Chương 28

Không khí thể thao sôi động khiến ai nấy tạm thời quên đi áp lực kỳ thi giữa kỳ. Nhiều học sinh xuống sân còn cầm theo giấy bút, nhưng chưa được bao lâu, tinh thần học hành đã bay mất, chả ai còn thiết ôn tập nữa.

Tạ Bất Từ ngồi cạnh Ôn Nghiên, tai đeo tai nghe, cúi đầu chơi điện thoại.

“Không khí thể thao sôi sục như này mà cậu cũng chẳng buồn ngẩng đầu à?”

Tạ Bất Từ: “Chán.”

“Chán thì nói chuyện với tôi đi! Tôi chẳng thú vị hơn điện thoại à?”

Ôn Nghiên ấn tay lên màn hình điện thoại của cô ấy, rồi nửa nằm nửa ngả lên đùi Tạ Bất Từ. Tạ Bất Từ định đẩy cô ra thì cổ tay đã bị Ôn Nghiên giữ lại.

“Suỵt,” Ôn Nghiên nháy mắt ra hiệu: “Người của hội học sinh đang đi tuần đấy, nếu bị bắt quả tang chơi điện thoại thì sẽ bị ghi tên, trừ điểm lớp, đến lúc đó là cô chủ nhiệm gọi lên phòng trà uống nước rồi nha.”

Tạ Bất Từ cau mày, hình như không quen bị người ta dựa vào như vậy, nhưng rốt cuộc cũng không đẩy cô ra nữa.

Ôn Nghiên cứ thế nằm gác đầu lên đùi Tạ Bất Từ, chống cằm, cười híp mắt nhìn cô: “Ê này, hồi cấp hai cậu học trường nào thế? Trường các cậu tổ chức đại hội thể thao thế nào? Cũng giống vầy à?”

“Tương tự.” Tạ Bất Từ ngừng vài giây, rồi nói tiếp: “Các môn thi là quần vợt, bóng chuyền, cưỡi ngựa, trượt băng nghệ thuật, bơi lội… đại loại cũng chẳng có gì thú vị.”

Ôn Nghiên nghe mà lưỡi líu lại.

Cái gì mà “tương tự”?! Quần vợt, bóng chuyền, cưỡi ngựa, trượt băng, bơi lội… nghe là biết trường quý tộc chính hiệu! Gần như là bản thu nhỏ của Thế vận hội rồi còn gì!

“Vậy trường các cậu chắc to lắm hả?” Ôn Nghiên cố nén chua, chua đến mức giọng cũng cong queo: “Mỗi lần từ giảng đường ra nhà ăn chắc vất vả lắm ha?”

Tạ Bất Từ thoáng ngơ ngác, chân thành đáp: “Không vất vả. Trong trường có xe đưa đón, ăn cơm thì gọi đồ về ký túc, sẽ có người giao tận cửa phòng.”

Ôn Nghiên: …

Không trách được thể lực của Tạ Bất Từ yếu đến mức “gà mờ”, vận động thì ít, đi bộ cũng chẳng bao nhiêu, thể trạng thế này mà đòi tốt được sao!

Cô không ghen tị đâu. Thật đấy! Một chút xíu cũng không ghen tị luôn!

Tạ Bất Từ hỏi: “Hội học sinh chưa đi à?”

Ôn Nghiên vội vàng giấu hết mọi cảm xúc méo mó vì ghen tị, mặt không đổi sắc mà chém gió: “Chưa đâu, đừng quay lại, đang có người nhìn cậu đấy.”

Tạ Bất Từ chẳng thèm tin, quay đầu lại nhìn luôn. Phía sau là bóng râm của dãy nhà, ngay cả một bóng người cũng không có, chứ đừng nói đến người của hội học sinh.

Lại bị lừa nữa rồi.

“Tên là Ôn Nghiên!”

“Có mặt! Có mặt!” Trước khi bị Tạ Bất Từ đẩy ra, Ôn Nghiên chầm chậm ngồi dậy khỏi đùi cô ấy, còn tiện tay nhéo một cái: “Cũng mềm phết.”

“Có điều hơi ít thịt.”

Tạ Bất Từ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lần đầu tiên trong đời ra tay “trừng phạt”, bốp một cái vỗ vào tay Ôn Nghiên đang nhéo cô.

