Cô ấy đang đợi mình? Không lẽ thấy trời mưa nên lo mình ướt?
... Cũng có thể, lo đồ ăn cô mang về bị nguội?
Ôn Nghiên đi thẳng vào lớp từ cửa sau, dựng ô ở góc tường, lấy phần cháo và bánh bao còn ủ trong lớp áo đồng phục ra.
Tạ Bất Từ hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Không lấy tiền, coi như mình mời cậu,” Ôn Nghiên cười tít mắt: “Hôm nay mình kiếm được món kha khá đó nha!”
Tạ Bất Từ đoán chắc là tiền chia từ sáng, thuận miệng hỏi: “Bao nhiêu?”
Ôn Nghiên giơ một ngón tay.
“Một nghìn?”
Ôn Nghiên: “… Một trăm.”
Tạ Bất Từ khẽ nhếch môi, giọng mang chút châm chọc: “Chỉ cần tăng mỗi suất một đồng, căng-tin đã kiếm hơn thế nhiều rồi.”
Ôn Nghiên lắc đầu: “Không thể tính kiểu đó được. Còn phí đóng gói, công giao đồ nữa. Hơn nữa mỗi suất cũng chỉ tăng năm trăm đồng chứ không tới một nghìn. Bên họ đâu nhắm vào lời, phần mình nhận chắc còn là họ tự bỏ thêm.”
Tạ Bất Từ không đáp, chỉ dùng tay cách lớp túi ni-lông giữ lấy chiếc bánh bao còn nóng hổi, không biết đang nghĩ gì.
Ôn Nghiên nheo mắt nhìn, khoé môi cong lên, nhân lúc cô nàng còn thất thần liền đưa tay nhéo má một cái.
Bắt gặp ánh mắt lạnh như băng bất ngờ quét sang, Ôn Nghiên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Đừng đờ người ra nữa, ăn lúc còn nóng đi!”
Cô thật sự chỉ đang nhắc nhở ăn cơm nhé, tuyệt đối không phải lợi dụng cơ hội giả vờ nhéo má đâu!
Hết tiết tự học thứ hai, trời ngoài kia vẫn còn lất phất mưa phùn.
Chị Chu nhắn tin bảo hôm nay quán bar vắng khách, có đến cũng ngồi chơi là chính, cho cô nghỉ một hôm có lương. Ôn Nghiên nghiêm túc nhắn tin cảm ơn, ánh mắt dừng lại trên khung cửa kính mờ hơi nước đối diện, thất thần một lúc.
Trận mưa kiểu này, mấy khu nhà tập thể kiểu cũ chắc chắn lại ngập. May thì chỉ ngập tới mắt cá, xui xẻo thì tới tận đầu gối. Nếu cố đi bộ về, chắc chắn phải tranh thủ tắm rửa, giặt giũ hết đồ dính nước mưa.
Cô nhét mấy cái bánh bao và màn thầu đem về từ căng-tin vào balo, tiện tay lấy thêm một đề tiếng Anh.
Hôm nay không cần vội đi làm, trời lại mưa, cuối cùng Ôn Nghiên cũng có cớ và thời gian để tan học cùng với Tạ Bất Từ.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác đi học về cùng người khác, thấy mới mẻ lạ lẫm.
Học sinh bán trú tụ tập thành nhóm rời trường, học sinh nội trú thì ùa ra hành lang xem mưa, đùa giỡn nhảy lên vũng nước. Đèn huỳnh quang trong lớp hắt sáng qua lớp kính mờ, phản chiếu sự náo nhiệt cả trong lẫn ngoài.
Ôn Nghiên bung ô ra, vừa lúc Tạ Bất Từ nhận cuộc điện thoại, hình như là có người chờ ở cổng trường.
Đợi cô ấy cúp máy, Ôn Nghiên tò mò hỏi: “Nhà cậu có tài xế còn gọi điện giục nữa hả?”
“Là tài xế taxi.”
Tạ Bất Từ không giải thích thêm. Ôn Nghiên tinh ý nhận ra cô không muốn nói nhiều, cũng không hỏi tiếp.
