- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Thanh Xuân
- Sau Khi Lừa Tình Đại Tiểu Thư Nhà Hào Môn
- Chương 21
Sau Khi Lừa Tình Đại Tiểu Thư Nhà Hào Môn
Chương 21
Có bệnh gì mà đáng sợ bằng bệnh nghèo?
Mẹ bị ung thư đã dạy cho Ôn Nghiên một bài học trên đời này, thứ tàn nhẫn nhất không phải bệnh tật, mà là không có tiền.
Có tiền thì còn chữa được, ít ra cũng giảm bớt đau đớn, kéo dài thời gian sống. Dù không chữa được thì cũng còn tiền để vui chơi hưởng thụ cuối đời.
Nhưng nếu không có tiền ngày nào mở mắt ra cũng là một ngày chờ chết trong căn phòng chật hẹp, co ro chịu đựng cơn đau vật vã mà không dám đi khám, không dám mua thuốc.
Bởi vì đắt.
Chỉ vài bước kiểm tra cơ bản cũng mất gần một triệu, kê đơn thuốc vài hôm là hết mấy trăm.
Tại sao người mắc bệnh nan y lại thường là người nghèo? Vì họ không đủ tiền đi khám. Bao nhiêu bệnh ban đầu chỉ là bệnh vặt, kéo dài không chữa mới thành bệnh lớn.
Bệnh nhỏ thì ráng chịu, chưa ảnh hưởng đến công việc thì chẳng ai đi bệnh viện kiểm tra.
Còn kiểu tiểu thư nhà giàu như Tạ Bất Từ ấy à chỉ cần hắt hơi một cái là bác sĩ gia đình lập tức vác hộp thuốc từ đầu bên kia biệt thự chạy vội tới khám.
Nếu là bệnh truyền nhiễm, trường học chắc chắn không dám để cô ấy đi học. Vậy không phải bệnh thể chất thì khả năng cao là bệnh tâm lý. Nhưng đã được cho phép đến trường thì chứng tỏ dù có bị gì, cũng chưa đến mức gây nguy hiểm cho người khác.
Tổng kết lại so với những gì Tạ Bất Từ có thể mang lại, chút “bệnh vặt” này chẳng là gì cả.
Miễn là có thể kiếm được tiền, không cần bán thân vậy thì, vẫn lời chán.
Ký túc xá gần nhà ăn, từ giảng đường đến đó phải đi qua một đại lộ dài chừng ba bốn trăm mét. Hai bên là hai sân thể dục rộng lớn.
Con đường ấy bình thường đi vài phút là đến, vậy mà lần này mất gần mười phút.
Mưa không ngớt, người dám đội mưa đến được nhà ăn chẳng bao nhiêu. Mặt đất trơn trượt, khắp nơi in dấu giày và nước đọng. Nhân viên vệ sinh đang cầm cây lau nhà qua lại xử lý vũng nước.
Ôn Nghiên thu ô lại, nghiêng đầu hỏi Tạ Bất Từ: “Này, nghĩ cả quãng đường rồi đấy, cậu nghĩ ra muốn ăn gì chưa?”
Tạ Bất Từ dọc đường đầu óc toàn là những ý nghĩ rối tung, nào có tâm trạng mà nghĩ ăn gì. Nghe vậy chỉ thản nhiên nói một câu: “Gì cũng được.”
Gì cũng được trong miệng đại tiểu thư Tạ có ba tầng nghĩa: Loại thứ nhất là “thật sự gì cũng được”, ăn gì cũng ổn, đáp án nào cũng đúng. Loại thứ hai là “nói vậy thôi chứ có ý rồi”, chẳng qua ngại mở miệng. Nhưng chỉ cần tinh ý một chút, đọc biểu cảm, liên hệ bối cảnh là có thể đoán ra. Loại thứ ba mới thật sự chí mạng “nửa thật nửa giả”. Nghĩ chưa ra muốn gì, nên giao bài chọn nhiều đáp án cho bạn, nhưng nếu bạn chọn sai với mong đợi trong đầu cô ấy, điểm sẽ bằng không.
Trích từ “Một trăm cách nịnh Tạ Bất Từ”, tác giả: Ôn Nghiên.
“Nhớ hồi trước từng thấy cậu ăn mì mấy lần, chắc là không ghét? Trời thế này cơm nguội nhanh, mà lại đang đến tháng, ăn gì nóng nóng vào bụng sẽ thấy dễ chịu. Hay là ăn mì nước đi?”
