Chương 3

Ôn Nghiên tránh người, tay đặt sau lưng nắm chặt quai cặp. Cô định lát nữa sẽ dùng cặp táp phang thẳng vào rồi chạy. Khoảng cách đến cổng trường không xa, chạy đến đó gọi thầy cô giải quyết tạm thời, sau này sẽ tìm cơ hội cho hắn ăn gạch.

“Ê! Mấy cậu kia đang làm gì đấy!”

Ngay trước khi cặp táp kịp phang vào tên húi cua, một giọng thầy giáo trực ban vang lên từ cổng trường. Theo sau là chú bảo vệ, cả hai hối hả chạy đến, quát lớn.

Đám con trai ban nãy còn hùng hổ định cho Ôn Nghiên một bài học, giờ chạy tan tác như ong vỡ tổ.

Ôn Nghiên nhanh mắt nhanh tay, nhân lúc tên húi cua định chạy, cô duỗi chân ngáng một cái. Tên kia nhào thẳng xuống đất, hét lên một tiếng đau đớn, bị thầy giáo và bảo vệ bắt tại trận.

“Mấy đứa tụm lại đây làm gì? Bắt nạt bạn học à?”

“Không có! Là cô ta cố ý ngáng chân em!” Tên húi cua rít lên, mặt méo xệch vì đau.

Cằm hắn trầy xước rướm máu, tay chân cũng tê rần. Thế mà Ôn Nghiên vẫn lành lặn nguyên vẹn!

Ôn Nghiên cúi đầu, mím môi như thể rất sợ hãi.

Thầy giáo nhìn thấy Ôn Nghiên thấy quen mặt, ngẫm một lát mới nhận ra là Ôn Nghiên lớp 11A1, nghe nói hoàn cảnh gia đình không tốt, nhưng học rất chăm, thành tích luôn dẫn đầu. Ảnh của cô vẫn đang được dán ở bảng vinh danh kỳ thi tháng, giáo viên chủ nhiệm còn thường xuyên khen ngợi.

Thầy giáo khẽ vỗ nhẹ lên cánh tay Ôn Nghiên, giọng điệu mềm mỏng, mang chút thương cảm: “Đừng sợ, có thầy ở đây rồi. Nói cho thầy biết, vừa nãy cậu ta có phải đang bắt nạt em không?”

Ôn Nghiên khẽ mím môi, rụt người lại một chút, liếc nhìn tên húi cua đang nhăn nhó vì đau, rồi cúi đầu: “Cậu ta dẫn theo một đám người chặn em lại, nói... Nếu em không nghe lời, thì sẽ dạy cho em một bài học.”

Cô cố tình không nhắc cụ thể câu đe dọa, để mặc thầy giáo tự tưởng tượng ra kịch bản nghiêm trọng hơn.

Quả nhiên, vẻ mặt thầy trở nên nghiêm trọng hẳn. Một đứa lưu manh vô học dẫn theo người vây chặn một nữ sinh ngoan hiền, còn định giở trò gì chứ?

Tên húi cua giận dữ cãi lại: “Rõ ràng là cô ta khıêυ khí©h em trước!”

Ôn Nghiên không đáp, chỉ giả vờ hoảng sợ nép sau lưng thầy, sau đó uể oải ngước mắt nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một tia châm chọc.

Tên húi cua trừng lớn mắt: “Thầy ơi! Thầy nhìn cô ta kìa...”

“Đủ rồi!” Thầy cắt ngang, giọng không hài lòng: “Khi thầy đến đã thấy rõ các cậu tụm năm tụm ba bắt nạt bạn ấy! Còn định chối à?”

“Các cậu có biết mình đang học cấp ba không? Có biết mình là học sinh không? Cả ngày không lo học hành, chỉ nghĩ đến chuyện kéo bè kéo cánh bắt nạt người khác, cha mẹ các cậu biết chuyện này không?”