Bạn ngồi phía sau, Phương Tư Huệ, đang làm bài tập thì ngẩng đầu lên, âm thầm kéo bàn lùi ra một đoạn lớn, nhường lối cho Ôn Nghiên đi vào.
Cô khẽ nói cảm ơn, rồi men theo khoảng trống mà Phương Tư Huệ tạo ra để trở lại chỗ ngồi.
Trương Hào không vui, quay đầu lườm cô, lẩm bẩm đầy bất mãn: “Lo chuyện bao đồng.”
Phương Tư Huệ bĩu môi: “Còn đỡ hơn cậu suốt ngày kiếm chuyện gây sự.”
Khi đặt cặp xuống bàn, Ôn Nghiên thuận tay quay đầu nhìn ra phía sau.
Cách một hàng ghế, Tạ Bất Từ vẫn đang gục xuống bàn, đầu đội tai nghe trùm kín. Không thấy rõ mặt.
Từ ngày đầu tiên chuyển đến, cô ấy đã như vậy. Lười nhác khi lên lớp, sau giờ học thì đeo tai nghe tránh giao tiếp. Cả người toát ra khí chất xa cách lạnh lùng, khiến đám bạn từng xúm quanh cô ấy tản đi hết, để rồi cô ấy gần như trở thành cái bóng trong lớp.
Dù vậy, vẫn có không ít ánh mắt âm thầm lén nhìn cô ấy.
Ban đầu mọi người đều nghĩ Tạ Bất Từ nhà giàu như thế, lên lớp lại không chịu học hành nghiêm túc, chắc chắn thành tích chẳng ra sao. Nhưng rồi điểm thi tháng đầu tiên công bố cô ấy đứng nhất khối, bỏ xa người thứ hai gần ba mươi điểm.
Ôn Nghiên âm thầm ghen tị, trong lòng đen sì nghĩ không học bài mà vẫn thi được điểm cao như vậy thì sao có lý?
Chắc chắn là đang cố dựng hình tượng học bá! Trên lớp giả vờ lười biếng, về nhà lại cày đề đến nửa đêm!
Mà việc gục đầu xuống bàn đeo tai nghe sau giờ học chắc là vì học quá khuya nên tranh thủ chợp mắt. Hoặc cũng có thể đang nghe luyện nghe tiếng Anh!
Ôn Nghiên thu lại ánh nhìn, ngồi xuống lục trong thời khóa biểu xem bài tập nào chưa làm để tranh thủ hoàn thành.
Trương Hào cố tình lấy chân đá nhẹ vào chân bàn cô, giọng châm chọc: “Nghe nói cậu bị người ta chặn đường hả? Vậy mà không đi trễ à? Làm sao năn nỉ được người ta thả cậu đi thế? Cậu…”
“Báo cáo lớp trưởng!” Ôn Nghiên chẳng buồn nghe hắn nói nhảm, trực tiếp giơ tay méc: “Trương Hào lại quấy rối tớ, làm phiền tớ học tập!”
Trương Hào tức muốn phát điên, định đứng dậy cãi, nhưng lớp trưởng sau khi cảnh cáo xong cứ chốc chốc lại liếc nhìn sang bên này, khiến hắn chỉ có thể nuốt cục tức xuống, hung hăng lườm cô một cái.
Ôn Nghiên dửng dưng, tiếp tục vùi đầu làm bài.
Tính ra thì kỳ thi giữa kỳ sắp đến rồi. Sau khi đi học lại, nhà trường tạm thời đồng ý cho cô ở lại lớp chọn, nhưng có điều kiện: phải giữ được vị trí trong top 50 toàn khối ở kỳ thi giữa kỳ, nếu không sẽ bị chuyển lớp theo thành tích.
Thi tháng đầu tiên, cô đứng hạng 13. Các bài kiểm tra định kỳ sau đó đều ổn định tăng lên, gần đây nhất đã lên đến hạng 4 trong lớp. Chỉ cần thi bình thường, giữ suất ở lại lớp chọn không thành vấn đề.
Mỗi lần thi giữa kỳ và cuối kỳ đều sẽ đổi chỗ ngồi theo thứ hạng. Với thành tích hiện tại, sau kỳ thi giữa kỳ, cô hoàn toàn có khả năng ngồi cạnh Tạ Bất Từ. Nếu có ai muốn tranh vị trí, cô cũng có lý do chính đáng để từ chối.
