Đèn cảm ứng trong cầu thang đã hỏng mấy năm không ai sửa, đèn vàng ố lập lòe, treo vất vưởng trên trần nhà bong tróc, chớp tắt như sắp tắt ngúm đến nơi.
Mấy nhánh cây khô lá úa từ ngoài cửa sổ vỡ nát luồn vào trong, hơi nước theo mưa dính lèm nhèm trên tường, để lại những vệt dài loang lổ trên lớp vữa phồng rộp.
Từng giọt mưa lác đác tạt vào, hắt thẳng vào mặt Ôn Nghiên.
Áo mưa chẳng che được mặt, từ nãy đến giờ mặt cô không biết đã dính bao nhiêu nước mưa, thêm vài giọt cũng chẳng sao.
Cầu thang khu cũ cao thấp không đều, bước lên tám tầng, chân cô cũng mỏi nhừ đến độ sắp khụy.
Còn chưa kịp lấy chìa khóa, cửa sắt có song chắn bên ngoài đã bị đẩy ra từ trong.
Một cô gái tóc dài ngang vai, nét mặt có vài phần giống Ôn Nghiên thò đầu ra. Ôn Nghiên lập tức nhíu mày, dí trán cô gái kia rồi đẩy vào trong.
“Chị!”
“Ôn Chỉ Mặc! Chị nói bao nhiêu lần rồi hả, không được tùy tiện mở cửa! Chị còn chưa gõ nữa em đã mở rồi là sao?”
Ôn Chỉ Mặc xoa trán, bĩu môi: “Em nghe ra tiếng bước chân chị mà.”
Ôn Nghiên cau mày: “Nghe chuẩn không? Lỡ đâu có kẻ xấu vóc dáng giống chị thì sao? Người ta chưa kịp lừa, em đã mở cửa sẵn cho rồi!”
“Rồi rồi biết rồi,” Ôn Chỉ Mặc vội lái sang chuyện khác: “Hôm nay chị về sớm ghê á! Mau thay giày đã!”
“Hôm nay ít khách, chị Chu cho chị nghỉ.” Ôn Nghiên treo áo mưa, nhét cặp vào tay em gái, thò đầu vào nhà hỏi: “Ăn gì chưa? Mẹ đâu rồi? Tái khám bác sĩ nói sao?”
“Em nấu cháo rồi ăn với mẹ, còn ăn hết mấy cái bánh bao chị để lại. Mẹ đang ngủ trong phòng. Bác sĩ nói tình hình ổn định, tạm thời chưa có dấu hiệu tái phát, kê thêm ít thuốc, ba tháng sau tái khám.”
Viên đá trong lòng cuối cùng cũng được dỡ xuống, Ôn Nghiên nhẹ nhàng thở ra, cả người cũng thoải mái hơn nhiều: “Vậy thì tốt… Em ăn no chưa? Chị còn mang về ít bánh bao màn thầu, đói thì lấy ăn thêm nhé.”
Nhà vẫn còn nợ ngập đầu, nhưng chỉ cần mẹ không tái phát bệnh, tất cả đều có thể từng bước xoay chuyển.
“Em không đói,” Ôn Chỉ Mặc khập khiễng đi tới sofa, đặt cặp xuống, ngập ngừng: “Chị à, giờ mẹ cũng ổn hơn rồi, hay là chị về ký túc xá đi? Em ở nhà chăm mẹ được mà.”
“Trường mình có nói sẽ miễn phí ký túc xá cho chị mà. Ký túc xá nhất trung tốt lắm, chị ở đó thì mỗi ngày tiết kiệm được hơn một tiếng, học với ngủ đều tiện hơn, trời mưa cũng đỡ vất vả…”
Ôn Nghiên biết em gái nói không sai, ở trong trường đúng là sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng không được. Nếu ở lại trường thì cô không thể đi làm, không thể kiếm tiền.
Mẹ bệnh, em bị tật chân, nhỡ cái thằng cầm thú Ôn Nghĩa Toàn quay về thì sao? Cô không thể để chuyện hai năm trước tái diễn.
“Chị cũng không thích ở ký túc, đi đi về về vậy vẫn tiện hơn.”
Cô cởϊ áσ khoác đồng phục, xách giày đi vào nhà tắm: “Chị đi rửa giày, giặt ít đồ rồi tắm cái, em không đói thì mau làm đề thi đi.”
