Cô còn nhớ rõ giá cây bút lúc đó đắt thế nào, mà cây này nhìn còn xịn hơn! Mắt Ôn Nghiên cứ thế dính chặt lấy chiếc hộp, không dứt ra nổi.
Tạ Bất Từ cần bút thì dùng bút thôi, bày vẽ bỏ vào hộp quà làm gì? Chẳng phải là để tặng người ta sao? Trong lớp này mà nói đến người có thể nhận quà từ Tạ Bất Từ chẳng phải chỉ có mình cô thôi à?
Ôn Nghiên cố gắng giữ hình tượng điềm đạm, nhưng vẫn không kìm được mà thăm dò: “Cái đó là gì thế? Cậu muốn tặng quà cho ai à?”
Tạ Bất Từ nhàn nhạt trả lời, giọng đều đều nhưng đánh thẳng vào tim cô: “Quà cảm ơn vì đã mời tôi ăn cơm.”
Ôn Nghiên giả vờ khách sáo, nhưng tay đã vươn ra sẵn sàng nhận: “Ối giời, khách sáo quá rồi…”
“Ừ,” Tạ Bất Từ nhẹ nhàng quăng hộp bút vào ngăn bàn, hình như còn hơi nhếch khóe môi: “Nghĩ lại thấy đúng là không cần thiết thật.”
Ôn Nghiên chộp hụt, không ngờ Tạ Bất Từ lại chơi bẻ lái kiểu này.
Chuyện tặng quà nhận quà này không phải đều theo trình tự ba bước à? Một là từ chối, hai là đùn đẩy, ba là giả vờ miễn cưỡng nhận! Tạ Bất Từ thế mà từ bỏ ngay từ bước một?!
Không có chút kiên trì nào thế này thì làm sao làm nên chuyện lớn được hả trời!
“Khoan đã! Ai bảo là không cần thiết?! Cần chứ! Rất cần ấy chứ! Đã chuẩn bị quà rồi thì làm sao có thể rút lại được?!”
Tạ Bất Từ cụp mắt lườm cô một cái: “Không phải chính miệng cậu nói không cần khách sáo à? Còn nói không cần thiết?”
“Cần mà! Rất cần!” Ôn Nghiên cuối cùng cũng hiểu ra Tạ Bất Từ đâu phải thật sự nghe lời cô nói không cần quà, mà là đang cố tình bắt bẻ đúng câu “không cần thiết” kia!
Đúng là đầu óc tư bản gian xảo! Nói chuyện vòng vo tam quốc, bắt người ta phải giải bài đọc hiểu trình độ cấp ba!
Ôn Nghiên ho nhẹ một cái, nghiêm túc tuyên bố: “Vậy thế này… Tạ Bất Từ, Tạ đại tiểu thư, tôi trịnh trọng mời cậu sau kỳ thi tháng tới, làm bạn cùng bàn với tôi!”
Tạ Bất Từ xoay xoay chiếc hộp bút, khẽ “ừm” một tiếng: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”
Ôn Nghiên tràn đầy kỳ vọng chỉ vào chiếc hộp bút trong tay Tạ Bất Từ: “Thế còn cái này thì sao?”
Ánh mắt cô dõi theo chiếc hộp quà xoay một vòng giữa những ngón tay Tạ Bất Từ, rồi trơ mắt nhìn nó bị đẩy sâu vào ngăn bàn.
“Để dành cho bạn cùng bàn tương lai.”
…
Tài xế của Tạ Bất Từ không rõ bốc hơi đi đâu, mấy hôm nay cô toàn tự gọi xe đến trường. Có thể là để tiết kiệm thời gian, cũng có thể là ngại phiền, buổi trưa cô ấy không về nhà nữa mà ở lại trường ăn cơm.
Ôn Nghiên đối với chuyện này cực kỳ hoan nghênh bạn tốt mà, tất nhiên phải cùng nhau làm mọi việc cùng đi học, cùng ăn cơm, cùng về, cùng ngủ!
Chờ làm đủ những thứ này rồi, chắc Tạ Bất Từ cũng phải coi cô là bạn thân chứ nhỉ?
