Chương 24: Mang thai

Thịnh Nam Huyền tối hôm qua mệt muốn chết, bị Kỳ Tế ôm về nhà tắm rửa một cái uống hết ly sữa bò liền ngủ, kết quả ngày hôm sau rất sớm đã bị đói tỉnh, duỗi tay sờ soạng một chút, Kỳ Tế đã rời giường, nhưng là trong phòng vẫn còn tim tức tố ôn nhu của Kỳ Tế.

Cậu đứng dậy ngồi vào mép giường, cúi đầu vuốt bụng, ôn nhu cười cười, đứng dậy rửa mặt ra khỏi phòng ngủ tìm lão công.

Kỳ Tế đang ở trong phòng bếp làm bữa sáng, nghe thấy mở cửa, lập tức ngó đầu ra, cười hỏi Thịnh Nam Huyền: “Sao dậy sớm như vậy? Mới 7 giờ, Trịnh Tiểu Lỗi không phải nói 9 giờ mới đến đón em sao?”

“Đói bụng, ngủ không được.” Thịnh Nam Huyền đi qua, hôn chào buổi sáng, rồi sau đó dựa vào sau lưng Kỳ Tế, thấp giọng hỏi nói: “Làm sao anh biết được?”

Tối hôm qua vì quá mệt, ở lúc Kỳ Tế không thể hiểu được nói câu thực xin lỗi, lúc sau đã bị ôm đi tắm rửa, theo sau lên giường liền ngủ, cũng không nói về chuyện mình mang thai cho hắn biết, cũng không hỏi Kỳ Tế vì cái gì muốn nói xin lỗi.

“Đêm qua đi đoàn phim biết.” Kỳ Tế quay đầu lại nhìn cậu một cái, lại tiếp tục động tác trong tay, hắn đang làm sandwich cho Thịnh Nam Huyền.

“Không phải là anh tin tin tức kia đưa tin?” Thịnh Nam Huyền trên mặt một bộ xem tên đầu đất nhìn Kỳ Tế.

“Lão công em là người không đầu óc như vậy sao?” Kỳ Tế đem sandwich làm tốt bỏ vào đĩa, lại đem cháo ngao cộng tôm đã boc vỏ ra tới. “Đi ăn cơm trước, vừa ăn cơm vừa nói.”

Thịnh Nam Huyền hỗ trợ đem sandwich mang ra, hai người ngồi vào bàn ăn cậu nghĩ nghĩ, gia hỏa Kỳ Tế này khẳng định không có khả năng đem dị thường trên thân thể minh liên tưởng tới việc mang thai, lúc trước hắn còn hoài nghi mình bị bệnh nan y, khẳng định là ai nói cho hắn nghe.

Thịnh Nam Huyền cắn sandwich hỏi: “Có phải Trịnh Tiểu Lỗi nói gì đó?”

“Không có, Tiểu trợ lý này rất trung thành.” Kỳ Tế đem sữa bò ấm đẩy cho Thịnh Nam Huyền: “Uống chút sữa bò.”

Thịnh Nam Huyền ngoan ngoãn uống lên hai ngụm sữa bò, lại hỏi: “Vậy như thế nào anh đoán được? Dựa theo tư duy của anh, khẳng định là sẽ không nghĩ đến Alpha có thể mang thai.”

“Thật là anh không nghĩ tới, sao có thể anh sẽ nghĩ đến em một Alpha sẽ bị anh thao mang thai đâu?” Kỳ Tế tưởng tượng đến việc này trong lòng liền khó chịu: “Anh nghe nhân viên công tác ở đoàn phim thảo luận nữ hai trong đoàn mang thai, nói những bệnh trạng đó cùng em giống nhau như đúc, lại phối hợp một ít phản ứng của em anh hoài nghi một chút, nhưng anh vẫn tình nguyện chính mình nghĩ sai. Anh gọi điện thoại cho Tưởng Tư Năm, hỏi Bạch thúc thúc, kết quả Bạch thúc thúc nói Alpha có khả năng mang thai, em không biết lúc ấy trong lòng anh, thật sự ngũ vị tạp trần, các loại cảm xúc đều có cả, không có vui sướиɠ, chỉ tưởng tượng đến em một Alpha muốn thừa nhận chuyện mang thai, khi sinh thậm chí sinh xong hài tử sau một loạt đau đớn cùng phiền não, anh đau lòng vô cùng.”

