“Sao bất cẩn thế? Uống nước cũng bị sặc à?”
Tạ Bất Từ ho đến chảy cả nước mắt, đôi mắt đen láy đầy nước nhìn cô tức tối. Có lẽ là cảm thấy mất mặt, hoặc có thể là vì Ôn Nghiên không giấu nổi vẻ hả hê trong giọng nói, dù có cố giấu đi biểu cảm.
Vị đại tiểu thư kiêu ngạo ấy sau khi bình tĩnh lại thì buông một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Cô ta học kém hơn cậu nhiều.”
Ôn Nghiên hiểu ngay cô đang nói gì.
Trong tích tắc phải chọn giữa giả ngu hay giữ hình tượng, Ôn Nghiên nhìn thẳng Tạ Bất Từ hai giây, khóe môi nở nụ cười bất đắc dĩ, nhún vai: “Chuyện này đâu liên quan gì đến thành tích.”
“Thầy Chu chỉ nói là ‘có thể’, chứ đâu khẳng định. Nếu là tin giả, tôi sẽ bị nói là tung tin thất thiệt; nếu là thật, mà trường chưa công bố, tôi nói ra lại liên lụy thầy Chu thì sao?”
Nói ra cứ như là cô chỉ đang nghĩ cho cô giáo Chu, nên mới không nói gì về chuyện học bổng, chứ không phải vì muốn giấu để giảm bớt đối thủ cạnh tranh.
Tạ Bất Từ không nói tin hay không tin, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
Ôn Nghiên cũng nhìn lại vài giây, cuối cùng lại là người né tránh trước.
Phải nói là không hổ danh đại tiểu thư do giới tư bản nuôi dạy một chút cũng không chịu thua.
Xem như cô ấy thắng một ván. Ôn Nghiên bèn chuyển chủ đề: “À đúng rồi, lúc nãy tớ đã nói với thầy là cậu thấy không khỏe, xin nghỉ cho cậu rồi. Thầy bảo cậu có thể về lớp nghỉ ngơi.”
Tạ Bất Từ im lặng vài giây, ném lại một câu "Cảm ơn" cứng nhắc, siết chặt chai nước rồi quay người rời đi.
Ôn Nghiên nhìn bóng lưng cô khuất dần nơi cuối hành lang, khẽ tặc lưỡi một tiếng.
Chỉ đoán bừa thôi mà trúng thật.
Nói vậy thì phải thu hồi biệt danh “đại tiểu thư giấy mỏng” đã đặt trước đó. Đến tháng còn cố gắng chạy sáu vòng, Tạ Bất Từ chẳng mỏng manh tí nào.
Lạnh lùng, cứng đầu, sĩ diện, còn rất hay tỏ ra mạnh mẽ.
*
Giờ nghỉ trưa hai tiếng thì với học sinh ở gần nhà còn đỡ, chứ nhà xa thì đi đi về về cũng mệt rã người.
Nhưng với đại tiểu thư họ Tạ thì khác đi lại gì chứ, toàn là ngồi xe hơi êm ái mát lạnh, có khi còn chẳng cảm thấy xóc nảy là gì.
Chỉ có lúc nghỉ trưa ngắn buổi chiều, đại tiểu thư mới miễn cưỡng ghé nhà ăn ăn tạm.
Còn mười lăm phút nữa mới tan học, Ôn Nghiên đã tới căn tin. Cô chú nấu ăn thấy cô thì mắt sáng rỡ: “Ôi chà! Hôm nay Tiểu Ôn đến sớm thế?”
Ôn Nghiên cười tít mắt: “Tiết trước tụi cháu học thể dục, cuối tiết được tự do hoạt động, cháu nói với thầy một tiếng rồi tranh thủ qua giúp dì Trần chút việc.”
“Trời ơi, không bận đến mức đó đâu con, có thời gian thì nên nghỉ ngơi cho khỏe,” dì Trần vừa nói vừa gọi cô vào bếp, gắp cho cô một cái đùi gà to đùng: “Nè Tiểu Ôn! Nếm thử đùi gà kho của chú Trần hôm nay nè!”