Buổi học sáng trôi qua trong tiếng bút viết rào rào. Ôn Nghiên vừa kịp làm xong bài tập thì tay đã mò vào cặp, lôi ra túi nilon đựng bánh bao.
Do dự một lát, cô vẫn thấy hơi tiếc tiền, nhưng vẫn lục tiếp trong ngăn bí mật của balô, rút ra một tờ năm tệ, rồi đứng dậy bước về phía dãy ghế cuối lớp.
Tạ Bất Từ dường như không nghe thấy tiếng chuông ra chơi, vẫn gục đầu xuống bàn. Dù là tư thế nằm sấp, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Phía sau cổ áo đồng phục xanh đậm lộ ra làn da trắng lạnh, gợi lên nét thanh cao và kiêu hãnh.
Ôn Nghiên khẽ nghiêng người, không rõ là tai nghe cách âm tốt, hay thực ra chẳng phát tiếng gì nhưng cô không nghe được gì cả.
“Cậu làm gì đấy?”
Một giọng nói sát tai vang lên khiến Ôn Nghiên khựng lại. Sau đó, cô bình tĩnh đứng thẳng dậy, nở nụ cười chân thành, giọng cũng nhẹ nhàng: “Cảm ơn cậu đã gọi thầy giáo đến giúp tớ sáng nay. Nếu không chắc tớ gặp rắc rối to rồi.”
“Để cảm ơn, tớ mời cậu uống gì đó nhé? Coca? Trà chanh? Trà xanh? Hay cậu thích gì khác…”
Tạ Bất Từ nhắm mắt lại, ngắt lời cô: “Không phải tôi.”
Nếu đúng là Tạ Bất Từ giúp thật thì tốt nhất, mà không phải cũng chẳng sao. Dù sao Ôn Nghiên chỉ đang tìm cớ để bắt chuyện: “Nếu cậu không nói gì, vậy tớ cứ tự chọn nhé?”
Tạ Bất Từ vẫn nằm im trên bàn, như thể chẳng nghe thấy gì.
Ôn Nghiên khẽ hừ trong lòng. Lúc nãy đeo tai nghe còn nghe được cô nói, giờ lại giả vờ điếc?
Không muốn dây dưa thêm, Ôn Nghiên quay lại chỗ ngồi.
“Lại bị lạnh nhạt à?” Phương Tư Huệ thấy cô quay về, nghiêng đầu liếc về phía Tạ Bất Từ, rồi ghé sát nói nhỏ: “Cô tiểu thư ấy căn bản là từ trong xương đã khinh thường tụi mình, cậu có tốt với cô ấy đến đâu, cô ấy cũng chẳng coi ra gì đâu.”
Ôn Nghiên chỉ lắc đầu, mỉm cười không đáp.
Lời quan tâm chẳng tốn gì, giúp đỡ thì cũng chẳng mất sức. Nếu thất bại, cô chẳng mất mát gì, nhưng nếu thành công cái cô nhận được sẽ gấp trăm ngàn lần.
Ôn Nghiên giỏi nhất là tính toán. Với cô, bỏ ra ít nhất để đổi lấy tương lai với vô số khả năng, là một vụ đầu tư quá lời.
Hai tiết đầu là toán học, giáo viên đang chữa bài tập. Ôn Nghiên chỉ nghe phần những câu mình làm sai, thời gian còn lại thì tranh thủ làm luôn bài tập ngày mai.
Thời gian với cô quý như vàng. Phải tranh thủ từng phút từng giây mới mong có được chút không gian thở.
Hai tiết trôi qua nhanh chóng, tiếng chuông báo hết giờ vang lên, sau đó là tiếng “xì xì” của loa phát thanh vang lên thông báo.
Tối qua trời mưa, sân thể dục vẫn còn ướt, hôm nay tiết giữa buổi tạm hoãn chạy bộ. Cả lớp lập tức vỡ òa tiếng hò reo vui sướиɠ.
Ở Nhất Trung, mỗi ngày giữa buổi đều phải chạy thể dục. Khối cấp hai chạy trong sân, khối cấp ba chạy ngoài sân. Hai vòng đối với cấp hai là tám trăm mét, còn cấp ba thì tối thiểu là một ngàn mét. Có thể trốn được một buổi chạy, đối với học sinh cấp ba mà nói đúng là chuyện đáng để ăn mừng.