Chứ không phải như bây giờ giống hệt một con mèo nhỏ đáng thương bị giẫm phải đuôi, ráng nhịn đau mà vẫn cố nhe nanh giơ vuốt dọa người.
Một tiểu thư miệng cứng lòng mềm, rõ ràng là muốn cô cứ tiếp tục xoay quanh mình, nên ngay cả phản kháng cũng chỉ dám làm nửa vời.
Sao vậy? Là sợ nếu mạnh tay quá thì cô sẽ bỏ đi thật à?
Làm “cún theo đuôi” thì không cần lý do, cứ thế mà nhào vào liếʍ là được. Nhưng một tiểu thư cao quý, lạnh lùng và tự trọng lại rất cần được người ta “trao bậc thang”. Đến lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu.
Trích từ “Một trăm chiêu nịnh Tạ Bất Từ”, tác giả: Ôn Nghiên.
“Mình mà xứng để thương hại cậu à?” Ôn Nghiên mở miệng với giọng mỉa mai chua ngoa, mà mặt lại tỏ ra vô cùng chân thành: “Có thương hại thì cũng là cậu thương mình mới đúng. Cậu chắc cũng từng nghe tin đồn về mình rồi nhỉ? Nhà mình ra nông nỗi đó, mình lấy gì mà thương hại cậu? Ganh tị cậu còn không kịp ấy chứ.”
Ôn Nghiên vừa tự vạch sẹo vừa hạ thấp bản thân khiến Tạ Bất Từ lúng túng, trong lòng như bị kim đâm, xẹt qua một tia áy náy âm ỉ, im lặng chẳng biết phải nói gì.
Khoé môi Ôn Nghiên khẽ cong lên, tiếp tục pha chút dịu dàng lẫn khıêυ khí©h: “Cả hai chúng ta đều là học sinh mới chuyển tới học kỳ này, thế cũng coi như có duyên mà đúng không? Cậu cũng biết mà, mình mới chuyển đến, chẳng quen ai, mình rất ghét cảm giác lẻ loi, làm gì cũng phải một mình. Nên mình muốn làm bạn với cậu.”
“Chắc cậu cũng nghe thấy rồi, đâu chỉ trong lớp, cả trường có không ít người nói mình là cún theo đuôi cậu, cố tình tiếp cận cậu để moi tiền. Có khi cậu cũng nghĩ vậy luôn, đúng không? Nhưng mình chỉ đơn giản là muốn làm bạn với cậu thôi, không có ý gì khác cả.”
Một lúc sau, Tạ Bất Từ mới lên tiếng, giọng có chút yếu ớt: “Tôi không nghĩ vậy.”
Ôn Nghiên lập tức cố tình hiểu sai: “Ừm? Không nghĩ gì? Không nghĩ muốn làm bạn với mình sao?”
Tạ Bất Từ cúi đầu, cứng nhắc đáp: “Không phải.”
Ôn Nghiên chống cằm nghiêng đầu: “Không phải cái gì?”
Tạ Bất Từ lại không trả lời.
Ôn Nghiên cười tủm tỉm hỏi tiếp: “Cậu không nói rõ thì sao mình biết được chứ? Này, Tạ Bất Từ, nói gì đi chứ~”
Nhưng mặc cho cô tiếp tục dụ dỗ, Tạ Bất Từ như một chiếc bình bị hàn kín, câm như hến, không hé môi thêm câu nào.
Ôn Nghiên tuy biết đáp án trong lòng, cũng không buồn ép nữa, chỉ cười thầm đến mức muốn ngửa ra ghế mà cười.
Miệng người ta, sao lại có thể “cứng” đến mức này chứ!
Tạ Bất Từ không thèm để ý đến cô nữa, chỉ cúi đầu ăn mì chậm rãi.
Ôn Nghiên quan sát phát hiện cô ấy ăn mì mà không phát ra một chút tiếng động nào. Dùng đũa gắp một ít lên, đưa vào miệng, cắn đứt hoặc không thì lại từ tốn đưa tiếp vào miệng từng nhịp, rồi lặng lẽ nhai.
Từng động tác đều cực kỳ đúng mực, ăn một bát mì mà không phát ra một tiếng húp nào. Quả thực trái quy luật loài người!
