Chương 50

Anh ta đang tức giận cái gì chứ?

Chẳng lẽ anh ta hối hận rồi sao?

Không thể nào.

Anh ta sẽ không thừa nhận đâu.

Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên, lần này chắc chắn là đồ ăn cô đặt đã tới.

Trần Ánh Lê muốn đuổi Giang Định đi cho nhanh, cô nói: “Chung Như Phàm về rồi, anh không đi tìm bạch nguyệt quang của anh, đến tìm tôi làm gì?”

Ánh mắt Giang Định nhìn cô có vài phần kỳ quái, anh ta cười lạnh: “Ai cũng quên, lại cứ nhớ đến Chung Như Phàm.”

Trần Ánh Lê lười giải thích, cô cũng không nhớ gì cả.

Nhưng điều đó không ngăn cản cô biết cái tên này là của nữ chính.

“Xin hỏi anh định khi nào rời đi? Đừng làm lỡ bữa ăn của tôi.”

“Đừng vội.” Giang Định đưa tay sờ bao thuốc, rồi lại đặt xuống, anh ta nói với vẻ bí hiểm: “Thiên Tinh đã đầu tư vào chương trình cô tham gia rồi.”

Trần Ánh Lê mở hộp đồ ăn, ăn ngay trước mặt anh ta: “Cho nên?”

Giang Định nhắc nhở đầy “thân thiện”: “Chỉ cần động tay một chút là có thể đổi người dễ dàng.”

“Anh lấy việc công trả thù riêng?”

“Hửm?”

Trong hai tập đầu, khi độ nổi tiếng của Trần Ánh Lê chưa cao, cô thường xuyên bị nhân viên chương trình dọa nếu không làm tốt sẽ bị đuổi. Nhưng hôm trước cô đã nhận được thù lao của chương trình, lại còn là toàn bộ.

Việc có bị đá hay không, cô cũng không còn quan tâm nhiều nữa.

Nhưng cô vẫn rất khó chịu.

Giang Định nghĩ rằng có thể dễ dàng thao túng cuộc đời cô sao?

Trước đây là dùng tình yêu của cô.

Bây giờ là dùng quyền thế địa vị.

Trần Ánh Lê ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi làn da trắng nõn của cô, cô nói: “Không sao cả, không cho tôi lên chương trình thì tôi sẽ đi livestream ở khu nhan sắc để kiếm sống.”

Cô dùng đũa chọc chọc vào bát cơm: “Nhiều nền tảng livestream như vậy, anh không thể mua hết được, đúng không?”

“Hơn nữa, chuyện này còn phải cảm ơn Giang tiên sinh, nếu không phải lần trước anh nhắc nhở tôi nhảy múa, ca hát, nói lời ngon ngọt là có thể được người khác tặng quà thì tôi đã không nghĩ ra cách kiếm tiền như vậy.”

Trần Ánh Lê nói xong cảm thấy cơ thể Giang Định rất cứng đờ, không khí trong phòng khách như đông cứng thành băng, người đàn ông toát ra hơi lạnh nồng đậm, những tia máu trong mắt càng thêm rõ ràng, anh ta im lặng nhìn cô chằm chằm.

Sau khi Giang Định rời đi, Trần Ánh Lê tiếp tục ăn đồ của mình, ăn hết một bát hoành thánh chua cay mà vẫn thấy đói.

Cô đang phân vân không biết có nên gọi thêm đồ ăn hay không thì Trang Tích Hải gọi điện đến cắt ngang dòng suy nghĩ, hỏi thẳng: “Em lại đi tìm Giang Định à?”

“Không! Có! Đâu!”

“Tôi thấy ảnh rồi nhưng không chụp được mặt Giang Định.” Người khác có thể không nhận ra bóng lưng đó là Giang Định nhưng Trang Tích Hải chắc chắn nhận ra, cô ấy đọc tên khu chung cư: “Tối nay hai người ở đó sao?”

Trần Ánh Lê nói thật: “Đúng, anh ta đến tìm em.”

Trang Tích Hải có chút ngạc nhiên: “Anh ta hối hận rồi sao?”

“Đương nhiên là không.” Trần Ánh Lê nghiến răng nghiến lợi: “Anh ta đến uy hϊếp sẽ đóng băng sự nghiệp của em.”

“Em yên tâm, chuyện chưa lớn đâu.”

Cánh săn ảnh chỉ chụp được bóng lưng người đàn ông ra vào khu chung cư.

Mà trong khu chung cư này chỉ có Trần Ánh Lê là nữ minh tinh, đây cùng lắm chỉ là một tin tức nhỏ, cho dù cánh săn ảnh có úp mở ám chỉ người này là Giang Định nhưng không có ảnh chính diện, đa số mọi người đều không tin, bàn tán vài câu rồi thôi.

[Nhìn từ sợi tóc nào ra là Giang Định vậy?]

[Lần sau có bịa thì cũng phải bịa Trần Ánh Lê đi tìm Giang Định, như thế mới không mất giá.]

Chương trình Trần Ánh Lê tham gia cũng không phải là vô ích, khán giả theo dõi chương trình cảm thấy bị đùa giỡn, đương nhiên có chút tức giận, ngay trong ngày hôm đó, trong các bài đăng về Nhật Ký Tình Yêu đã có người bắt đầu than phiền—