“Kỳ Tế.” Thịnh Nam Huyền buông sandwich trong tay , lau khô ngón tay, cực kỳ nghiêm túc nhìn hắn.

“Ân? Lão bà.” Kỳ Tế cũng nghiêng đầu nhìn Thịnh Nam Huyền, nhịn không được hôn khóe miệng cậu một cái.

“Em có vui sướиɠ, cũng có chờ mong, cũng thực cảm kích bảo bảo có thể ở trong bụng em lớn lên.” Thịnh Nam Huyền nhìn Kỳ Tế nói: “Có thể là em không chưa trải qua việc này, cho nên cảm thấy việc Omega có thể làm được, em một Alpha cũng có thể làm được, chưa nói tới những vất vả thống khổ thậm chí phiền não, anh cũng không cần lo lắng cho em, đau lòng em, cùng đừng cảm thấy xin lỗi em.”

“Trước kia chưa bao giờ anh nói Kỳ gia tạo áp lực, em cũng có thể cảm nhận được, lần trước đề cập qua một lần muốn hài tử, còn bị anh tức giận, đó là hai ta lần đầu tiên cãi nhau, em tức giận thật lâu.”

Kỳ Tế đem người ôm sát trong l*иg ngực, thấp giọng nói: “Thực xin lỗi, anh chỉ quá để ý em, không nghĩ em phải chịu khổ.”

Thịnh Nam Huyền tiếp tục nói: “Đương nhiên em biết anh có bao nhiêu để ý em, cho nên em cũng thực để ý anh, thấy anh bị gia gia bức, bị ba ba cùng em trai khó xử em có bao nhiêu đau lòng, cho nên em nhất thời xúc động yêu cầu ly hôn, kết quả anh mẹ nó không nói hai lời liền đồng ý, em càng tức giận.”

Kỳ Tế nói: “Ân, cũng là anh sai.”

Thịnh Nam Huyền nói: “Không phải anh sai, là em sai, anh không nên đưa yêu cầu ly hôn, lúc ấy trong lòng anh khẳng định rất khó chịu.”

“......” Kỳ Tế nghĩ nghĩ nói đúng sự thật: “Kỳ thật lúc em đưa ra đề nghị ly hôn, anh liền tự hỏi vài giây, cảm thấy đây cũng là ý kiến hay, ít nhất ở thời điểm anh đối phó Kỳ Kiêu, em hoàn toàn không còn quan hệ, cho nên anh đem tất cả tài sản sở hữu đều cho em, tính tới cuối cùng cái gì cũng không tranh được, anh còn có em, cùng với những cái đó thuộc về nhà của chúng ta, về sau bằng vào sự thông minh tài trí của anh qua môt thời gian cũng đủ vượt qua Kỳ gia của hiện tại”

“Biết anh có mục đích, tốc độ xử lý mọi chuyện quá nhanh, cùng những sản nghiệp đó đều chuyển tới danh nghĩa của em.” Thịnh Nam Huyền cười nói: “Nhỡ phục hôn, em liên mang theo bảo bảo cùng tiền tiêu sái rời đi.”

“Tiền đều cho em, nhưng em là của anh.” Kỳ Tế nói: “Chờ đi bệnh viện, hỏi bác sĩ một chút em có thể ngồi máy bay không, nếu có thể chúng ta sớm một chút về Anh phục hôn, Anh không muốn em cùng bảo bảo trên pháp luật không có quan hệ với anh, anh có chút không lòng.”

“Để em ngẫm lại, để xem có nên cho anh cơ hội này, em nói ly hôn anh liền đồng ý, hiện tại nói phục hôn em cũng không thể lập tức liền đồng ý.” Thịnh Nam Huyền ngồi thẳng, tiếp tục ăn cơm sáng: “Lần này anh ở quốc nội cũng nhiều ngày rồi, không trở về Anh sao?”