Làm quá sẽ phản tác dụng. Hôm nay nói chuyện với Tạ Bất Từ từng đó là đủ rồi, phải chừa lại cho cô ấy chút không gian để tiêu hóa và thích nghi.
Hai người đi đến cổng trường, dừng lại trước một chiếc xe Mercedes. Tạ Bất Từ mở cửa lên xe, còn Ôn Nghiên thì đứng sững lại.
Chiếc Mercedes này tuy không phải chiếc limo dài ngoằng hay đậu trước cổng đón cô nàng như mọi hôm, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống taxi.
Ôn Nghiên có chút nghi hoặc. Ấn tượng của cô về taxi vẫn là mấy chiếc trắng-xanh thô kệch, từ khi nào Mercedes cũng tham gia chạy dịch vụ rồi?
Tạ Bất Từ hạ cửa kính xe, nhìn về phía cô: “Tôi đi đây.”
“Ê!” Ôn Nghiên giật mình, thấy xe bắt đầu lăn bánh thì vội gọi với: “Kỳ thi giữa kỳ tới đổi chỗ ngồi, cậu có muốn ngồi cùng bàn với tớ không?!”
Tạ Bất Từ ngẩn người, chưa kịp trả lời thì tài xế đã bị tiếng còi thúc giục từ xe sau làm phiền, xe nhanh chóng lăn bánh vào dòng xe đang ùn ùn phía trước.
Ôn Nghiên chưa kịp nghe câu trả lời, đành thở dài một tiếng, xoè ô bước sang đường, vòng qua hàng tạp hóa đối diện.
Khi đi ra, trong tay cô lỏng lẻo nắm một chiếc đinh ghim bảng.
Hai bên cổng trường và con đường đối diện đều đậu kín xe đạp, xe điện. Chỉ cần nộp phí, gắn biển là được để xe ở đây, có người quản lý bãi trông coi.
Con đường này có lắp camera, nhưng nếu không phải trộm xe hay làm hỏng xe nghiêm trọng, thì mấy chuyện như xì lốp nhỏ nhặt chẳng ai thèm tra lại camera.
Ôn Nghiên ôm tâm lý “thử vận may”, đi chưa được bao xa đã thấy xe điện của Trương Tử Huyên.
Trời cũng đứng về phía mình rồi.
Cô giương ô che nửa người, dừng lại trước xe điện của Trương Tử Huyên, giả vờ cúi xuống buộc dây giày, lúc đứng dậy liền lặng lẽ ấn chiếc đinh ghim vào lốp xe.
Không có ý gì to tát, chỉ đơn thuần là lấy chút “lãi suất” mà thôi.
Trước khi vào khu tập thể, Ôn Nghiên xắn ống quần lên trước. Da chạm vào không khí lạnh, ngay lập tức khiến cô rùng mình một cái.
Sự chuẩn bị này hoàn toàn không thừa. Cô đội áo mưa, đạp xe về đến khu nhà thì nước trên đường đã ngập tới một phần ba bánh xe. Mà đây là sau khi mưa đã ngớt và nước bắt đầu rút, nếu không, e là còn ngập sâu hơn.
Trong thành phố này, khó mà tìm được khu nào xập xệ hơn chỗ này.
Nước bẩn đυ.c ngầu nổi lềnh phềnh những rác rưởi không rõ nguồn gốc, đến chỗ đặt chân cũng chẳng có. Ôn Nghiên dứt khoát buông bỏ giãy giụa, phanh xe lại, giẫm một chân thẳng vào làn nước lạnh buốt.
Cô trùm túi ni-lông lên yên xe, khóa xe cẩn thận, rồi khoác áo mưa lội bì bõm vào khu nhà.
Chỉ mười mấy bước mà chân cô cùng phần dưới bắp chân đã tê rần, không còn cảm giác. Lúc bước qua còn thấy có thứ gì đó trôi sát mắt cá chân, là túi ni-lông không biết từng đựng thứ gì, hình dạng không rõ ràng.
Ôn Nghiên cố gắng không nghĩ đến nó là cái gì. Đến chiếu nghỉ tầng một, cô đổ nước trong giày ra, cởϊ áσ mưa, giũ giũ rồi gấp lại, bắt đầu leo cầu thang.