Chương 5

Người như cô tìm cách tiếp cận Tạ Bất Từ không chỉ một mình. Làm bạn cùng bàn mấy ngày, Tạ Bất Từ chắc chắn cũng chẳng nhớ nổi tên cô.

Nhưng Ôn Nghiên không từ bỏ. Cô biết, cơ hội mà cô chờ đợi sẽ không quá xa.

Đại tiểu thư ấy không hiểu nhân tình thế thái, luôn tỏ ra lạnh nhạt, dửng dưng với mọi người, chẳng để ai lại gần.

Dù là tính toán hay thật lòng tử tế, cô ấy đều phớt lờ. Không ai chiếm được chút lợi nào từ cô ấy, ngược lại còn bị tạt gáo nước lạnh hết lần này đến lần khác.

Học sinh trong trường giống như những bông hoa được nuôi trong nhà kính, được gia đình bao bọc, sống trong thế giới mà mọi người sinh ra đều bình đẳng, không phân cao thấp.

Khi chạm phải bức tường vô hình mang tên giai cấp, cảm giác lạnh lẽo ấy dần hiện rõ theo thời gian tiếp xúc. Tạ Bất Từ, trong mắt bạn học, từ một đại tiểu thư sáng chói bỗng trở thành cô gái lạnh lùng, cô độc, tính tình khó chịu, bất lịch sự, kiêu căng khó gần.

Chưa đầy một tháng, những người từng vây quanh Tạ Bất Từ đều im bặt, không buồn nói chuyện nữa.

Bên cạnh Tạ Bất Từ, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Và Ôn Nghiên cuối cùng đã chờ được đến cơ hội của mình.

*

Vừa kịp lúc chuông vào tiết vang lên, Ôn Nghiên thở hổn hển chạy vào lớp học.

Lớp 11A1 là lớp tốt nhất khối, tập hợp năm mươi học sinh đứng đầu kỳ thi cuối năm lớp 10 danh xứng với thực là lớp chọn hàng đầu.

Giờ học buổi sáng, hầu hết các bạn đều đang học bài, đọc thuộc lòng văn và từ vựng. Tiếng thì thầm khẽ khàng quyện lại nghe khá êm tai, không đến mức ồn ào.

Lớp trưởng đang ngồi trên bục giảng, thấy Ôn Nghiên vội vàng bước vào, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường rồi nhắc nhở: “Lần sau đến sớm hơn nhé, đừng đi trễ nữa.”

Trường Nhất Trung quản lý kỷ luật rất nghiêm. Trễ giờ học buổi sáng sẽ bị ghi tên, nếu tái phạm nhiều lần sẽ bị nêu tên trong họp lớp, thậm chí thông báo cho phụ huynh.

Ôn Nghiên cũng chẳng buồn giải thích, gật đại mấy cái rồi đi về chỗ ngồi.

Lớp học được chia thành ba dãy trái giữa phải, mỗi hàng tám người. Tính luôn cả Tạ Bất Từ và Ôn Nghiên, lớp có năm mươi hai người, tổng cộng bảy hàng ghế.

Ôn Nghiên ngồi ở dãy bên phải, hàng thứ năm sát tường, nếu muốn về chỗ phải đi qua chỗ của bạn cùng bàn là Trương Hào mà chuyện này chẳng bao giờ suôn sẻ.

“Nhường một chút.”

Cô cong ngón tay gõ nhẹ lên bàn Trương Hào. Hắn liếc cô một cái, nhếch môi khinh khỉnh rồi miễn cưỡng nhích người về trước, cố tình chỉ chừa ra một khe nhỏ vừa đủ cho cánh tay lách qua.

Muốn đi vào, thế nào cũng phải chen chúc mới lọt.