Kỳ Tế nói: “Tạm thời không quay về, Kỳ Kiêu còn ở Hải Thị, quyền cổ động TF đang chuyển nhượng cho nó, siêu thị của chúng ta cũng rất nhanh sẽ mở ở ngay cạnh TF, thật muốn nhìn sắc mặt của Kỳ Kiêu a.”

“Có tiền có thể sai quỷ sai ma, mới hơn mười ngày, một cái siêu thị đã có thể khai trương.” Thịnh Nam Huyền đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “A, không đúng, Kỳ Tế, vì sao anh không hỏi em đòi tiền?”

“Không phải em nói đồ vật trong tủ anh có thể tùy tiện lấy sao?” Kỳ Tế đậu cậu.

“Vậy dù sao anh cũng phải thông báo cho em một tiếng chứ.” Thịnh Nam Huyền hồ nghi nhìn Kỳ Tế: “Em vẫn cảm thấy anh lại có chuyện gì gạt em.”

“Còn có chuyện trọng đại hơn nhóc con trong bụng kia sao?” Kỳ Tế cười cười, cùng cậu giải thích rõ ràng: “Lúc ly hôn em không phải ký rất nhiều văn kiện sao, bên trong có một hợp đồng, ý tứ chính là anh có thể toàn quyền thay em xử lý những sản nghiệp cùng tiền.”

“Con mẹ nó, em đây là bị anh lừa?” Thịnh Nam Huyền liếc hắn một cái.

Kỳ Tế giảo biện: “Không phải, rốt cuộc lúc cần yêu cầu những cái đó không thể nhiều lần đều mang em đến công ty ký tên lại trải qua một loạt quá trình mới được, cũng có lúc anh cần dùng gấp.”

“Được rồi, hai ta cãi nhau, không so đo nữa, em giấu diếm anh, anh cũng lừa em, huề nhau.” Thịnh Nam Huyền đứng dậy: “Em ăn xong rồi, hôm nay khả năng còn phải quay khá muộn, nhưng so với ngày hôm qua tốt hơn một chút, nếu anh còn tới chờ, mang cho em ít đồ ngọt, em muốn ăn.”

Kỳ Tế nói: “Giữa trưa liền mang cho em, vì sao phải chờ tới buổi tối.”

“Giữa trưa em muốn ăn cơm, còn không ăn cơm tốt, nhãi con trong bụng sợ thiếu dinh dưỡng lâu không lớn.” Thịnh Nam Huyền thở dài: “Mấy ngày nay quay chụp ngoại cảnh, như chịu tội, còn may hôm nay là ngày cuối cùng.”

“Vẫn để giữa trưa anh mang tới đi, để lại làm buổi trà chiều.” Kỳ Tế đứng dậy ôm eo Thịnh Nam Huyền, ở trên bụng sờ sờ, đối với trong bụng bảo bảo, hắn vẫn không thế nào tiếp thu, trong lòng chỉ đau lòng Thịnh Nam Huyền một thời gian phải chịu tội. “Nếu không giữa trưa anh bảo Zeus đưa một xe đồ ngọt tới đoàn phim, trước kia em còn làm diễn viên đã đưa tới, từ lúc trở về làm đạo diễn đều chưa có đưa qua lần nào.”

“Không cần, quá đắt, đồ ngọt của Zues quá mắc không bỏ được, em là lão bản, em đau.” Thịnh Nam Huyền vào nhà thay quần áo, bỏ xuống một câu: “Tóm lại, không được đưa, em lại không phải diễn viên, không cần cái đó.”

Kỳ Tế bất đắc dĩ cười cười, gia hỏa này vì sao ki bo vậy, khẳng định là bộ phim đầu tư quá nhiều, không có việc gì, lão công giúp em kiếm trở về.

Giữa trưa Kỳ Tế đúng hạn đưa cho Thịnh Nam Huyền cơm trưa, hơn nữa mang theo mấy thứ đồ ngọt ăn ngon nhất của Zeus, để buổi chiều lúc nghỉ ngơi ăn.

