Nghĩ đến đây, Lục Hạc Xuyên lấy chiếc túi thơm mà Ngọc Yên từng tặng hắn từ trong hộp gấm ra, đặt cạnh túi thơm của Tô Nam Yên, mới phát hiện hai cái gần như giống hệt.
Không chỉ đôi mắt tiên hạc giống hệt, mà ngay cả mùi hương nhè nhẹ của tuyết tùng và gỗ đàn hương cũng tương đồng đến lạ lùng. Chỉ là túi của Ngọc Yên rõ ràng dùng hương liệu tốt hơn, nhưng vì thời gian lâu nên mùi hương đã nhạt bớt.
Dung mạo giống nhau, kỹ thuật thêu gần như giống nhau...
Trong lòng Lục Hạc Xuyên dấy lên một chút nghi ngờ, nhưng ánh mắt phượng của hắn mau chóng hiện lên ý cười tự dối mình.
Từ một năm trước, Ngọc Yên đã chết rồi.
Chiếc vòng ngọc kia không thể sai được.
Hắn treo túi thơm của Tô Nam Yên lên đầu giường, ánh mắt trở nên sâu thẳm như mặt biển yên bình trước cơn bão, trong lòng cũng cuộn trào suy nghĩ.
Trên đời thật sự có những sự trùng hợp như vậy sao? Hay tất cả đều là nàng cố tình làm nên?
Dẫu vậy, hắn lại không muốn truy cứu thêm, chỉ cảm thấy mệt mỏi khép mắt lại.
Đêm ấy, Trữ Tú Cung đã tắt hết đèn đuốc, chỉ còn ánh trăng sao yếu ớt hắt vào.
Tô Nam Yên nằm trên giường, trừng mắt nhìn trần nhà. Nàng lắng nghe tiếng hít thở đều đặn của Tịnh Nguyệt đang ngủ say bên cạnh. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, nhưng nàng lại trằn trọc mãi không thể chợp mắt.
Trong đầu cứ tua đi tua lại lời nói của Lục Hạc Xuyên chiều nay, khiến lòng nàng ngày càng bất an. Dù sao thì, Lục Hạc Xuyên cũng từng cứu mạng nàng, lời nàng nói khi nãy có phần quá nặng. Nếu hắn thật sự cố ý đến tìm nàng, vậy thì càng không nên đối xử với hắn như vậy.
Nhưng Tô Nam Yên lại nghĩ, hắn là người thân cận của hoàng thượng, những việc như cứu nàng chẳng qua chỉ là tiện tay giúp đỡ, có lẽ hắn cũng chẳng để tâm đến một thứ nữ bị ức hϊếp như nàng.
“Thật là phiền lòng.”
Tô Nam Yên dùng nắm tay nhỏ khẽ gõ lên giường, nàng kiên quyết gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, kéo chăn trùm kín đầu, định dứt khoát ngủ một giấc. Thì đúng lúc này, nàng bất ngờ thấy một bóng người cao lớn hiện lên ngoài cửa sổ.
Nàng hoảng sợ cuộn mình vào góc giường, chưa kịp nghĩ cách ứng phó thì đã nghe tiếng gõ nhẹ lên cửa sổ, kèm theo giọng nói trầm thấp của người kia:
“A Yên, ngươi đã ngủ chưa?”
Nghe thấy bên ngoài cửa sổ có người gọi tên mình, toàn thân Tô Nam Yên liền cứng đờ. Nàng vừa nghi ngờ vừa cẩn trọng nhích từng bước lại gần cửa sổ, dỏng tai lắng nghe.
“A Yên, là ta đây.”
Lục Hạc Xuyên bật cười, cố ý nói to hơn.
Lúc này Tô Nam Yên mới phản ứng lại. Nàng căng thẳng vội lấy tay che miệng, định giả vờ như không nghe thấy gì.
Nhưng vô tình chạm phải rèm ngọc bên cạnh, chuỗi ngọc va nhau kêu leng keng truyền ra ngoài cửa sổ.