Ôn Nghiên vội xua tay: “Đùi gà đắt lắm dì ơi, dì cho cháu chút đồ ăn thừa là được rồi…”
Miệng ngọt lại học giỏi, đi đâu cũng được yêu quý, thêm vào đó là gia cảnh khó khăn, đi làm thêm kiếm sống thế thì lại càng khiến người ta thương hơn.
“Cho ăn thì cứ ăn, thiếu gì cái đùi gà.” Dì Trần nhét đùi gà vào tay cô qua lớp túi nilon, vừa càu nhàu: “Nhìn con kìa, gầy nhẳng ra rồi còn gì? Không thể cứ học, cứ tiết kiệm mãi được, ăn uống cũng phải lo chứ, không thì ngã bệnh ra đấy!”
Ôn Nghiên cười toe: “Dì mà nói thế mẹ cháu lại buồn á! Dạo này dì Trần nuôi cháu mập lên mấy cân liền, mẹ cháu thấy còn hỏi có phải bị đầu bếp nhà nào bắt đi nuôi không đó!”
Dì Trần vỗ nhẹ vào tay cô: “Thôi nịnh đi, ăn nhanh còn nóng.”
Ôn Nghiên không từ chối nữa, vừa ăn vừa khen lấy khen để, khiến dì Trần với chú Trần trong bếp cười tít mắt.
Chương trình làm thêm ở trường có nhiều vị trí mượn sách thư viện, lau dọn văn phòng, vệ sinh phòng thí nghiệm… tiền công được chuyển thẳng vào thẻ sinh viên. Trong đó làm ở căn tin là vừa ít tiền nhất, lại mệt nhất, nhưng được bao ăn.
Một số học sinh sĩ diện, cảm thấy bị bạn bè bắt gặp đang làm thêm trong căn tin thì mất mặt, thêm vào đó mức lương thấp, nên không mấy ai muốn làm ở vị trí này. Chỉ có Ôn Nghiên là chủ động xung phong. Sau hai tháng, cô đã quen mặt gần hết các cô chú trong căn tin.
Giao tiếp nhiều rồi, các dì các chú cũng không nỡ để cô làm việc nặng, còn hay âm thầm “bồi dưỡng” đồ ngon.
Không có gì bất ngờ nếu Ôn Nghiên tiếp tục làm mãi. Ăn no, ăn thịt, ăn đồ bổ là việc rất quan trọng với sức khỏe. Chứ lương làm ở các vị trí khác, tính ra còn không đủ mua những thứ cô được ăn ở đây.
Có người mới đến chưa quen biết, tò mò hỏi: “Con bé đó là cháu dì Trần à?”
“Không phải, đó là học sinh làm thêm theo chương trình tự lực cánh sinh.”
“Làm thêm mà được ăn ngon vậy luôn? Còn cho cả đùi gà?”
“Hai, là vì con bé đó được lòng người ta, ai cũng thương! Mà nó cũng khổ lắm, mẹ thì bệnh nặng, cha thì cuỗm sạch tiền trong nhà rồi bỏ trốn. Em gái nó đuổi theo giữ lại thì bị xô ngã từ cầu thang xuống, thành tật. Cả nhà giờ chỉ trông chờ vào nó kiếm tiền, học xong còn phải đi làm ngoài nữa.”
“Khổ quá, một đứa học sinh gần lên lớp 12 mà phải sống kiểu đó, nói gì thì nói, đồ ăn bán không hết thì giúp được chút nào hay chút đó.”
Căn tin mở cửa tới một giờ chiều, đến giờ thì đóng bếp. Ôn Nghiên được các dì các chú “cho ăn lót dạ” một vòng, làm thêm đến xong việc thì lại được một bữa nữa no nê.
Ăn xong quá căng bụng, Ôn Nghiên liền xắn tay phụ dọn dẹp một lát. Trước khi rời đi còn bị nhét thêm hai ly sữa đậu nóng hổi và ba quả trứng luộc.
Xách đồ quay về lớp thì đã một giờ bốn mươi. Phương Tư Hủy đang làm bài, Ôn Nghiên nghĩ nghĩ rồi đưa cho cô ấy một ly sữa đậu.