỉ lưỡi mà cả tay, vừa nhìn đã biết anh đang làm gì rồi.
Vẻ mặt của anh ta hoàn toàn không còn ôn hòa nhã nhặn giống như những gì mà bọn họ đã thấy trong ngày thường, vậy mà lúc này trông còn hơi dữ tợn.
Bóng lưng đằng sau của bạn nhỏ này cũng đã từng xuất hiện trong bức ảnh chụp mà Lư Minh đăng lên ngày trước, chính là nơi mà anh ta đi làm từ thiện.
Bạn nhỏ sợ hãi muốn tránh đi, nhưng anh ta lại nói: “Không muốn mặc quần áo đẹp sao?”
Cặn bã, vậy mà còn uy hϊếp cả bạn nhỏ nữa!
Lúc video đang định tiếp diễn thì đột nhiên Sở Kiều Kiều thoát ra, không tiếp tục thêm nữa.
Bỗng chốc, mọi người mới chợt nhận ra đã xảy ra chuyện gì, lửa giận lập tức bùng lên dữ dội, bọn họ chạy sang Weibo của Lư Minh để chửi bới.
[Tinh, kiểm tra được người nhà yêu mến, phần thưởng một tiếng sinh mệnh.]
Sở Kiều Kiều sững sờ, lập tức ngồi thẳng dậy: “Một tiếng thôi á?”
Hệ thống giải thích: [Vì kiểm tra ra được điểm ác ý của người tẩy chay nhiều quá, có quá nhiều người hy vọng ký chủ đi chết, hai bên giằng co với nhau, tổng hợp lại giá trị sinh mệnh chỉ được một tiếng thôi.]
Nói cách khác, kẻ tẩy chay còn có thể trừ điểm?
Sớm biết thế đã không phát sóng trực tiếp rồi, cô phát sóng tốn gần một tiếng đồng hồ còn không bằng nằm thẳng cho rồi!
…
Sở Kiều Kiều chửi ầm lên, dọa Lâm Chính Quốc sợ hãi trốn qua một bên, không dám nói gì.
Trong lòng lại thầm nghĩ, con nhỏ này mới tí tuổi đầu mà sao tính nóng như lửa vậy chứ?
Đợi Sở Kiều Kiều hơi bình tĩnh lại, ông ta mới nhỏ giọng hỏi: “Vậy phải làm thế nào với mấy bạn nhỏ đó đây?”
Rõ ràng bọn trẻ đã bị Lư Minh hại chết, rất đáng thương.
Sở Kiều Kiều đáp: “Đương nhiên là đưa chúng đi đầu thai rồi, người chết không thể đầu thai là thảm nhất!”
Lúc nói câu này cô như đích thân trải qua vậy, Lâm Chính Quốc nghe xong bèn liếc mắt nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, nói cứ như thể cô từng chết rồi ấy.
Trùng hợp, Sở Kiều Kiều thật sự đã từng chết, lại còn không có cách nào đầu thai.
Số khổ mà!
Cô vuốt mặt, vừa định bắt xe đi tìm Lư Minh thì chợt nhớ ra chuyện gì đó, hai mắt cô đảo như bi sau đó gọi một cuộc điện thoại.
Điền Vĩ vừa mới rời khỏi bệnh viện đã nhìn thấy là Sở Kiều Kiều gọi điện tới, ông ta vội vàng nghe máy: “Kiều Kiều, sao thế?”
Sở Kiều Kiều kinh ngạc thốt lên: “Chú cảnh sát cứu mạng, có người xấu!”
Vừa nghe được câu này, Điền Vĩ vội vàng nói: “Cô đang ở đâu, bây giờ tôi sẽ qua đó đón cô ngay, đừng sợ.”
Sở Kiều Kiều lập tức đọc địa chỉ cho đối phương, sau khi cúp máy, cô lại ngồi xuống ghế bắt đầu cắn hạt dưa một cách vô tâm vô phế.
Lâm Quốc Chính nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu: “Cô giả báo cảnh sát làm gì?”
“Ai nói tôi giả báo cảnh sát? Lư Minh không phải người xấu hay sao?” Sở Kiều Kiều hùng hổ đáp.