Tạ Bất Từ không phản đối.
Giờ này căng-tin ít người, chỗ ngồi cũng nhiều, không cần chen lấn. Ôn Nghiên dẫn Tạ Bất Từ đến quầy mì, vừa cười híp mắt vừa âm thầm gào thét trong lòng: Tạ Bất Từ! Mình nịnh cậu cực khổ lắm đấy! Chỉ riêng khoản giải mã cái “gì cũng được” của cậu đã tốn công tốn sức, ít nhất cũng phải đền bù mình bằng thứ gì có giá trị đi chứ!
“Ê, Tiểu Ôn tới rồi à!” Dì bán hàng ở quầy mì thấy Ôn Nghiên liền nở nụ cười tươi rói: “Lại đi cùng người khác à? Hiếm ghê nha! Đây là lần đầu tiên thấy có người đi ăn cùng cháu đấy, ai thế này?”
Ôn Nghiên ngày thường luôn lủi thủi một mình, giữa trưa lại còn tranh thủ đến căng-tin làm thêm, chẳng ai ăn cùng cô là chuyện thường. Hôm nay Tạ Bất Từ đi với cô, đúng là phiên bản giới hạn.
Nhưng Ôn Nghiên chẳng giải thích gì, chỉ cười híp mắt phụ họa: “Đây là bạn cùng bàn của cháu, bọn cháu thân lắm luôn. Dì làm cho bạn ấy một bát mì trước đi nhé, cháu sẽ đến giúp ngay!”
“Ái chà, giúp gì mà giúp! Căng-tin hôm nay ít người, dì chẳng có việc gì làm, hai đứa lo ăn cơm đi cho no bụng! Dì làm cho hai bát luôn!”
“Vậy cháu xin trốn việc một lát, ăn xong sẽ quay lại phụ dì dọn dẹp. À đúng rồi dì, bạn cháu ăn nhạt thôi, làm loãng một chút nha.”
“Biết rồi biết rồi, con bé này, đã bảo không cần làm mà, ăn xong phải nghỉ ngơi cho tốt đấy!”
Không chờ Ôn Nghiên phản ứng, dì căng-tin vừa nấu mì vừa lẩm bẩm: “Hôm nay làm bao nhiêu cơm, lại gặp trận mưa thế này, xem chừng còn lâu mới tạnh. Lũ trẻ bị kẹt trong lớp không ra được, không ăn cơm chiều lại chẳng có sức học tiếp…”
Ôn Nghiên nghĩ một lát rồi hỏi: “Dì ơi, căng-tin có xe không? Xe chở hàng, hoặc ba bánh có mui cũng được.”
“Bên giảng đường có thầy cô không ra được, hay là liên hệ với họ, bảo họ thống kê danh sách học sinh chưa ăn trưa, gửi lại đây, bên mình đóng gói rồi đem qua giao? Như vậy không ai bị đói, mà đỡ lãng phí. Phí giao đồ và đóng gói, tăng thêm một hai đồng cũng không sao.”
Đôi mắt dì căng-tin sáng lên: “Ui chao! Tiểu Ôn học giỏi có khác, cái đầu phản ứng nhanh thế chứ! Để dì đi hỏi xem sao, nếu làm được thật, dì chia cho cháu một phần!”
Ôn Nghiên làm bộ từ chối: “Dì ơi, cháu chỉ góp một ý thôi mà, có đυ.ng tay chân gì đâu, sao lại lấy tiền được?”
“Ý kiến cũng là công lao chứ con! Nếu không có cháu nghĩ ra cách này, không biết sẽ lãng phí bao nhiêu cơm, bên kia thầy trò cũng bị đói. Đây gọi là gì ấy nhỉ… chia lợi nhuận theo sáng kiến!”
Ôn Nghiên từ chối một lần rồi thôi, bật cười: “Nếu được thật, ăn xong cháu sẽ quay lại phụ dì đóng gói. Nhưng lần này dì đừng cản cháu nữa, nếu dì còn bảo không cần giúp, cháu sẽ thật sự ngại mà không dám nhận tiền luôn đó.”
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Thanh Xuân
- Sau Khi Lừa Tình Đại Tiểu Thư Nhà Hào Môn
- Chương 21