Yến Khâm mắng xong liền định đứng dậy bỏ đi. Hoặc là Yến Trúc đổi người khác, hoặc là cậu dứt khoát không làm phi vụ này nữa. Dù sao cậu cũng không muốn ở lại đây, để phục vụ cái tên thần kinh này.
Trịnh Đô Võ thấy vậy, vội vàng đứng lên chặn cậu lại: “Ê, ê, ê, sao cậu vẫn không biết đùa thế hả? Tôi chỉ muốn khuấy động không khí chút thôi, đừng giận mà.”
Yến Khâm phớt lờ, tiếp tục bước về phía cửa.
Trịnh Đô Võ thấy thế liền lao lên chặn trước cửa: “Thôi, thôi, không nói nữa! Chúng ta bắt đầu bàn chuyện chính được không?”
Nghe vậy Yến Khâm mới dừng bước, quay lại ngồi xuống ghế với vẻ mặt lạnh tanh.
“Nào, nào, uống trà đi.” Trịnh Đô Võ mời.
Thế nhưng Yến Khâm chẳng hề động đậy, cậu chỉ đưa tài liệu qua, nói một cách công việc: “Xem đi, còn yêu cầu gì nữa không?”
Lần này Trịnh Đô Võ nhận tài liệu, bắt đầu xem xét một cách nghiêm túc.
Yến Khâm ngồi bên cạnh, cố gắng kiềm chế cơn thôi thúc muốn bỏ đi ngay lập tức. May mắn thay, bộ phận nghiên cứu và phát triển chỉ cần nắm rõ nhu cầu khách hàng trước khi bắt đầu nghiên cứu sản phẩm mới. Sau khi bàn bạc xong lần này, họ sẽ không cần gặp lại nhau nữa. Vì thế Yến Khâm chỉ mong cuộc nói chuyện mau chóng kết thúc, để cậu có thể "không bao giờ gặp lại" người này.
Theo lý mà nói, bản kế hoạch của họ đã được chuẩn bị rất kỹ lưỡng nên sẽ không có vấn đề gì.
Tuy nhiên, ngay khi Yến Khâm vừa nghĩ đến đó, cậu thấy Trịnh Đô Võ khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó xử nói: “Tôi thấy cái này không ổn lắm.”
Yến Khâm cố gắng nén cơn giận đột ngột dâng lên, duy trì vẻ bình tĩnh: “Chỗ nào không ổn?”
“Tôi không hài lòng về phần ngoại hình này.”
“Ngoại hình ư?” Yến Khâm nghe vậy không khỏi hạ giọng: “Vậy xin hỏi anh không hài lòng về điểm nào?”
“Không đủ ngầu và hào nhoáng.” Trịnh Đô Võ nói một cách nghiêm túc.
Yến Khâm im lặng một lúc lâu, rồi mới ngờ vực hỏi: “Một con chip điện thoại thì cần ngầu và hào nhoáng đến mức nào?”
Trịnh Đô Võ: “Người khác có thể không cần, nhưng công ty chúng tôi rất cần.”
“Thôi được rồi.” Yến Khâm miễn cưỡng gật đầu: “Còn gì nữa không?”
“Tạm thời hết rồi. Những cái khác đợi các cậu làm ra sản phẩm mẫu rồi tính tiếp.”
“Được.” Yến Khâm vừa nói vừa đứng dậy chuẩn bị cáo từ.
Trịnh Đô Võ thấy vậy cũng đứng lên, vội vàng nói: “Cậu vội vàng gì thế? Ở lại ăn trưa cùng nhau đi?”
“Không.” Yến Khâm từ chối thẳng thừng: “Tôi có việc rồi, đi trước đây.”
“Này, Yến Khâm...”
Trịnh Đô Võ muốn gọi cậu lại nhưng Yến Khâm coi như không nghe thấy, lập tức bước nhanh ra ngoài.
Ra khỏi công ty họ Trịnh, Yến Khâm không vội về công ty mà ghé qua bệnh viện, kể lại mọi chuyện cho Khuất Mậu Hành.