Dư Thanh Đường xuyên sách rồi, xuyên thành một nhân vật phụ mờ nhạt trong một tiểu tông môn. Cả câu chuyện cậu còn không xuất hiện còn chưa tới ba lần, có vẻ như có sự xuất hiện của cậu hay không hình …
Dư Thanh Đường xuyên sách rồi, xuyên thành một nhân vật phụ mờ nhạt trong một tiểu tông môn. Cả câu chuyện cậu còn không xuất hiện còn chưa tới ba lần, có vẻ như có sự xuất hiện của cậu hay không hình như cũng không quan trọng lắm.
Cậu vốn tưởng mình chẳng liên quan gì đến cốt truyện, dù sao thì nhận tiện thử trải nghiệm cuộc sống tu tiên vui là được. Nào ngờ năm mười hai tuổi, vì tông môn thiếu bốn nữ tu tham gia đại hội Kỳ (mạt) Kỹ (chược) của Tiên Môn, cậu bị đại sư tỷ ép mặc nữ trang rồi lôi đến Vạn Tiên Các cho đủ số lượng.
Ở ngon núi phía sau Vạn Tiên Các, cậu gặp được Long Ngạo Thiên khi còn bé, mà Long Ngạo Thiên lại nói rằng hắn vừa gặp đã yêu “nàng” ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Dư Thanh Đường: “…”
Cậu cười gượng gạo: “Ha ha, ta còn nhỏ mà, ngươi có bản lĩnh thì sau này hãy đến cầu hôn.”
Long Ngạo Thiên bẻ một cành hoa đào đưa cho cậu. Đôi mắt hắn sáng như sao, toàn thân toát lên phong thái một thiếu niên ngây thơ lần đầu viết yêu, chỉ có đôi tai là đỏ bừng: “Một lời đã định!”
Dư Thanh Đường suýt nữa bị khuôn mặt vô hại kia làm lóa mắt, rồi chợt nhớ đến trong sách vận đào hoa của người này vô số, thanh mai trúc mã rải khắp thiên hạ. Câu lập tức tâm lặng như nước, dẹp bỏ hết cảm xúc trong lòng rồi cười giả lả đáp: “Nhất định, nhất định.”
…
Bảy năm sau, Hỗn Thế Ma Vương Long Ngạo Thiên trưởng thành lại thật sự tìm đến cửa.
Sư phụ đáng thương: “Đường à! Hắn vừa đến Thất Kiếm Môn đánh cho người ta chỉ còn hai thanh kiếm! Sư phụ tuổi già sức yếu chịu không nổi thiếu niên hào kiệt như vậy đâu!”
Đại sư tỷ: “Tiểu sư đệ đừng sợ, sư tỷ có pháp bảo giúp đệ đây!”
Nàng lôi ra một bộ trang phục tiên nữ mới nhất của Giai Nhân Các.
Dư Thanh Đường: “… Cút!”
Để cứu vớt tông môn nghèo khó, cậu nhẫn nhục chịu đựng mặc bộ trang phục tiên nữ kia, quyết định đi ra từ chối Long Ngạo Thiên theo lời sư tỷ dặn dò.
Vừa ra khỏi tông môn, cậu đã thấy thiếu niên kia chống trường thương đứng đó, dưới chân là đầu con hung thú đã quấy nhiễu tông môn mấy tháng liền, suýt nữa khiến sư phụ cậu phải mở Hộ Sơn đại trận.
Đôi mắt thiếu niên lập tức sáng như sao, vội vàng lau máu tươi trên tay rồi gọi cậu: “Tiên tử!”
“Đại hội Kim Đan Thanh Châu triệu tập anh hùng khắp thiên hạ. Ta… ta muốn mời tiên tử cùng đi, không biết tiên tử có thể, ừm…”
Hắn dường như ít khi nói những lời hoa mỹ như vậy, nói một câu mà ấp a ấp úng mấy lần, mặt đỏ bừng ngẩng đầu nhìn cậu, trông thật ngây thơ mà si tình.
Dư Thanh Đường run rẩy nhìn cái xác hung thú be bét dưới chân hắn, hoài nghi đây là kết cục của mình sau khi mở miệng: “…”
Sư tỷ à, tuy rằng kịch bản tỷ viết rất ngầu, nhưng ta thật sự không có cái gan chó đó QAQ.
Nào ra chap mới v sốp ơii với full nhiêu chap a