Ôn Nghiên vốn muốn cùng Tạ Bất Từ đi ăn trưa, nhưng Tạ Bất Từ không thích chỗ đông người, toàn đợi gần hết giờ ăn mới lặng lẽ đi xuống.
May mà đến lúc đó công việc của Ôn Nghiên cũng xong xuôi, đủ để kịp đi ăn cùng Tạ Bất Từ rồi cùng nhau quay về lớp.
Thỉnh thoảng cũng có mấy bạn biết Tạ Bất Từ, thấy cô ấy ăn cùng Ôn Nghiên liền tưởng rằng cuối cùng Tạ Bất Từ cũng bắt đầu “tiếp xúc xã hội” với loài người, lập tức nổi hứng muốn lại gần bắt chuyện.
Nhưng hễ ai vừa bưng cơm tới ngồi cạnh, Tạ Bất Từ lập tức bê khay cơm đứng dậy, bỏ đi không chần chừ.
Sau vài lần bị bơ đến ê chề, mọi người cũng ngộ ra tuy Tạ Bất Từ đã bắt đầu tiếp xúc con người, nhưng “con người” duy nhất đó tên là Ôn Nghiên.
“Là cái bạn hồi đầu ngồi cùng bàn với Tạ Bất Từ đấy, sau đó không còn làm bạn cùng bàn nữa mà vẫn mặt dày dính lấy người ta.”
“Mặt dày có tác dụng đấy, mới làm "chó trung thành" hai tháng đã chính thức lên chức rồi, giờ còn được ngồi cạnh chủ nhân ăn cơm, biết đâu mấy hôm nữa là được ban cho xương, uống cả canh.”
“Thì đấy cũng là công sức mỗi ngày cần cù nịnh nọt mà có, bảo tôi đi làm chó mỗi ngày chỉ để đổi lấy một bữa cơm chung, tôi không làm đâu.”
Những lời đàm tiếu như thế, Ôn Nghiên chẳng thèm để tâm.
Không phải là kiểu “ăn không được nho thì bảo nho chua”, liếʍ không được Tạ Bất Từ thì bảo người ta làm chó à?
Cô đây gọi là kiên trì bền bỉ, lòng thành cảm hóa! Người ta làm không được thì ghen tị, thấy người khác làm được liền xì xào bôi nhọ. Bọn họ càng nói nhiều, càng nói khó nghe chẳng phải càng chứng tỏ họ ghen tị còn gì?
Chớp mắt mấy ngày trôi qua, không khí náo nức chờ đón đại hội thể thao âm ỉ khắp trường.
Cả ngày thứ Năm và nửa ngày thứ Sáu là thời gian tổ chức, sau đó được nghỉ luôn đến chiều Chủ Nhật mới quay lại lớp học, dọn dẹp sắp xếp phòng thi. Sáng thứ Hai bắt đầu thi giữa kỳ.
Sáng thứ Năm, sau tiết tự học đầu tiên, cô chủ nhiệm chỉ đạo cả lớp bê ghế xuống sân tập trung, ngồi theo thứ tự quy định.
Trường Nhất Trung có cả cấp hai và cấp ba chung một khu, chỉ khác ở chỗ dãy nhà phía đông là của cấp hai, dãy phía tây là cấp ba. Trong trường có hai sân vận động sân cũ và sân mới đều được rào lại bằng lưới thép xanh.
Cấp hai ngồi sân cũ, cấp ba ngồi sân mới. Nhìn từ tầng cao xuống, cả hai sân đều đông nghịt người.
Chỗ ngồi không sắp xếp theo bàn học trong lớp mà theo đội hình chào cờ, vậy nên Ôn Nghiên và Tạ Bất Từ được xếp cuối hàng đội nữ sinh coi như tiếp tục “duyên bạn cùng bàn”.
Sau khai mạc, diễu hành, rồi kết thúc nghi thức, mọi người trở về vị trí, lúc này tầm mười giờ, nắng bắt đầu lên, thời tiết cũng ấm hơn.
Để tiện thi đấu, Ôn Nghiên không mặc quá dày, trong đồng phục chỉ khoác thêm một lớp áo len. Hôm nay trời không có gió, nắng đẹp, lại ngồi giữa đám đông nên cũng không cảm thấy lạnh.