Thịnh Nam Huyền cho rằng Kỳ Tế nghe lọt, không nghĩ tới buổi chiều chờ lúc cậu ăn đồ ngọt, đoàn phim vẫn có một chiếc xe tiến vào, cho toàn bộ đoàn phim tặng đồ ngọt cùng đồ uống, bất quá không phải của khách sạn Zeus. Lúc mọi người cầm đồ ngọt cùng đồ uống tới cảm ơn Thịnh Nam Huyền cậu tức khắc cảm thấy đồ ngọt trong tay có chút chói mắt, yên lặng cầm đồ ngọt đi phòng nghỉ, như ăn vụng.

Còn may những người khác đều không có ý kiến, gia hỏa Lâm Hiên vẫn nhịn không được, cầm đồ ngọt Kỳ Tế đưa qua tiến vào phòng nghỉ bá bá cả buổi, cuối cùng bị Thịnh Nam Huyền đẩy ra ngoài, còn nhân tiện tặng một ít đồ ngọt.

“Không phải nói anh không cần đưa qua sao? Như thế nào lại đưa tới.” Thịnh Nam Huyền gọi điện thoại cho Kỳ Tế oán giận, thật ra cậu không phải đau lòng vì tiền, chỉ là đồ ngọt trong tay cậu là một đối lập, sợ mọi người nói ra nói vào.

“Không phải em ngại đồ Zeus quá đắt sao, anh liền gọi của một nhà khác, hơn nữa đồ uống chỉ tính một nửa tiền.” Kỳ Tế hoàn toàn không lý giải đủ ý tứ của Thịnh Nam Huyền: “Em đừng đau lòng, như thế nào lại keo kiệt như vậy.”

“Em không có!” Thịnh Nam Huyền xấu hổ: “Anh hoặc là không đưa tới, hoặc là giống như của em, anh như vậy làm em rất xấu hổ, lão công.”

Kỳ Tế thấp thấp cười hai tiếng: “Đã hiểu, được rồi lần này là lão công sai. Anh chỉ nghĩ em tiếc tiền, lần sau nhất định đưa cho bọn họ đồ Zeus. Được rồi, không ai nói, trừ Lâm Hiên.”

Thịnh Nam Huyền nghĩ thầm này người này nhưng thật ra đoán rất chuẩn: “Mọi người có ý kiến cũng chỉ sau lưng nói, cũng sẽ không ở trước mặt em nói, nhưng tiệm bánh ngọt này cũng không tồi, em cũng biết đến, trên cơ bản mọi người đều sẽ lựa chọn cửa hàng này đưa cho đoàn phim. Em tắt nha, ăn xong, sớm một chút khởi quay, tranh thủ đêm nay xong sớm một chút kết thúc công việc.”

Kỳ Tế nói: “Ân, buổi tối đừng ăn cơm của đoàn phim, hôm nay anh sẽ về sớm, em muốn ăn cái gì anh làm cho em.”

Thịnh Nam Huyền nghĩ nghĩ: “Cay có thể ăn không? Em muốn ăn cay.”

Kỳ Tế cười nói: “Lúc trước, em thích ăn chua, hiện tại lại thích ăn cay, chua nam cay nữ, rốt cuộc là nữ hay là nam a.”

“Ai nha, cái này không thể tin.” Thịnh Nam Huyền hỏi: “Anh không phải trọng nam khinh nữ, trọng A nhẹ O chứ.”

Kỳ Tế nói: “Thật không có, có thể cùng em có hài tử, hoàn toàn không để ý là Alpha hay Omega.”

Thịnh Nam Huyền nói: “Ưm, nhưng em vẫn biết, gia gia nhất định thích Alpha.”

Kỳ Tế cười khẽ một tiếng: “Nếu anh để ý ý nghĩa của ông, đã sớm muốn có hài tử, hà tất kiên trì đến bây giờ.”

Thịnh Nam Huyền tán đồng: “Cũng đúng.”