“Đợi sang năm chị đậu Nhất Sư, chị học lớp 12, em lớp 10, lúc đó chị còn có thể đèo em đi học.”
Ôn Chỉ Mặc lí nhí lẩm bẩm: “Giờ em cũng chở chị được mà…”
Ôn Nghiên bật cười: “Việc tài xế mà em cũng muốn giành hả? Được, đến lúc đó em chở chị, giờ thì mau đi làm bài đi.”
“Chưa vội,” Ôn Chỉ Mặc bước tới, giật luôn đôi giày và quần áo Ôn Nghiên đang cầm: “Chị vào tắm trước đi, mấy cái này để em giặt cho.”
Mẹ từ sau khi phát bệnh tinh thần vẫn không ổn định, giấc ngủ chập chờn, cứ ngủ được một lát lại tỉnh. Lúc Ôn Nghiên tắm xong ra ngoài, liền thấy mẹ và Ôn Chỉ Mặc mỗi người một cái chậu, ngồi giữa phòng khách, một người giặt đồ một người chà giày.
Ban đầu cô còn định tự làm, nhưng đã bị hai người đẩy vào phòng ngủ. Mẹ cô vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào: “Hiếm khi được về sớm một bữa, tranh thủ ngủ một giấc đi.”
Thế là Ôn Nghiên không từ chối nữa.
Cô thật sự đã rất, rất lâu rồi không được ngủ một giấc trọn vẹn.
Chưa tới mười giờ đã lên giường, Ôn Nghiên ngủ thẳng bốn tiếng thì bất ngờ tỉnh lại.
Cô lần mò lấy điện thoại nhìn giờ, thấy mới hai giờ sáng, cách giờ dậy còn bốn tiếng nữa. Trong lòng lập tức trào dâng cảm giác mãn nguyện khó tả.
Ngủ đủ một giấc, thật tuyệt biết bao.
Giấc thứ hai cũng không mộng mị. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ôn Nghiên thấy đầu óc tỉnh táo, tinh thần sảng khoái. Thay quần áo xong bước ra khỏi phòng, thấy Ôn Chỉ Mặc đã dậy, đang hâm lại đống bánh bao, màn thầu mà cô mang về hôm qua.
“Đồ ăn hôm qua còn dư, khoai tây sắp xào xong rồi. Cái bánh bao của chị em nấu thêm trứng, chị tự vớt ra bóc vỏ nhé…”
Có người giúp chuẩn bị bữa sáng tiết kiệm được khối thời gian. Không cần vội vàng, ăn uống rửa mặt xong, cô còn ra khỏi nhà sớm hơn mọi ngày mấy phút.
Cơn mưa hôm qua khiến trời hôm nay càng thêm lạnh. Dự báo thời tiết trên điện thoại đã báo xuống dưới 0 độ. Gió lạnh từ cửa sổ cầu thang thổi vào còn kèm theo hơi ẩm.
Ôn Nghiên mặc thêm một lớp áo giữ nhiệt bên trong, tổng cộng ba lớp áo trong đồng phục áσ ɭóŧ, len mỏng và len dày. Dù chưa chính thức vào đông, nhưng trông cô đã như một quả cầu lông rồi.
Vừa xuống đến tầng ba, cô đã thấy một cục lù lù như con gấu đang ngồi ở đầu cầu thang.
Lại là người quen.
“Ôn Nghiên!” Nghe thấy tiếng bước chân, Trương Tử Huyên lập tức ngẩng đầu, nhìn qua lan can thấy bóng người mà mình đã đợi nãy giờ: “Là Ôn Nghiên đúng không?!”
“Là tôi đây,” Ôn Nghiên đáp ngay, thấy vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt hắn, liền chậm rãi bổ sung: “Tôi là Ôn Nghiên, sao thế?”
“Có phải hôm qua là cô chọc đinh vào bánh xe tôi không?!”
Tối qua hắn không mang áo mưa, đi được nửa đường thì phát hiện bánh sau xe xẹp lép, đúng lúc trời mưa tầm tã. Hắn cố gắng chống đỡ chạy tiếp, xe lảo đảo không chạy nổi, đành phải xuống dắt bộ, đội mưa lết về nhà.