Chắc “ăn không nói, ngủ không lời” cũng là một trong những nguyên tắc sống của Tạ Bất Từ. Ôn Nghiên quyết tâm phá vỡ nguyên tắc đó, cố ý mở miệng: “Này Tạ Bất Từ, vừa rồi dì Trần định đưa ô cho cậu, sao lại từ chối?”
Tạ Bất Từ khựng lại, động tác ăn ngừng hẳn, cũng không ngẩng đầu, như cái máy bỗng nhiên đứng hình.
“Lười cầm ô, phiền.” Giống như bộ xử lý cuối cùng cũng khởi động lại, cô thốt ra một câu chẳng mấy sức thuyết phục.
Rồi như sợ người ta không tin, cô tiếp tục lý giải để tăng độ tin cậy: “Cầm rồi lại phải nhớ trả, phiền phức.”
Ôn Nghiên đột nhiên vươn tay, đầu ngón tay chạm vào má cô, nhịn không được mà khẽ nhéo một cái: “Nói thật lòng một câu khó vậy à? Muốn đi chung với mình thì có gì đáng xấu hổ?”
Cuối cùng cũng nhéo được rồi.
Tiểu thư mặt lạnh, miệng cứng nhưng mặt thì mềm thật đấy.
Cảm giác xấu hổ bị lật tẩy còn chưa nguôi, lại bất ngờ bị nhéo má, đầu Tạ Bất Từ như sắp bị treo lần nữa, mắt mở to rồi nhanh chóng né ra sau: “Cậu làm gì vậy?!”
Ôn Nghiên chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Cậu có hạt cơm dính ở má, mình giúp gỡ xuống.”
Cảm giác tức tối và xấu hổ dâng lên một lượt, Tạ Bất Từ cúi đầu, đũa đảo mì trong bát mấy cái, rồi bỗng khựng lại: “Tôi đâu có ăn cơm.”
“Ồ ~ thế thì chắc là sợi mì?”
Đến nước này mà còn không hiểu là mình bị trêu thì đúng là… Tạ Bất Từ khẽ cau mày, giọng hơi bực: “Ôn Nghiên!”
Ôn Nghiên chống cằm cười rạng rỡ, tay còn lại thả lỏng dưới bàn: “Ừm, tớ đây.”
Cảm giác mềm mại, mịn màng đến gây nghiện kia như vẫn còn quanh đầu ngón tay, khiến cô không nhịn được mà khe khẽ xoa nhẹ. Trong lòng âm thầm tán thưởng: Ngủ nhiều quả là tốt cho da thật.
Còn muốn sờ nữa cơ.
Cơn mưa ngắt quãng suốt cả buổi chiều vẫn chưa ngừng hẳn. Trước giờ học tối, cuối cùng trời cũng tạnh được một lát, nhưng tầng mây vẫn dày đặc, sấm chớp vẫn ầm ầm không dứt.
Sợ đang ăn mà trời lại mưa tiếp, Ôn Nghiên bảo Tạ Bất Từ cứ ngồi lại trong lớp, còn mình thì cầm ô ra căng-tin mua cơm.
Mưa đổ xuống lại rất nhanh. Ôn Nghiên vừa mua xong cơm, mới đi được vài bước quay về, thì mưa lại bắt đầu ào ào trút xuống.
Đám học sinh không mang ô xung quanh lập tức bật chế độ “chạy nước rút 100 mét”, vắt giò lên cổ lao như bay. Ôn Nghiên thì vẫn thong thả lấy ô ra, giữa tiếng mưa lộp bộp lách tách, cô bình tĩnh bước về phía dãy lớp học.
Chỉ là một cây ô thôi, thế mà cô lại thấy có chút tự hào vì người khác không có mà cô lại có.
Tự kiểm điểm bản thân xong, Ôn Nghiên tăng tốc bước chân về phía giảng đường.
Chưa đến cửa lớp, cô đã thấy Tạ Bất Từ đang đứng ở cửa sau lớp học, ngó ra hành lang. Hai ánh mắt vô tình giao nhau, cả hai đều sững người.
Chưa kịp để Ôn Nghiên mở miệng, Tạ Bất Từ đã xoay người quay vào lớp.