Chương 21

Nhưng câu này lọt vào tai Tô Nam Nghi lại đầy châm chọc, nàng ta trừng mắt nhìn Tô Nam Yên rồi nói giọng gay gắt: “Nếu muội trong sạch, thì cần gì phải hỏi tỷ câu đó?”

Tô Nam Yên vừa nghe liền hiểu, chắc chắn là Tô Nam Nghi không đạt được mục đích, đang cố gắng gài bẫy mình. Vì thế nàng cười nhẹ đáp: “Tỷ thật biết đùa, vốn dĩ chỉ là hiểu lầm, sao ta lại phải làm phiền tỷ phí công vì nó.”

“Ngươi...” Tô Nam Nghi định nổi giận, nhưng bị Lan Tâm kéo vào trong phòng

Nhìn hai chủ tớ họ rời đi dần xa, Tô Nam Yên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy Tô Nam Nghi không phải người dễ dàng từ bỏ. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, nàng liền nở nụ cười dịu dàng với Chu ma ma, nói:

“Chu ma ma, chỗ người còn chỉ tơ và hương liệu thừa nào không? Tục ngữ có câu chim dậy sớm bắt được sâu. Ta tay chân vụng về, nên cần phải luyện tập nhiều hơn.”

"Tất nhiên là có. Ngươi đúng là đứa trẻ siêng năng hiếm có” Chu ma ma gật đầu tán thưởng, đứng dậy lấy một gói đồ đưa cho Tô Nam Yên.

Màn đêm dần buông xuống, bóng tối ngày càng dày đặc hơn khi vầng trăng sáng nhô lên trên bầu trời. Phần lớn mọi người đều đã ngủ say, chỉ còn vài gian phòng le lói ánh đèn.

Nửa đêm, Tịnh Nguyệt lơ mơ tỉnh dậy, lim dim mắt nhìn thấy Tô Nam Yên đang ngồi ngay ngắn bên bàn, chăm chú xâu kim may vá, hoàn toàn không có ý định nghỉ ngơi.

Tiểu nha đầu có chút khó hiểu gãi đầu, nhưng cuối cùng không làm phiền, lại ngả người ngủ tiếp.

Cùng lúc đó, trong phòng Tô Nam Di cũng đèn đuốc sáng trưng, nàng ta đi qua đi lại không ngừng, lẩm bẩm:

"Mẫu thân dặn ta phải ngăn bằng được Tô Nam Yên tiến cung. Thời gian không còn nhiều, ta nhất định phải nghĩ ra cách!"

Vừa dứt lời, ánh mắt nàng ta lướt qua chiếc áo choàng hồ trắng mà phụ thân nàng bỏ nhiều tiền mua về, chợt nảy ra ý tưởng, vội vàng lục trong rương ra một túi bạc, nhét vào tay Lan Tâm, dặn dò:

"Ngươi đem cái này lén đưa cho Chu ma ma, tuyệt đối đừng để Tô Nam Yên phát hiện.”

"Nếu Chu ma ma không nhận thì sao, tiểu thư?" Lan Tâm do dự hỏi.

“Làm gì có nếu!” Tô Nam Nghi cáu gắt ngắt lời: “Ai lại không thích tiền? Ngươi phải nghĩ cách khiến bà ấy nhận lấy, nếu không ta sẽ bán khế thân của ngươi cho kỹ viện.”

"Vâng.”

Lan Tâm sợ đến mức không dám phản kháng, chỉ biết run rẩy nhận túi bạc và đi làm theo lời dặn.

Tô Nam Nghi gật đầu, ánh mắt nhìn sang nghiên mực bên cạnh, cắn răng bưng lên, đặt cạnh chiếc áo choàng hồ trắng, quyết tâm nhắm mắt lại, vẩy hết mực lên áo choàng.