Ôn Nghiên xoa mu bàn tay hơi ửng đỏ, cười hì hì không biết xấu hổ: “Ui, cái tát gì mà mềm như bông thế? Tát người mà không có tí khí thế nào luôn á?”

Tạ Bất Từ lạnh lùng nói: “Cậu muốn thử cảm giác bị tát có khí thế thật không?”

Ôn Nghiên lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Tôi là người thấu tình đạt lý mà, sao nỡ ép cậu làm chuyện cậu không muốn chứ.”

Lúc đó loa phát thanh gọi học sinh chuẩn bị cho hạng mục tiếp theo, Ôn Nghiên đứng dậy cởi đồng phục ra, vừa ghim số báo danh vào áo vừa nói chuyện với Tạ Bất Từ: “Này, Tạ Bất Từ, cái huy chương nhỏ cho người về nhất nhìn cũng xinh đấy, tôi đi kiếm hai cái về tặng cậu nhé!”

Bạn tốt là phải tặng quà cho nhau chứ còn gì!

Cô tặng huy chương cho Tạ Bất Từ, Tạ Bất Từ tặng cô cây bút, sau này làm bạn cùng bàn thì lại chuẩn bị thêm một món quà ra mắt nữa. Quá hợp lý luôn!

Ôn Nghiên đi ra sân chuẩn bị thi đấu, Tạ Bất Từ ngồi một mình tại chỗ, đeo tai nghe, nhắm mắt nghe nhạc.

Không biết đã bao lâu trôi qua, một tràng hò reo bất ngờ vang lên qua cả lớp tai nghe, khiến Tạ Bất Từ mở mắt. Cô nhìn thấy những bạn học ngồi hàng trước đều phấn khích hò hét, vỗ tay lia lịa.

Cô tháo tai nghe ra, tức thì cả một rổ âm thanh ồn ào tràn vào tai.

“Ôn Nghiên đỉnh ghê! Cái xà cao thế mà cô ấy vèo một phát bay qua luôn! Trước giờ cô ấy đâu có tập thể thao nhỉ?!”

“Hạng nhất đấy! Hạng nhất! Lớp mình cuối cùng cũng có ngày nở mày nở mặt rồi!”

“Năm nay tình hình tốt thật đấy! Có khi lớp mình không còn bét bảng nữa đâu? Hay là tụi mình viết thêm mấy bài cổ vũ gửi lên, kiếm tí điểm cộng nhỉ?”

“Này, cậu biết Ôn Nghiên đăng ký bao nhiêu hạng mục không?”

“Nhiều lắm, hình như chỉ cần không trùng giờ là cô ấy thi suốt luôn, gần như bao trọn cả bảng thi rồi.”

“Kìa kìa! Về rồi kìa! Ôn Nghiên về rồi!”

Mấy môn như nhảy cao nhảy xa không tốn quá nhiều sức, Ôn Nghiên giành được một huy chương vàng, một huy chương bạc, còn có thêm hai phiếu quà nhỏ để đi đổi thưởng.

Quà cho top ba là sổ tay, còn mấy hạng sau thì là bút hoặc giấy nhớ các kiểu. Ôn Nghiên không quá quan tâm đến mấy phần thưởng danh dự kiểu này, định bụng lát nữa về hỏi thử có ai muốn không thì bán luôn.

Chưa về đến lớp mà đã có đám bạn vẫy tay gọi cô í ới. Ôn Nghiên quay đầu lại nhìn, chẳng thấy ai đặc biệt, đi gần chút mới nghe rõ họ đang gọi cô.

Vừa bước vào lớp đã bị cả đám vây lấy như ong vỡ tổ, ai nấy đều tò mò dán mắt vào mấy chiếc huy chương đeo trên cổ cô.

“Trời ơi! Huy chương vàng nè! Còn có bạc nữa!”

“Thật là vàng luôn kìa! Ôn Nghiên, cậu siêu thật đấy!”

“Cậu có khát không? Uống nước nha! Lát nữa còn thi tiếp không?”

“Vàng! Là vàng đấy! Cho tớ sờ một chút đi, chỉ một chút thôi!”

“May mắn thôi… Mấy cái nhỏ này thì để tớ tự cầm là được, lát nữa không có hạng mục nào của tớ rồi.” Chưa từng được đối đãi như ngôi sao trong lớp bao giờ, Ôn Nghiên có hơi lúng túng, tháo hai tấm huy chương trên cổ xuống đưa cho mọi người truyền tay nhau.